Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 46

0
136

Siêu thị trung tâm cuối tuần rất nhiều người, Lưu Tiểu Niên cùng Lâm Bình Bình ngồi trong tiệm trà nhỏ tinh xảo, vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện phiếm. Từ mấy chuyện bát quái trong công ty cho tới tình trạng sản xuất, thậm chí còn hàn huyên về các sự kiện thần quái một chút! Sau đó Lưu Tiểu Niên mới thật cẩn thận, vòng vo mở miệng, “Cái kia, cậu cùng Hồ tổng gần đây, vẫn tốt chứ?”

“Phụt!” Lâm Bình Bình phun một ngụm nước, ngạo kiều cả giận nói, “Nói sai rồi, tôi với hắn không có ở bên nhau!”

“A?” Lưu Tiểu Niên giật mình, “Cậu cậu hai người chia tay?”

“Tôi cùng hắn cho tới giờ chưa từng quen nhau!” Lâm Bình Bình hung dữ, “Không được phép nhắc lại tên hắn!”

Lưu Tiểu Niên rầu rĩ ‘nga’ một tiếng, sau đó cúi đầu quấy hồng trà mật ong, cái kia…không thể lấy chuyện này làm chủ đề dẫn dắt, vậy vấn đề kia phải làm sao mở miệng đây a!

“Cậu thì sao? Gần đây cùng Cố tổng thế nào rồi?” Lâm Bình Bình hưng trí bừng bừng hỏi.

“Cậu cũng biết?” Lưu Tiểu Niên chấn động, mình còn định lấy viết tiểu thuyết làm cớ cậu cậu cậu ta như thế nào lại hỏi trắng ra vậy chứ! Ở bên nhau cũng là chuyện mới hôm qua mà thôi a, tốc độ lan truyền bát quái cũng quá nhanh rồi! Hơn nữa lúc nãy mình lỡ miệng hỏi vậy rồi giờ có chối cũng vô ích! Thiệt xấu hổ nha!

“Vô nghĩa, cũng không phải bí mật gì, toàn công ty ai cũng biết.” Lâm Bình Bình uống nước quả.

“Toàn công ty cũng biết?” Lưu Tiểu Niên nhất thời hỗn độn trong gió, này, này không khoa học!

“Tối hôm qua nhất định rất kịch liệt đúng không?” Lâm Bình Bình nhìn dấu hôn trên cổ cậu, cười xấu xa.

Lưu Tiểu Niên mặt đỏ bừng, ở trong lòng lớn tiếng phản bác không phải như cậu nghĩ đâu! Nhưng mà…Kỳ thật cũng không khác lắm a… Vì thế mặt càng hồng, cố nhìn trái nhìn phải tìm chuyện đánh trống lảng, “Đèn treo thật là đẹp mắt!”

“Cậu quản đèn treo làm cái gì, mau kể một chút chi tiết tối hôm qua cho tôi!” Lâm Bình Bình thực sung sướng ngồi vào bên cạnh cậu.

“Tối qua tôi điên cuồng thức đêm viết mười ngàn chữ.” Lưu Tiểu Niên hữu khí vô lực.

“Không cần trả lời có lệ với nam đồng nghiệp xinh đẹp như tôi!” Lâm Bình Bình bất mãn.

“Có người vẫy tay chào cậu kia.” Lưu Tiểu Niên uống trà.

“Lại nói sang chuyện khác!” Lâm Bình Bình sắc bén vạch trần, “Đừng hòng lừa tôi!”

“Thực sự có người đang vẫy tay chào cậu.” Lưu Tiểu Niên bất đắc dĩ chỉa chỉa phía sau cậu.

“Thật không?” Lâm Bình Bình nửa tin nửa ngờ quay đầu lại, liền nhìn thấy một nam nhân cao lớn uy vũ mặc áo gió, đang ở cửa nhìn mình.

“…Mã Nhĩ Tư?” Lâm Bình Bình nháy mắt kinh hỉ!

Nam nhân áo gió cười gật đầu, “Không tệ, vẫn còn nhận ra anh.”

Sau đó Lưu Tiểu Niên liền nhìn thấy yêu nghiệt hoạt bát, sung sướng nhào tới trong ngực hắn!

