Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 45

0
83

(Chúc mọi người năm mới vui vẻ, gặp nhiều may mắn a!!! Luôn ủng hộ page nhóe, yêu mọi người 3)

Bởi vì cùng lúc xảy ra ba tai nạn xe cộ, cho nên người bị thương rất nhiều, đến khi Lục Triển Phong rời phòng mổ đã là mấy tiếng sau. Trở lại văn phòng thì đệ đệ đang nằm trên giường ngủ say đến ngọt ngào, còn đánh khò khè nho nhỏ đáng yêu!

Lục Triển Phong cười lắc đầu, giúp cậu đắp lại chăn sau đó đi qua văn phòng bên cạnh, nghỉ ngơi trên giường đồng nghiệp mình.

Đêm dài yên tĩnh, đệ đệ hốt hoảng cảm thấy mình được Lục bác sĩ ôn nhu bế lên, sau khi mở to mắt, vừa vặn nhìn thấy một ánh mắt thâm tình.

“Anh, anh nhìn em như vậy làm gì nha…” Đệ đệ xấu hổ vạn phần.

“Bởi vì anh thật yêu em a.” Lục bác sĩ nói chuyện như đọc thơ, “Anh yêu tuyết trắng không tỳ vết, cũng yêu lá thu rung động anh yêu mưa hè kéo dài, cũng yêu hoa xuân rực rỡ, nhưng trên hết thảy, anh yêu dung nhan tươi mát thoát tục của em.”

“…Em, em cũng yêu anh nha.” Đệ đệ hai má đỏ bừng, dùng ánh mắt ám chỉ cmn anh mau hôn lưỡi đi a, em chờ rất lâu rồi có hiểu hay không!!

Vì thế Lục bác sĩ lần này đặc biệt hiểu ý, nhẹ nhàng cúi đầu, chậm rãi tới gần cậu.

Đệ đệ dùng sức chu mỏ bạch tuộc chuẩn bị nghênh đón nụ hôn triền miên khiến người run rẩy này, nhưng vào thời khắc mành chỉ treo chuông, một xúc tua màu đỏ tà ác đột nhiên chen vào, mãnh liệt đem Lục bác sĩ cuốn lên không trung!

“Lão công!!” Đệ đệ phát ra tiếng kêu bi thảm!

“Bảo bối!” Lục bác sĩ vẻ mặt thống khổ, tay phải cố sức hướng về phía cậu nói, “Không cần lo cho anh, mau…đi! Thoát khỏi tình yêu khiến em phiền não này, trở về thế giới nhỏ đơn thuần của em đi!”

“Không! Quân đương tác bàn thạch Vọng đương tác bồ vi Bồ vi nhận như ty Bàn thạch vô chuyển đi ()!” Đệ đệ lệ rơi đầy mặt, “Sơn vô lăng Thiên địa hợp Nãi cảm dữ quân tuyệt ()!”

“Ha ha ha thật là một tiểu tươi mát khí chất cao ngạo mà lại mỹ mạo si tình a!” Xúc tua đột nhiên phát ra tiếng cười tà ác, biến thành một chị gái xinh đẹp thắt lưng tinh tế chân dài tới nách ngực to nóng bỏng! Nàng mặc quần đùi ánh kim đội nón đinh mang giày bó, trên không trung quất roi da, thét to, “Thức tỉnh đi, tiểu tử si tình, Lục bác sĩ thuộc về ta!”

“Không!” Đệ đệ vẻ mặt cương nghị, “Tình yêu của ta sôi trào trong tim! Mênh mông không thôi, sinh tử có nhau! Ngươi xem sao trời trên kia, chính là thư tình ta viết cho chàng!”

“Tiểu Hi.” Lục bác sĩ chau mày, “Em, em vẫn nên đi thì hơn!”

“Vì cái gì?” Đệ đệ như bị sét đánh trúng đầu khàn cả giọng, “Anh cư nhiên đuổi em đi, không phải đã nói em là thiên sứ của anh sao?”

“Đó là anh gạt em!” Lục bác sĩ ôm lấy chị gái xúc tua, nghiêm mặt nói, “Kỳ thật, nàng mới là chân ái của anh a!

“Không, đây không phải là sự thật!” Đệ đệ thống khổ bịt tai,”Mau câm miệng!”

