Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 44

0
76

Đối mặt với vợ đáng yêu như vậy, Cố tổng quả thật nhộn nhạo đến không thể chịu nổi, vì thế anh vô lương tâm nói “Trừ tôi ra, không ai là nam cả.”

Xoảng một tiếng, Lưu Tiểu Niên làm rơi chén xuống đất!

Cố tổng chấn kinh, đùa em ấy thôi mà, sao lại phản ứng kịch liệt như vậy chứ!

Mà trong thời điểm này Lưu Tiểu Niên đã hoàn toàn muốn hỏng mất, cậu đắm chìm trong tưởng tượng của chính mình đến không thể tự kiềm chế – – Đại tỷ mặt đầy son phấn ấn Cố Khải ngồi trên sofa dưới ánh đèn hôn ám, đùi trái đùi phải đều có hai tỷ tỷ mặc váy da báo đang ngồi, trong tay bưng rượu vang, một bên cuồng tiếu một bên vung nhân dân tệ lên không trung, hào khí vạn trượng nói với vũ nữ lắc cột ‘Cầm đi đây là phần thưởng tổng tài anh đây cho các em ha ha ha ha’…linh tinh!

Này này này cũng quá d*m đãng đi a! Lưu Tiểu Niên căm phẫn nhìn Cố Khải.

Vốn cậu muốn lên án một chút hành động vô sỉ của anh, nhưng mà tức thì tức, cậu vẫn không nói ra, bởi vì cậu đúng lúc nhận ra mình thật sự không có tư cách gì để quản anh ấy! Chính là trong lòng vô cùng mất hứng! Thậm chí là cuồng nộ! Vì thế tiểu trạch nam cuồng nộ tức giận mở miệng “Tôi tôi tôi đi ra ngoài.”

“Ra ngoài làm gì?” Cố Khải hỏi

Hừ! Lưu Tiểu Niên đặc biệt không lo lắng mà ưỡn ngực nhỏ “Tôi muốn đi hẹn hò.”

Cố Khải thật sự không biết nên dùng biểu tình gì để đối mặt với vợ thần kỳ như vậy!

“Tôi đi liền đây!” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình có chút muốn khóc, vì thế đứng lên muốn chạy lên lầu.

Sau đó, liền bị người từ phía sau ôm lấy.

Thời gian giống như đứng yên, một phút đồng hồ sau…

“Đùa em thôi” Cố Khải buộc chặt cánh tay, ghé vào tai cậu cười khẽ.

Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng đại não trống rỗng, chính mình vừa rồi là đang làm gì a a a a! Mà hiện tại tình huống này là sao a a a a!!!

Sau đó cậu cảm thấy hai má nóng lên, hình như là…bị người hôn một cái.

Hôn! Một! Cái!

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn hóa đá, cảm thấy được đầu mình lúc này nhét đầy ximăng!

Cố Khải xoay người cậu lại, nhẹ nhàng hôn lên trán một cái, sau đó… trực tiếp hôn đến môi. Theo lý thuyết hẳn là nên hôn một chút ánh mắt lông mi sống mũi một đường đầy ôn nhu trước, cuối cùng mới là môi, nhưng mà Cố tổng thật sự không hold được, vừa mới hôn trán một cái là khí huyết sôi trào, vì thế trực tiếp cuồng dã giữ lấy cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu của vợ.

“Ngô…” Lưu Tiểu Niên bị anh hôn đến mơ mơ hồ hồ, ý thức hoàn toàn thoát ly đại não, chỉ còn biết anh ấy cư nhiên lại hôn mình, loại tình tiết này thật sự quá bất ngờ a mình căn bản không thể đoán trước được, cho nên mới nói đam mỹ chi thần thật sự quá ư là tà mị!

Mọi người hiểu cho, Cố tổng thật sự là đã khát khao quá nhiều năm, cho nên hôn đến triền miên mà lại điên cuồng, mà trọng điểm chính là, thời gian lại đặc biệt dài! Cmn đôi môi nhỏ nhắn đáng yêu của vợ thật quá mềm quá ngọt quá manh a! Nhất định phải hung hăng chà đạp một phen! Thời gian từng phút từng phút trôi qua, khi anh rốt cuộc nhịn được buông ra thì, hai người đã bất tri bất giác ngồi trên sofa, tư thế đặc biệt! Không! Hài! Hòa!