Vừa mới chia tay Hồ tổng a! Tình cảm thay đổi cũng nhanh quá đi! Lưu Tiểu Niên còn nhớ rõ lúc trước, cố định mỗi ngày đều có một bó hoa hồng lớn cùng một hộp chocolate lớn gửi đến, mỗi người trong phòng đều ăn không ít, chính mình ăn nhiều nhất! Cho nên đơn thuần theo góc độ cá nhân mà nói, mình tuyệt đối duy trì theo phe Hồ Vân Phi!

Thật là dễ mua chuộc a! Lưu Tiểu Niên vừa tự phỉ nhổ chính mình, vừa nhìn hai người bọn họ hướng mình đi tới.

“Đây là đồng nghiệp của em, Lưu Tiểu Niên.” Lâm Bình Bình thẹn thùng giới thiệu, “Tiểu Niên, anh ấy là Mã Nhĩ Tư.”

“Xin chào.” Lưu Tiểu Niên tươi cười với hắn.

Áo gió nam nhân cùng cậu bắt tay, rầm rộ lộ ra đồng hồ hiệu Vacheron Constantin cao quý bức người! Nhưng mà Lưu Tiểu Niên là một tiểu trạch nam, không hề biết gì về đồ hiệu! Cho nên cũng không có làm ra vẻ mặt đặc biệt hâm mộ ghen tị hận!

“Mau ngồi xuống.” Lâm Bình Bình đặt hắn ngồi trên sofa.

“Chờ một chút, anh cởi áo gió ra đã.” Mã Nhĩ Tư tiên sinh thần tình buồn rầu, “Versace dạo này làm áo khoác nam không tốt lắm, thực dễ bị nhăn.”

“Ân, em đi gọi món giúp anh trước vậy.” Lâm Bình Bình thực thẹn thùng.

“Gọi một phần cơm beefsteak bình thường là được, ăn thịt bò Kobe cao cấp hoài cũng ngán rồi, lâu lâu ăn cơm bình dân cũng không tệ.” Mã Nhĩ Tư để logo túi Gucci đối diện Lưu Tiểu Niên!

“…” Lâm Bình Bình có chút 囧, thật ra mình chỉ định giúp hắn gọi đồ uống mà thôi a… Mới ba giờ chiều mà ăn cơm beefsteak?!

Bất quá mặc dù có chút kỳ quái, nhưng nếu hắn đã nói, yêu nghiệt vẫn thực sung sướng chạy về phía quầy bar, giúp hắn gọi đồ ăn!

“Cậu xem, áo của tôi nhăn hết rồi!” Mã Nhĩ Tư chưa từ bỏ ý định, đem cổ áo có gắn logo đưa cho Lưu Tiểu Niên xem, “Chất lượng thực kém!”

“Vậy mua Nike a! Tuy rằng mắc hơn Versace một chút, nhưng mặc rất tốt!” Lưu Tiểu Niên hảo tâm đề nghị, “Chưa bao giờ bị nhăn, bên ngoài còn có lớp chống thấm nước, lỡ đánh đổ đồ uống cũng không sợ!”

Mã Nhĩ Tư bị sặc nước miếng một cái, huyễn phú() chưa toại gì đó rất đáng ghét nha!

() huyễn phú: đại khái là tánh thích khoe của

Vì thế hắn lại lấy ra hộp xì gà, tao nhã dùng bật lửa màu vàng hiệu Givenchy châm lửa, chậm rãi phun ra một hơi khói! Vừa mới chuẩn bị hồi tưởng một chút quan hệ cá nhân giữa mình quốc vương Cuba, chị phục vụ liền nho nhã lễ độ tiến đến, “Xin lỗi tiên sinh, tiệm chúng tôi cấm hút thuốc, mong ngài mau dập thuốc.”

Sát! Mã Nhĩ Tư đành phải đem xì gà vừa châm bỏ vào trong gạt tàn các nàng mang đến.

“Xì gà của anh có mùi thật kỳ quái.” Lưu Tiểu Niên bị hơi khói làm cho ho khan một chút, “Rất quen thuộc nha.”

“Quen thuộc?” Mã Nhĩ Tư cười cao quý, “Cậu có nghiên cứu qua Abajo Cohiba()?

“Không phải.” Lưu Tiểu Niên thành thành thật thật lắc đầu, “Tôi nhớ trước đây ở cô nhi viện, bác bảo vệ hay cuốn thuốc lá rời, cùng hương xì gà của anh không khác biệt lắm.”