Xúc tua tỷ tỷ bén nhọn cười lớn, Cùng Lục bác sĩ kịch liệt ôm hôn, tám cái xúc tua lớn trên lưng xoay tròn rất nhanh, dùng tốc độ siêu âm xoay ra một hang động thông với thế giới song song, sau đó đệ đệ liền trơ mắt nhìn người trong lòng mình bước đi, cùng nàng biến mất ở cửa hang đen ngòm.

“Không cần!” Đệ đệ thất hồn lạc phách bật dậy, thiếu chút nữa là nhảy lên!!

Trên tường đồng hồ treo tường kêu tích tắc, càng làm cho trong phòng thêm im lặng.

Thì ra là mơ a… Đệ đệ nhẹ nhàng thở ra, rút khăn tay xoa xoa mồ hôi lạnh, ác mộng này cũng thật thái quá a a a! Yêu quái xúc tua gì đó thật tà ác! Mới bốn giờ sáng, rời giường thì quá sớm ngủ lại thì không được, đệ đệ đơn giản ngồi bên cạnh bàn vẽ vẽ, không thể không nói trải qua thời gian dài tôi luyện, trình độ vẽ Lục bác sĩ của đệ đệ đã muốn đạt tới cấp độ đại sư mà còn chưa có dấu hiệu dừng lại, hai ba nét bút đã vẽ ra được một hình dáng đặc biệt anh tuấn!

Vẽ mặt đã muốn thuần thục như vậy, còn cái gì không thể vẽ chứ? Để cho Lục bác sĩ cởi sạch làm người mẫu cho mình gì đó, chỉ nghĩ thôi đã cmn không thể tự kiềm chế a…Nếu thực sự có ngày này, mình nhất định sẽ hạnh phúc tới rụng tim!

Cố Hi vừa xuất thần nghĩ vừa vẽ mình vào bên cạnh, sau đó dùng tiếng Pháp viết một hàng tình thoại đặc biệt đặc biệt ác tục!

Về phần nửa cái tin nhắn kia, đã bị đệ đệ tự giác hoặc là không tự giác chôn đi, chôn vào nơi góc sáng sủa bí ẩn nhất trong lòng.

Ngòi bút tiếp tục sàn sạt trên giấy, chậm rãi vẽ ra hoa hồng cùng thiên sứ nhỏ, Cố Hi cười nhìn rất ngu rất ngu, sau khi vẽ cảnh nền xung quanh thì gục xuống bàn ngủ.

Vì thế ngày hôm sau lúc Lục Triển Phong về văn phòng, liền nhìn thấy đệ đệ gục trên bàn, ngủ đến chảy nước miếng.

Tối hôm qua lúc mình nhìn em ấy, rõ ràng còn ở trên giường a. Lục Triển Phong dở khóc dở cười, tiến lên muốn gọi cậu dậy, lại bị bức phác họa trên bàn hấp dẫn tầm mắt.

Rút ra thì thấy, có thể nhận ra được trên đó vẽ mình và em ấy, tay trong tay ngồi trong vườn hoa hồng, chung quanh tràn đầy trái tim ngọt ngào.

Nhịn không được liền bật cười.

“Ách!” Đệ đệ bừng tỉnh, sau khi thấy rõ tình hình, cậu đứng lên tay chân luống cuống giải thích, “Cái kia, là em vẽ bậy mà thôi ha ha ha ha a…”

“Này có nghĩa là gì?” Lục Triển Phong chỉ vào câu tiếng Pháp kia hỏi.

“Giai cấp vô sản toàn thế giới chỉ có liên hợp lại, mới có thể đạt được tự do giải phóng!” Đệ đệ dùng tốc độ vô cùng nhanh cắt nghĩa!

“Phải không?” Lục Triển Phong khóe miệng giương lên.

“Ân.” Đệ đệ một phen đoạt lấy bức tranh, chột dạ vo thành một cục nhét vào túi quần, “Cái kia, chúng ta đi ăn điểm tâm đi thật đói a hôm nay thời tiết không tệ hoa viên bệnh viện của các anh rất tốt bữa sáng đi ăn cá muối hay là phật khiêu tường()?” (không phải tui lười bỏ dấu phẩy chỗ này đâu nga tại em nó nói liền một hơi á)

Lục Triển Phong bật cười, “Đậu hủ căn tin.”

“Được!” Đệ đệ mãnh liệt gật đầu, ha ha ăn cái gì cũng được a chỉ cần mau quên chuyện này đi thôi!