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn lâm vào trạng thái thất thần, đôi môi hồng hồng đáng thương có chút sưng lên, ánh mắt ướt sũng, mũi đỏ bừng, sắc mặt tái nhợt, ngốc hồ hồ nhìn chằm chằm Cố Khải, hoàn toàn là bộ dáng mới bị chà đạp qua!

“Choáng váng?” Cố Khải cúi đầu, cọ cọ cái mũi cậu.

“Tôi tôi.. anh làm gì a?” Lưu Tiểu Niên dị thường không có tiền đồ, lắp bắp mở miệng, giống hệt như nàng dâu mới về nhà chồng chịu đầy ủy khuất.

“Chúng ta ở bên nhau đi.” Cố Khải vốn muốn thâm tình chân thành mà nói “Anh yêu em.” , nhưng mà anh kỳ thật cũng vô cùng khẩn trương, cho nên không kịp suy nghĩ mà nói ra! Bất quá may mắn lần này cũng không thái quá, thanh âm vẫn vô cùng ôn nhu!

“Tôi?” Lưu Tiểu Niên cảm thấy từ trên trời giáng xuống năm trăm vạn nhân dân tệ đập trúng đầu mình, mừng như điên mà lại có chút choáng váng.

“Phải, em.” Cố Khải nhìn cậu “Được không?”

Tổng tài ôn nhu mà lại thâm tình sâu đậm! Này nhất định không phải sự thật a! Lưu Tiểu Niên hít sâu, cảm thấy được chính mình nhất định là thích Cố Khải quá rồi… cho nên tự ảo tưởng ra cảnh tượng này! Đây toàn là ảo ảnh không a! Cậu hung hăng nhéo mình một cái… quả nhiên là không đau a! Ô ô ô thật thất vọng!

Vì thế Cố Khải liền nhìn thấy vợ mếu máo, khóc thành tiếng!

“Đừng khóc a.” Cố Khải cấp tróc “Em nhéo anh anh còn chưa khóc, em khóc cái gì nha?”

Lưu Tiểu Niên nghẹn ngào nhìn anh “Em nhéo anh khi nào chứ?”

“Mới vừa rồi.” Cố Khải đưa cậu xem cánh tay mình – – Cmn đỏ hết một mảng a! Nhéo đau muốn chết!

….

Cho nên nhéo sai người? Lưu Tiểu Niên lại lâm vào hóa đá!

“Cho em ba giây từ chối, nếu không lắc đầu thì chính là đồng ý rồi, một, ba hết giờ, gọi lão công đi!” Cố Khải thực vừa lòng nhìn vợ mình, vợ -danh-chính-ngôn-thuận!!!!

“Tôi tôi tôi…anh đừng có lừa tôi.” Lưu Tiểu Niên vẫn cảm thấy hết thảy thật sự rất là khoa học viễn tưởng, giống như đang đi đường gặp người ngoài hành tinh vậy đó!

“Anh không lừa em.” Cố Khải kéo tay cậu, đưa đến môi hôn một cái “Anh thích em lâu lắm rồi.”

Lưu Tiểu Niên ngốc hồ hồ nhìn anh, thích lâu lắm rồi sao?

Hoảng hốt cảm thấy được…hình như thật sự là như vậy a. Tuy rằng chưa từng nói ra, nhưng từng chút quan tâm nhỏ, từng chút ký ức hiện về, nếu không phải là tình yêu, vậy là gì?

Cậu vừa khóc vừa cười, dùng sức ôm lấy cổ anh “Ân, em cũng thích anh, thích thật lâu thật lâu!”

Cố Khải trong lòng mềm mại vô cùng, ôm chặt tiểu đầu gỗ trong lòng mình, cũng không biết như thế nào mới yêu đủ nữa. Nhớ ngày nào lúc hai nhà còn ở gần nhau, đứa trẻ ngốc kia khóc không chịu làm cô dâu, hiện tại rốt cuộc cũng thành công tìm về lại bên mình, tình cảm non nớt thuở ấu thơ phát triển thành tâm ý tương thông như bây giờ, thật sự tốt lắm tốt lắm, tốt đến không thể tốt đẹp hơn.