Mã Nhĩ Tư nhất thời cảm thấy một búng máu nghẹn ở ngực, nhận định cậu nhất định là một tên nhà quê!

Vì thế hắn sắc bén khinh bỉ nói, “Có thể cho tôi giám định và thưởng thức đồng hồ đeo tay của cậu một chút không?”

“Có thể a.” Lưu Tiểu Niên rất hào phóng, đưa tay trái mình ra cho hắn.

Mã Nhĩ Tư dưới đáy lòng cười lạnh một tiếng, vừa mới chuẩn bị châm chọc một chút loại đồng hồ giá rẻ này, nhưng mà chưa kịp mở miệng liền hóa đá!

Vì, vì cái gì lại là Cartier cổ điển a?!

Chẳng lẽ cậu ta là một phú hào ngầm? Mã Nhĩ Tư nghi ngờ.

Kỳ thật sự tình là như vầy, hôm nay Lưu Tiểu Niên vừa ra cửa thì phát hiện đồng hồ Tây của mình hết pin, vì thế ngồi trên bàn nhỏ tự mình thay pin, thay nửa ngày cũng chưa xong. Cố khải đi ngang qua phòng sách nhìn thấy vậy, rất sảng khoái đưa đồng hồ của mình cho cậu mượn, Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không biết gì đối với đồ hiệu, liền vui vẻ nhận, dù sao cũng chỉ mượn một chút thôi mà.

Nhưng mà! Chính cái đồng hồ này đã tươi sống khiến cho tiên sinh Mã Nhĩ Tư cao quý rung động một phen! Mình thân là người giám định đồ hiệu, tuyệt đối không có khả năng nhìn nhầm! Cho nên hắn khẳng định Lưu Tiểu Niên nhất định là đại gia ngầm!

Vì thế khi Lâm Bình Bình trở về, liền nhìn thấy Mã Nhĩ Tư lôi kéo tay Lưu Tiểu Niên nhìn tới nhì lui, hai người còn đang vừa nói vừa cười!

“Hai người đang làm gì đó?” Yêu nghiệt nhất thời nảy lên cảm giác nguy cơ! Tuy rằng cậu cảm thấy được Lưu Tiểu Niên bất luận là tư sắc hay thân hình đều không bằng mình, nhưng nhìn người không thể nhìn tướng mạo, nếu như không cao tay, làm sao có thể câu được Cố tổng chứ!

“Bạn của cậu muốn xem chỉ tay cho tôi.” Lưu Tiểu Niên rút tay về, “Rất thú vị.”

“Phải không?” Lâm Bình Bình nhẹ nhàng thở ra, ngồi bên người Mã Nhĩ Tư, mê trai nói, “Anh thực bác học.”

Mã Nhĩ Tư tiên sinh mỉm cười, tiếp nhận lời khen này!

“Kia tôi đi trước, hai người chậm rãi nói chuyện đi.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình hơi dư thừa, đứa ngốc cũng có thể nhìn ra, Lâm Bình Bình trăm phần trăm có ý đồ với nam nhân mặc áo gió này! Ai nha sớm biết đã không hẹn a… cái gì cũng chưa hỏi được.

“Sao không ở lại cùng nhau uống li cà phê?” Nam nhân áo gió âm thanh tràn ngập từ tính, “Chúng ta có thể tán gẫu một chút về Monet và Picasso().”

() Claude Monet và Pablo Picasso đều là hai họa sĩ nổi tiếng, xem thêm tại đây và đây

“Tôi nghĩ mình nên về ngủ.” Lưu Tiểu Niên 囧囧 cầm lấy áo khoác, “Hai người trò chuyện tiếp đi, Bình Bình hẹn gặp lại.”

“Ân ân, đi làm gặp!” Toàn bộ lực chú ý của Lâm Bình Bình dều đặt trên người Mã Nhĩ Tư, phất tay có lệ với cậu.

Nhìn Lưu Tiểu Niên ra khỏi quán trà, Mã Nhĩ Tư tiên sinh thực buồn bực, chảng lẽ mình vừa rồi đã đoán sai sở thích của cậu?

Hội họa không được, lần sau phải phải sửa lại tán gẫu về âm nhạc!