Sáng sớm căn tin rất đông nhân viên, đệ đệ đứng trước cửa sổ nhìn trái nhìn phải, phúc lợi tốt như vậy thì mình yên tâm Lục bác sĩ tuấn tú không bị đói bụng rồi! Sau khi cảm khái một phen mới đi mua cơm, xoay người không ngờ Lục Triển Phong đang bị bảy tám y tá vây quanh, cùng nhau sung sướng ăn điểm tâm!

WTF! Đệ đệ nháy mắt liền hóa đá! Sáng sớm trình diễn trang phục y tá gì đó, khẩu vị cũng quá nặng rồi! Một tiểu tươi mát thuần khiết như mình, căn bản là không có thực lực đánh bại các tỷ tỷ C-CUP mãnh liệt a!

Đệ đệ sờ sờ ngực nhỏ đơn bạc của mình, cảm thấy bi thương rơi lệ, trong gió hỗn độn!

“Thật có lỗi, bạn của tôi đang ở bên kia chờ tôi.” Lục Triển Phong trong lòng buồn cười, bưng đồ ăn tạm biệt các nàng.

Y tá hướng tầm mắt theo anh, thấy được đệ đệ, ngũ quan thanh tú của đệ đệ, vẻ mặt u buồn của đệ đệ, khí chất mỹ thiếu niên của đệ đệ!

“A!” Mọi người đồng loạt thét chói tai, “Là là là Cố Hi a, lúc trước từng xuất hiện trên báo về sưu tầm nghệ thuật!”

Đệ đệ chấn động, ngẩng đầu có chút mờ mịt, cmn gặp được fan?!

Các y tá tỷ tỷ càng thêm sôi trào, loại ánh mắt thê lương nhu nhược này, thật là thật là có khí chất nghệ thuật gia a!

Vì thế Lục bác sĩ đã bị tàn nhẫn từ bỏ, mọi người đều xông lên, vây quanh đệ đệ xin chữ ký cầu ôm cầu hợp thể…chụp ảnh chung! Kỳ thật bình tĩnh mà xem xét thì trong đó cũng không nhiều người hứng thú với nghệ thuật, thậm chí ngay cả Cố Hi là ai cũng không biết! Nhưng tất cả đều không chịu nổi đệ đệ lớn lên xinh đẹp như hoa a! Khí chất u buồn của tiểu tươi mát gì đó không cần đẹp vậy đâu!

Cố Hi có điểm vui sướng, trước mắt người trong lòng được người khác theo đuổi gì đó, là thỏa mãn lòng hư vinh nhất! Cậu một bên tiếp tục làm ra trạng thái u buồn, một bên không ngừng dùng dư quang trộm ngắm Lục bác sĩ, chỉ thấy anh đang ở cách đó không xa, mỉm cười nhìn mình!

Đệ đệ thành công bị điện giật! Cậu không thể chống đỡ chính mình, cảm thấy các chị y tá thật là hung bạo! Vì thế sau khi đại hội ký tên kết thúc, đệ đệ chỉ có thể xấu hổ nói lời cảm tạ, hoàn toàn chính là khí chất em trai ngoan ngoãn! Vì thế mọi người đều khen ngợi, không cao ngạo làm giá gì đó rất dễ thương a!

“Khí chất không tệ nga, đại minh tinh.” Chờ đệ đệ trở lại cạnh bàn, Lục Triển Phong chọc cậu.

Đệ đệ thẹn thùng vạn phần, cúi đầu nhu thuận ăn cơm! Cmn cũng biết mình khí chất không tệ còn xém chút nữa bị người theo đuổi a! Lỡ đâu chút nữa bị người ta bắt đi thì biết làm sao! Ngẫm lại mà còn muốn khẩn trương thay anh ấy !

Sau khi ăn sáng xong, đệ đệ một mình trở về nhà, sau khi mở cửa chỉ thấy nhà bếp một mảnh hỗn độn, còn anh cậu đang quỳ rạp trên mặt đất lau tới lau lui!

“…” Đệ đệ đứng ở cửa bếp, biểu tình đặc biệt phức tạp.

“Nhanh qua giúp lão tử trở cá!” Ca ca rống giận.

Cố Hi thoát lực, phất tay đem anh cậu đuổi ra bên ngoài, “Em đến em đến đây, anh ra ngoài đi!”

Thời khắc mấu chốt, quả nhiên đệ đệ vẫn là cấp lực nhất! Ca ca hung hăng vỗ mông đệ đệ một chút, “Hạn cho em trong một giờ phải làm xong bữa tiệc lớn một chút!”