Trên tường đồng hồ tích tắc vang, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, ôn nhu vây quanh hai người đang gắt gao ôm lấy nhau trên sofa.

Một lát sau, Lưu Tiểu Niên do dự mở miệng “Chúng ta có thể hay không đổi tư thế?”

Cố Khải áp trên người cậu bất động, thời gian thân mật như vậy, có nhiều thêm một giây là tốt thêm một giây!

Lưu Tiểu Niên biểu tình rất thổng khổ “Anh ép em tới đau lưng.”

Cố tổng:…

Một lần nữa khôi phục tư thế, hai người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên cảm thấy có chút…ngượng ngùng!

Cmn này không khoa học!

Làm một tiểu ngốc manh đáng yêu thụ, Lưu Tiểu Niên ngại ngùng còn có thể lý giải, nhưng mà Cố tổng là một tinh anh công, cư nhiên cũng theo cậu mà thẹn thùng, quả thật sỉ nhục giới tổng tài!

Cứ thẹn thùng như vậy kết quả là hai người song song ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào cái TV còn chưa có mở lên.

Một lát sau, Cố tổng cầm lên trái quýt trên bàn “Ăn chút đi.”

Lưu Tiểu Niên lắp bắp “Cơm, cơm còn chưa ăn xong.”

Vì thế trên bàn cơm một lần nữa náo nhiệt lên, hai người ngoài mặt thì ăn đến lang thôn hổ yết, nội tâm thì mơ mơ hồ hồ, hoàn toàn không biết mình đang ăn cái gì! Cmn đây chính là sức mạnh ái tình a!

Lưu Tiểu Niên vừa ăn vừa nghĩ, cư nhiên có thể ở cùng một chỗ với anh ấy nha, mộng đẹp thành sự thật cảm giác thật sự rất tốt (^ω^)!

Cố Khải vừa ăn vừa nghĩ, thổ lộ xong rồi ôm hôn xong rồi bước tiếp theo nhất định chính là động phòng hoa chúc ăn cơm xong lập tức ôm em ấy lên phòng ngủ nhưng như vậy có điểm quá khát khao hoàn toàn không phù hợp với khí chất của mình! Sát! Nhưng mà thật sự muốn lập tức thưởng thức tiểu thân thể đáng yêu tiểu bộ dáng thẹn thùng của vợ cùng tiểu mông đô đô thịt quá đi mất cmn phải hung hăng mà vuốt ve mới đủ cấp lực!

“Anh đừng ăn ớt nữa.” Lưu Tiểu Niên nhìn anh mà hồn bay phách lạc, “Đó là ớt hiểm Tứ Xuyên a, dùng làm gia vị nêm thêm thôi, anh sao lại ăn luôn a.”

Ớt hiểm? Cố tổng hoàn hồn thì thấy, cmn chén cơm của mình từ lúc nào lại biến thành chén ớt a?!

Sau đó anh liền cảm thấy khoang miệng mình nóng như bị thiêu đốt! Mồ hôi trên trán thi nhau dũng mãnh tuôn ra! CMN cay như vậy sao lúc nãy lại không cảm giác được a! CMN! CMN!

“Mau ăn một hơi.” Lưu Tiểu Niên đưa cho anh một chén nhỏ cơm trắng trộn đường cát.

Cố Khải hồn như bay lên trời, không còn cố kỵ việc mất hình tượng, há to mồm nuốt, cố nhấm nuốt đến mức hai bên quai hàm đều phồng lên, giống như chết đói lâu năm!

Sau khi ăn hết một chén cơm trắng, Cố tổng lại uống ngay một ly nước đá, rốt cuộc cũng giảm bớt một chút cảm giác nóng rực trong miệng. Cố Khải không ngừng kêu khổ, mặt đỏ tai hồng ngồi trên ghế thở.

Món ăn Tứ Xuyên thật đáng sợ a!

“Thực xin lỗi, em không nên để nhiều ớt như vậy.” Lưu Tiểu Niên một bên giúp hắn lau mồ hôi, một bên giải thích.