“Em chỉ biết, đá quý trong phòng làm việc nhất định là do anh gửi.” Lâm Bình Bình biểu tình hạnh phúc.

“Biết em thích, cho nên mỗi lần đến một nơi, anh đều thu thập các loại đá trân quý.” Mã Nhĩ Tư lơ đễnh, “Mĩ, Canada, Cuba, Pháp, Hy Lạp… Các viên đá trong hộp đó đều đến từ các nơi trên thế giới.”

“Em nhất định sẽ quý trọng chúng.” Lâm Bình Bình cảm động vạn phần.

…Trọng điểm chẳng lẽ không phải là chuyện ta đã đi nhiều nơi như vậy sao? Mã Nhĩ Tư trong lòng bất mãn!

“Năm đó anh nói muốn đi Pháp, em còn tưởng anh sẽ không trở về nữa.” Lâm Bình Bình lại chua xót nghĩ tới chuyện cũ.

“Anh cũng không muốn trở về a.” Mã Nhĩ Tư thở dài, thâm tình nhìn cậu, “Chính là anh phát hiện ra anh không quên được một người, cậu ấy luôn ở trong lòng gọi anh về, làm cho anh nhịn không được phải trở về tìm cậu ấy.”

“…Thật vậy ư?” Lâm Bình Bình tim đập bang bang kinh hoàng!

“Em cứ nói đi?” Mã Nhĩ Tư mỉm cười, “Vốn dĩ chỉ là đi ngang qua tiệm này, không ngờ lại thấy được cậu ấy, vẫn đáng yêu mê người như mấy năm trước.”

Kia kia kia nhất định là mình a! Lâm Bình Bình sung sướng không thể tự kiềm chế, ôm cái li điên cuồng uống nước!

Mã Nhĩ Tư thanh thanh cổ họng, vừa chuẩn bị nói một vài câu phiến tình, phục vụ lại bưng lên một tảng thịt bò nóng hổi, phía trên còn có tiêu và nước sốt, trong không khí tràn ngập hương khí cay nồng… Không khí một chút cũng không thích hợp để thổ lộ!

Vì thế Mã Nhĩ Tư quyết định ăn cơm trước, Lâm Bình Bình ngồi đối diện hắn, hoàn toàn đắm chìm trong hồi tưởng về thời niên thiếu của mình đến không thể tự kiềm chế! Mã Nhĩ Tư là bạn cùng phòng hồi đại học, hai người ngay từ ngày đầu tiên, trực giác cùng bản năng đã mách bảo họ là cùng một loại, vì thế liền sau đó là một màn ái muội! Cùng nhau lên lớp cùng nhau ăn cơm cùng nhau múc nước, lúc Mã Nhĩ Tư chơi bóng, Lâm Bình Bình an vị ngồi trên khán đài vừa xem vừa giúp hắn cầm áo khoác, tóm lại ngày tháng trôi qua hài hòa mà lại tràn ngập tình cảm mãnh liệt đến không thể dùng từ miêu tả. Tới nửa đầu năm ba, Mã Nhĩ Tư hẹn Lâm Bình Bình buổi tối tới chỗ mấy trụ xà đơn… Đúng vậy chính là nơi thổ lộ kinh điển trong phim vườn trường! Lâm Bình Bình thẹn thùng vạn phần tâm viên ý mãn trong lòng nhấp nhổm đầy mong chờ, vốn tưởng rằng anh ấy muốn thổ lộ, thậm chí mình còn chuẩn bị tinh thần bị cưỡng hôn, ai ngờ lại bị tạt cho một gáo nước lạnh.

Mã Nhĩ Tư nói, hắn phải đi Pháp du học.

Sau đó Mã Nhĩ Tư nhanh chóng làm xong hết thủ tục, ngay cả cơm cũng không mời huynh đệ ăn, trực tiếp thu thập hành lý ra nước ngoài, sau khi cố nhân ra đi không còn tăm hơi, để lại tiểu bạch hoa một mình trong ký túc xá thống khổ nhớ thương vạn phần, ai thán suốt ba tháng ‘phong diệp đình, thu diệp đình, xuân đi thu về cô linh linh, phong quá hoa phiêu linh’, đặc biệt đặc biệt thống khổ!