Đệ đệ nhìn xung quanh phòng bếp một chút, bình dầu đổ nghiêng, gạo tát đầy đất, trên bàn bếp nơi nơi đều là nước, bình tương cùng hũ đường bị đổ trộn lẫn vào nhau, trong nồi có một thứ không rõ là gì, có nước có rau xanh, trên mặt đất có cá chiên… Vì thế cậu bi phẫn hít một hơi, “Quét sạch sẽ cũng phải hơn một tiếng! Huống chi là làm một bữa tiệc lớn!”

“Anh tin tưởng em!” Cố tổng kiên định nhìn em trai, sau đó xoay người chạy lên lầu xem vợ!

Lưu Tiểu Niên tối hôm qua thức khuya lắm, cho nên đến giờ còn ngủ say, Cố Khải khó nhịn đẩy cửa ra, nhìn vợ mình ngửa mặt nằm trên giường lớn, áo ngủ cuốn lên lộ ra cái bụng nhỏ, ngủ đến đặc biệt moe! Thật là đáng yêu vạn phần a! Cố Khải thật sự không thể khống chế được tâm tình mênh mông, cúi đầu hôn một cái lên cái bụng trắng trắng! Quả nhiên vừa mềm vừa mịn! Cố tổng tâm hoa nộ phóng, lại nhéo nhéo mông nhỏ, cắn cắn đầu ngón tay của vợ, ngay lúc anh rục rịch, chuẩn bị gần gũi xem xét một chút quần lót của vợ, thì Lưu Tiểu Niên rốt cuộc bị gây sức ép đến tỉnh!

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền thấy có người đang hết sức chuyên chú kéo lưng quần ngủ của mình, vì thế cậu hồn phi phách tán phi tới một cước, đem sắc lang đá xuống giường!

Cố tổng bất ngờ không kịp đề phòng, thiếu chút nữa bị đá thành bệnh thần kinh, anh nhịn xuống rít gào, tận lực cười lên, “Ngoan, rời giường rồi.”

Lưu Tiểu Niên đem mình giấu vào trong chăn, mặt đỏ bừng tim đập bịch bịch, vừa mới vừa mới xảy ra tình huống gì a! Anh ấy sao lại có thể như vậy chứ! Đây cũng quá khát khao a! Mới sáng sớm nhìn lén nơi đó của mình, này không khoa học! Hơn nữa mình đang mặc một cái quần lót hình vịt con trông rất buồn cười không biết có bị anh ấy nhìn thấy chưa a…

“Quần lót nhỏ thực đáng yêu nga, vịt con ăn cá nhỏ.” Cố Khải thật sự nhịn không được chọc cậu, ngay cả chi tiết này mình cũng thấy được rồi a! Anh nhào lên chăn ôm vợ đang thẹn thùng, “Cho anh xem chút nữa đi.”

“Nằm mơ!” Lưu Tiểu Niên thanh âm rầu rĩ.

“Với chồng của mình mà còn thẹn thùng cái gì!” Cố Khải lôi cậu ra khỏi chăn, cúi đầu hôn nhẹ cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu.

“Em chưa tỉnh ngủ.” Lưu Tiểu Niên lại lui vào chăn.

“Anh ngủ cùng em!” Cố Khải tốc độ nhanh như sấm sét, rốt cuộc cùng vợ chen vào ổ chăn ấm áp!

“Không cần a!” Lưu Tiểu Niên dùng sức đẩy anh!

Cmn âm thanh này rõ ràng là đang làm nũng! Dục cự hoàn nghênh cầu yêu thương gì đó là moe nhất a! Cố Khải tâm hoa nộ phóng, sống chết đem cậu kéo vào trong lòng ngực, hung hăng hôn môi một phen!

“Không cho phép hôn!” Lưu Tiểu Niên thật vất vả mới đẩy ra, mặt đỏ tai hồng xoay người không để ý tới anh.

Nhưng quyết định này hiển nhiên vô cùng sai lầm, bởi vì cậu hoàn toàn đem cái mông nhỏ mượt mà đáng yêu quay về phía đại d*m ma!

Cố tổng không phụ sự mong đợi của mọi người, vươn d*m d*c chi trảo(), chuẩn xác không sai một li nắm lấy mông vợ! Sau đó thực hạ lưu mà xoa nắn!

() trảo: móng vuốt

“Nha!” Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, xốc chăn lên muốn chạy, lại bị anh một phen túm về trên giường!