“Không có việc gì không có việc gì.” Mặc dù bị cay đến sắp điên, Cố tổng vẫn kiên định yêu thương vợ mình! Đặc biệt ôn nhu!

“Em đi pha cho anh một chút trà bạc hà.” Lưu Tiểu Niên mang dép lê nhỏ chạy vào phòng bếp, đặc biệt đặc biệt moe!

Cố tổng hạnh phúc vạn phần, cho dù có ăn phải ớt hiểm tà ác, cũng không cách nào khiến tình cảm tốt đẹp của mình dành cho em ấy giảm bớt a!

Vì thế buổi chiều này, Cố Khải cùng Lưu Tiểu Niên lãng mạn như phim, cùng nhau ngồi dưới đất nhìn bướm bay, nhìn tim hồng tốt đẹp phấp phới, đặc biệt đặc biệt thỏa mãn đến tận chân! (máu chó quá rồi =.=)

Thừa dịp vợ đi toilet, ca ca nhắn tin cho đệ đệ — Đêm nay không cho phép em về nhà!

Đệ nháy mắt trả lời lại — Vì sao a?

Ca ca trả lời — Trở về liền đánh em!

Đệ đệ khuôn mặt đẫm lệ, có anh trai thổ phỉ, cuộc sống chính là thê thảm như vậy đó!

“Làm sao vậy?” Lục bác sĩ ôn nhu hỏi đệ đệ.

“Không có việc gì.” Đệ đệ có điểm chờ đợi nhìn anh, “Anh vừa mói nói…đêm nay phải tăng ca?”

“Ân, bây giờ phải cùng đồng nghiệp đến chỗ làm.” Lục bác sĩ gật đầu, “Làm sao vậy?”

“Em có thể cùng anh đến bệnh viện không?” Đệ đệ xấu hổ cúi đầu.

“Đến bệnh viện làm gì?” Lục Triển Phong bật cười.

CMN đương nhiên là để sắc dụ anh a! Tiểu tươi mát đặc biệt bậy bạ, “Em muốn thử ở bệnh viện cả đêm, biết đâu có thể kích thích cảm hứng sáng tác!”

Lục bác sĩ khóe miệng giương lên, “Được.”

“Thật nha?” Đệ đệ tâm hoa nộ phóng! Trò chơi ác ma bác sĩ kiểm tra thân thể gì đó, mình một chút cũng không chờ mong đâu a!

Vì thế tối hôm đó, ca ca đệ đệ hai người đều lòng đầy mong chờ vạn phần, cùng nhau đợi màn đêm buông xuống.

“Nên nghỉ ngơi rồi.” Mới vừa qua mười giờ, ca ca không dằn lòng nổi thúc giục vợ.

“Mới mười giờ a” Lưu Tiểu Niên 囧 lách cách đánh chữ, “Đã đáp ứng đọc giả cuối tuần ra chương mới mười ngàn chữ, em còn chưa có viết xong.”

Công tác thật lòng như vậy làm gì! Cố tổng có chút không vui thản nhiên, vì thế anh quyết đoán dập màn hình máy tính vợ xuống, “Về sau không cho phép thức đêm công tác nữa!”

“Nha!” Lưu Tiểu Niên quá sợ hãi, “Em em em còn chưa có lưu nữa!”

“Word có chức năng tự lưu lại.” Cố tổng an ủi cậu.

“Không được em muốn kiểm tra!” Lưu Tiểu Niên mở laptop, ấn nút khởi động.

Cố tổng đành phải ngồi một bên không nói gì chờ cậu.

Máy tính nhỏ màu xám hiện lên hình ảnh windows khởi động máy tính kinh điển, sau đó…màn hình toàn màu xanh!

“A!” Lưu Tiểu Niên sợ ngây người!

“…” Cố Khải cũng thực hỗn độn trong gió, đây là máy tính gì a!

Cưỡng chế tắt máy sau đó mở lại, máy tính phát ra âm thanh két két mất hồn, sau đó hữu khí vô lực tự động tắt, hình như còn hơi —- bốc khói!

“Đều tại anh.” Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, “Em em em viết được gần chín ngàn chữ rồi còn thiếu mấy trăm chữ nữa là có thể viết xong anh phá máy tính của em làm chi a!”