Kế tiếp là một màn ăn đậu hủ cùng phản kích thảm thiết, đệ đệ dưới lầu cũng nghe được tẩu tử mình thét chói tai! Vì thế nhịn không được đến nỗi tay cũng phát run, này này này rất kịch liệt a! Mình vẫn còn là mỹ thiếu niên tươi mát a! Cứ thế này mãi có thể bị loại không khí ô uế không sạch sẽ này làm bẩn không đây… Thật là lo lắng!

Mười mấy phút sau, trận chiến kịch liệt này rốt cuộc chấm dứt, Lưu Tiểu Niên quần áo không chỉnh thở hồng hộc, thực bi phẫn nhìn Cố Khải, “Về sau không được phép như vậy nữa!”

Cố tổng cảm thấy mỹ mãn đưa tay sờ cái bụng của cậu, đậu hủ gì đó không tốt đẹp vậy đâu! Không chỉ đụng tới mông nhỏ, toàn thân còn có ngực nhỏ! Cái bụng gì đó nhất định có, ngay cả chân cũng bị mình hung hăng d*m ngược một phen rồi!

Trừ bỏ bước cuối cùng ra, còn lại có vẻ cũng không khác biệt lắm a! Cố tổng nhìn dấu hôn trên cổ cùng trên người vợ, cảm thấy được chủ nghĩa xã hội khoa học thật sự tốt lắm!

“Đi ăn điểm tâm đi?” Cố Khải nhộn nhạo mời cậu!

“Mới không cần!”Lưu Tiểu Niên thở phì phì lui thành một cuộn.

“Vậy lại làm lần nữa đi!” Cố tổng cười rất có nội hàm, “Lần này phải càng quá phận nga!”

“Không!” Lưu Tiểu Niên hai ba bước trốn xuống giường, khóc đi toilet đánh răng.

Rất, rất khủng bố a! Mình còn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt để tiếp nhận hết thảy! Anh ấy sao lại có thể bắt đầu loại kịch tình này rồi chứ! hơn nữa mình căn bản không biết hai nam nhân làm sao mới có thể… hài hòa! Điều này rất quan trọng a! Vì thế buổi chiều này, Lưu Tiểu Niên vẫn luôn lén lút ngồi xem đam mỹ!

Truyện đầu tiên, khúc đầu là một màn sống chết rất hung tàn, tiểu thụ sống không bằng chết, tiểu công tê tâm liệt phế, đặc biệt đặc biệt thảm thiết! Này này này khẩu vị quá nặng a! Lưu Tiểu Niên mở truyện thứ hai, mở đầu còn bình thường, nhưng khúc sau, tiểu thụ đột nhiên đau bụng, sau khi đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói hắn…có kinh lần đầu…Lưu Tiểu Niên yên lặng rùng mình một cái, này không khoa học! Truyện thứ ba là thanh thủy văn, tà giáo giáo chủ mỹ mạo như hoa bị chính đạo minh chủ kiên cường quả cảm mỗi ngày làm hàng đêm thượng, cuối cùng…Y mang thai! (thanh thủy văn gì đây a =.=)

Đây là đều là gì vậy a! Lưu Tiểu Niên hỏng mất liên tục xoa đầu, mình không muốn mang thai a ô ô ô ô! Ngẩng đầu nhìn lên chuyên mục mới biết mình đang ở kênh sinh tử, vì thế cậu nhanh chóng rời khỏi, nhấp vào kênh…nhân thú! Lại lại bấm sai rồi a! Lưu Tiểu Niên một bên mặc niêm đừng khẩn trương, một bên nhấp vào kênh tương lai viễn tưởng, vì thế lần đầu tiên trong đời biết nguyên lai áo giáp biến hình cũng có thể dùng JJ kim loại xuyên qua cái gì kia…Từ từ, kim loại?!

Lưu Tiểu Niên cảm thấy mông mình căng thẳng, kia cũng quá thảm thiết a! Mấy em gái bây giờ đều viết thể loại hung tàn như vậy sao! Nhớ năm đó lúc mình vừa bắt đầu viết huyền huyễn, tuy non tay nhưng ít ra vẫn còn ngây thơ trong sáng a, so với mấy em gái này quả thực quá yếu đuối!