Cmn vợ tức giận rồi! Cố tổng lập tức điên cuồng giúp cậu sửa máy tính, vừa bắt đầu còn có thể miễn cưỡng khởi động máy, càng về sau, ngay cả khởi động máy cũng không được, tiểu máy tính ngồi xổm trên bàn, dùng màn hình đen tuyền lãnh diễm khinh bỉ Cố tổng!

“Giống như…thật sự hư rồi.” Cố Khải chột dạ nhìn vợ.

“Chín ngàn chữ a!” Lưu Tiểu Niên cực kỳ bi thương.

“Anh giúp em xin phép với biên tập!” Cố Khải nắm lấy di động.

“Không được, em đã đáp ứng đọc giả rồi.” Lưu Tiểu Niên xoa xoa cái mũi, “Đem máy tính của anh cho em mượn.”

“Em muốn làm gì?” Cố tổng trong lòng nảy lên dự cảm xấu!

“Viết lại lần nữa a, thừa lúc còn chưa quên mất tình tiết.” Lưu Tiểu Niên thực kiên trì.

Không phải chứ? Cố tổng cảm thấy như đang tự lấy đá đập vào chân mình! Anh thực thành khẩn nhìn vợ, “Sắp mười một giờ rồi.” Chẳng lẽ em không muốn đi ngủ cùng anh sao!

“Vậy cũng không được, dù thức đêm em cũng muốn viết lại.” Lưu Tiểu Niên thúc giục anh, “Nhanh lên nhanh lên!”

…Cố tổng mặt khổ qua mở máy tính của mình, cmn loại tình tiết không khoa học này a!

“Anh đi ngủ sớm chút đi.” Lưu Tiểu Niên mở word, bắt đầu mười ngón tung bay đánh chữ, tiếng bàn phím lách cách vang thành một mảnh!

Cố Khải thần tình hắc tuyến, không cam lòng cố gắng lần cuối, “Thức đêm không tốt cho thân thể, không bằng chúng ta”

“Anh không được nói!” Lưu Tiểu Niên thực khẩn trương cắt ngang, “Nói nữa em sẽ quên hết tình tiết mất!”

Cố tổng bi thương rơi lệ, vợ sau khi đem về tới tay lại bắt đầu trở nên lạnh lùng, này không khoa học!

Tuy rằng tình huống của ca ca đêm nay đã thực CMN, nhưng đệ đệ so với anh cũng không tốt hơn bao nhiêu, này phải gọi là cao nhân tất hữu cao nhân trị! Văn phòng của Lục Triển Phong ở khu mới xây của bệnh viện, chỉ có bàn ghế và phòng bệnh, cho nên cảm giác rất lạnh lẽo, hơn nữa viện trưởng gần đây đang kêu gọi tiết kiệm năng lượng, cho nên nêu không cần thiết tuyệt đối không được mở đèn, làm cho xung quanh đều âm u!

May mắn là trong phòng làm việc đèn đóm đầy đủ, Cố Hi ngồi ở bên giường, thực tâm trạng ngẩn người… Kỳ thật nhìn như đang ngẩn người nhưng thật ra là đang tạo dáng! Đệ đệ cố gắng làm ra biểu tình u buồn của một tiểu tươi mát, hai mắt nhu nhược nhìn ra ngoài cửa sổ, như là tự đang hỏi nhân sinh, hoặc như là đang nhớ về quá khứ, nhíu mày, đặc biệt đặc biệt chọc người yêu mến.

Lục Triển Phong ngồi trước bàn làm việc, luôn lật sách xem lại giải phẫu học!

Sát… Đệ đệ trong lòng bất mãn, cmn sao lại có thể không liếc mắt nhìn mình một cái chứ! Lại đi nhìn hình giải phẫu làm gì! Vì thế đệ đệ hơi hơi thở dài một tiếng, hấp dẫn lực chú ý của anh.

Lục bác sĩ hoàn toàn chìm đắm trong đại dương tri thức, không hề nhìn thấy đệ đệ mê trai quá độ bên cạnh!

Cố Hi như bị nội thương, cậu đành phải mở miệệng hỏi, “Anh đang xem gì nha?”