Cậu vừa cảm khái vừa nhấp vào kênh hiện đại đô thị, rốt cuộc tìm được một truyện có H bình thường, đúng vậy cậu chính là lướt thẳng tới khúc có cảnh xôi thịt! Xem một mạch từ trên xuống, Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng, bắt đầu không tự giác tưởng tượng ra hình ảnh mình và Cố Khải…Nhưng mà nhưng mà, nếu anh ấy ở bên tai mình tà mị cười, nói ‘Thân mến, lập tức cho em nếu thử chút tư vị uy mãnh của lão công a’ linh tinh, mình nhất định sẽ khóc ra tiếng, mà nếu anh ấy nói, ‘Bảo bối động lòng người à, không bằng đêm nay chúng ta đem thuần khiết của mỗi người dâng cho đối phương đi’, mình nhất định sẽ không nhịn được cười một trận…H gì đó đối với mình mà nói, quả nhiên quá khó khăn a! Lưu Tiểu Niên một bên lo lắng lo lắng, một bên tiếp tục xem vui đến quên cả trời đất, nguyên lai chính mình hiểu lầm đam mỹ đại thần nhiều năm như vậy, kỳ thật hắn rất anh tuấn a!

Đọc xong mấy thiên đam mỹ, Lưu Tiểu Niên cơ bản hiểu được, làm 0(thụ) thì ra cái gì cũng không cần làm, chỉ cần phối hợp thở gấp là được! Vậy được, không khó khăn! Cậu hơi hơi thả tâm, một lát sau lại thấy có chút không đúng, vì vì vì cái gì mình lại là 0 a chính mình cũng có thể thực 1(công), ngay cả 0,9 cũng không phải! Cậu ưỡn ưỡn ngực nhỏ, ảo tưởng một chút mình ở mặt trên sau đó liền…héo.

Ô ô ô vì cái gì mới nghĩ đã thấy một chút cũng không hài hòa như vậy a, trời sinh là tiểu 0 gì đó quả nhiên không có thuốc nào cứu được!

Suy nghĩ lung tung xong, cậu lấy điện thoại gọi Lâm Bình Bình, thực chột dạ hỏi, “Cái kia, cậu xế chiều hôm nay có rảnh không?”

“Tôi? Có a, làm sao vậy?” Lâm Bình Bình vừa xem tv vừa trả lời.

“Cái kia, không bằng ra ngoài uống gì đi?” Lưu Tiểu Niên mời cậu.

“Chúng ta?” Lâm Bình Bình thực kinh ngạc, “Cố tổng không đi cùng cậu sao?”

Ai ai ai muốn đi cùng hắn a! Lưu Tiểu Niên trong lòng rơi lệ, sau đó thấp giọng nói, “Ân, anh ấy phải tăng ca.”

“Được rồi.” Dù sao nhàn rỗi cũng thực nhàm chán, Lâm Bình Bình sảng khoái đáp ứng, “Một tiếng rưỡi sau, gặp nhau ở cầu vượt trung tâm.”

Mình mới không phải muốn hỏi cậu ấy kinh nghiệm làm thụ đâu! Lưu Tiểu Niên vừ thay đồ vừa nghĩ, mình chỉ là muốn cùng đồng nghiệp nói chuyện phiếm mà thôi!

Phải không? Tiểu ác ma dưới đáy lòng nhe răng cười, vậy sao ngươi không tìm Khương Đại Vệ?

Khương tổ trưởng? Bởi vì hắn một chút tố chất làm thụ cũng không có! Lưu Tiểu Niên hung ác đem tiểu ác ma áp trở về, ngươi! Im! Miệng!

Tâm sự bị nhìn thấu gì đó là đáng ghét nhất! Hừ!

HẾT CHƯƠNG 45

Chú thích

() Dịch nghĩa (bản dịch của Điệp Luyến Hoa):

Chàng vững như đá tảng,

Thân thiếp như cỏ lau.

Cỏ như tơ dai dẻo,

Đá tảng vững bền lâu.

Trích trong đoạn hai bài thơ Tiêu Trọng Khanh thê, xem chi tiết tại đây

() Nguyên văn là: Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vị kiệt,

Đông lôi chấn chấn,

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt.

Dịch nghĩa:(Tới khi nào) núi không còn đất,

Nước sông chưa cạn,

Mùa đông sấm chớp

Mùa hè tuyết rơi

Trời đất hợp làm một

Mới dám cùng chàng chia lìa.

Trích trong bài Thượng da, ai từng đọc Hồ duyên của Công Tử Hoan Hỉ chắc sẽ biết bài này hen,chi tiết bài thơ xem tại đây

Phật Khiêu Tường

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here