“Cấu tạo cơ thể người.” Lục bác sĩ uống một hớp nước, vẫn không ngẩng đầu.

Đệ đệ càng nóng nảy, anh muốn hiểu cấu tạo cơ thể người thì để em cởi sạch cho anh xem nha! Lăn qua lộn lại xem cũng không có vấn đề! Đọc sách có ý nghĩa gì, một chút cũng không sống sắc sinh hương!

Vì thế đệ đệ đặc biệt da mặt dày nói, “Anh cảm thấy cấu tạo của em thế nào?”

“Cấu tạo của em?” Lục Triển Phong sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cậu.

“Ân.” Đệ đệ thẹn thùng cúi đầu.

“Kia phải làm giải phẫu mới biết được.” Lục bác sĩ trả lời, “Bất quá người bình thường nội tạng phân bố cũng sẽ không khác nhau nhiều lắm.”

Sát! Ai hỏi nội tạng a em hỏi chính là dáng người dáng người đó! Đệ đệ hỏng mất vạn phần! Mình sao lại có thể không hay ho như vậy! Lục bác sĩ sao lại so với tẩu tử mình còn ngốc hơn chứ!

Lục Triển Phong cúi đầu tiếp tục đọc sách, khóe miệng cứ mãi giương lên.

Cố hi thực sự bị đả kích thở dài, nhàm chán hơn trong tưởng tượng nhiều! Bác sĩ kiểm tra thân thể gì đó, xác định là không thể xảy ra rồi…Thật là mất mác!

“Lục bác sĩ.” Ở cửa có một nữ y tá tiến vào, “Có tại nạn xe cộ cần cấp cứu.”

“Tôi lập tức đi.” Lục Triển Phong đứng lên.

Giải phẫu? Đệ đệ có chút buồn bực, kia kia còn mình thì sao a?

“Đi chơi máy tính đi.” Lục Triển Phong vội vàng cầm lấy áo blouse trắng, cùng y tá đi ra ngoài.

Đi rồi a. Đệ đệ chép chép miệng, ngồi trên ghế của anh mở máy tính, chỉ có một trò duy nhất, không có hứng thú! Không có phim, không có nhạc, máy tính dùng để công tác gì đó quả nhiên nhàm chán nhất! A! Cố Hi đột nhiên nhãn tình sáng lên, bởi vì cậu nhìn thấy bằng chứng nhận của Lục bác sĩ!

Cmn thật quá mức đẹp trai a! Đệ đệ xuân tâm nảy mầm, đem hình nhìn gần hơn, như mê như say thưởng thức nửa ngày, cuối cùng gửi hình qua di động của mình! Quyết định phải hôn mỗi ngày một cái!

Trên bàn Lục Triển Phong di động leng keng sáng lên, đệ đệ tò mò liếc mắt một cái, chỉ nhìn thấy một phần tin nhắn hiện lên trên biểu tượng nhắc nhở: Lục Triển Phong cậu không được lén lút đi tìm nàng nữa! Nếu không đừng…

Đoạn sau tin nhắn bị lược bỏ bớt, bởi vì di động có mật mã khóa, cho nên cũng không có cách nào xem toàn bộ, tin nhắn kia cũng chỉ chợt lóe qua, nhưng lại bị đệ đệ ghi tạc trong lòng!

Không cần lén lút đi tìm nàng nữa, những lời này là có ý gì? Hơn nữa ba chữ ở đoạn sau rõ ràng có ý uy hiếp, loại tình tiết này, trên TV thường hay chiếu a, mà nguyên nhân gây ra thường thường là bởi vì…yêu đương vụng trộm?

Nghĩ đến loại khả năng này, đệ đệ nhất thời đầu váng mắt hoa, ngồi trên ghế hoàn toàn sửng sốt.

Không, không thể nào, loại tình tiết này, thật sự rất cẩu huyết nha!

Cố Hi an ủi mình, này nhất định không phải sự thật!

Lục bác sĩ tốt như vậy ôn nhu như vậy, sẽ không phải người thứ ba đâu!

Đệ đệ ủy khuất chép chép miệng, cảm thấy cái mũi có điểm cay.

HẾT CHƯƠNG 44

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here