Hiện giờ gặp lại, trong lòng Lâm Bình Bình đương nhiên là ngũ vị tạp trần, có rất nhiều lời muốn nói hết! Cậu hơi xấu hổ hỏi, “Anh lần này về nước, định ở lại bao lâu?”

“Anh không đi nữa.” Mã Nhĩ Tư buông dao nĩa trong tay, tao nhã dùng khăn lau miệng, “Hương vị miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, xem ra anh phải định vị lại cấp bậc món này một lần.”

“Không đi?”Ánh mắt Lâm Bình Bình sáng lên, không đi tức là…

“Anh ở lại cùng em.” Mã Nhĩ Tư thâm tình chân thành, nhẹ nhàng cầm tay phải của cậu.

Trời ơi! Lâm Bình Bình nháy mắt cảm thấy cuộc sống thăng hoa, hình ảnh thời kỳ đại học đau buồn, cư nhiên liền được buông xuống! Cuộc sống quả thực không thể tốt đẹp hơn nữa.

Trong biệt thự Cố gia, Cố Khải đang ở nhà ăn uống nước, đột nhiên thấy Lưu Tiểu Niên đi tới.

“Trở về thật sớm, anh còn nghĩ em sẽ ăn tối bên ngoài.” Cố Khải có chút ngoài ý muốn.

“Vốn định là vậy, nhưng Bình Bình đột nhiên gặp…xem như bạn trai của cậu ấy?” Lưu Tiểu Niên nói, “Em cảm thấy mình hơi dư thừa nên về nhà trước.”

“Cậu ta có bạn trai mới?” Cố Khải giật mình, “Tìm được hồi nào vậy?”

“Em cũng không rõ ràng lắm, chính là thấy bọn họ rất thân thiết.” Lưu Tiểu Niên ùng ục uống nước, “Em không thích người kia, cảm thấy hắn âm dương quái khí.”

“Vậy hắn nhất định không phải người tốt.” Cố Khải nói như đinh đóng cột.

“Anh cũng nghĩ như thế?” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình như tìm được đồng minh cách mạng, “Hắn tên là Mã Nhĩ Tư!”

“Quả thực rất xấu xa!” Cố tổng thái độ kiên định! Lời vợ nói nhất định phải kiên quyết ủng hộ, cho dù không đúng cũng nhất định không được phản bác! Mặc dù mình chưa từng thấy qua bạn trai của Lâm Bình Bình, nhưng mà cái tên Mã Nhĩ Tư này, vừa nghe đã biết không phẳi người tốt!

Vào buổi tối, Cố tổng nhắn tin cho Hồ Vân Phi, hồi báo một một chút chuyện Lâm Bình Bình có bồ mới, hơn nữa còn đại biểu mình và vợ đáng yêu đối hắn tỏ vẻ thân thiết an ủi.

Mười phút sau, Cố tổng nhận được một chữ “Biến”, vì thế tâm tình vô cùng tốt đi qua phòng ngủ đùa giỡn với vợ.

Có vợ bên người gì đó thật là tốt!

Hồ tổng tà mị nguyên bản đang ở nhà đọc sách, sau khi nhận được tin nhắn liền bắt đầu trở nên táo bạo, nhìn cái gì cũng ra Lâm Bình Bình!

Trúng tà a! Hồ Vân Phi tâm tình cực độ khó chịu, chẳng trách lại cự tuyệt mình mình rõ ràng như vậy, nguyên lai là có bồ mới! Sớm biết vậy đã không dễ dàng buông tha yêu tinh kia rồi, bề ngoài điềm đạm đáng yêu, tốc độ thay tình so với mình còn nhanh hơn! Cái loại tên Mã Nhĩ Tư này, vừa nghe đã thấy quê mùa! Sao không gọi là Venus luôn đi! Vậy còn có vẻ Tây hơn một chút.

Đệt! Hồ Vân Phi thực không kiêng nể chửi thề, trên thực tế từ khi hắn bắt đầu có địa vị cao, cũng rất ít khi nói lời thô tục, nhưng mà lần này, thật sự là không nhịn được nữa. Nhất định phải tìm cơ hội xem đối phương là dạng đàn ông gì, cư nhiên có thể đánh bại mình?

Đây quả thực chính là nhiệm vụ bất khả thi!

Thứ hai, em gái duy nhất của Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm Lạc Vi Nhã xấu hổ tỏ vẻ mình đã tìm được bạn trai, muốn mời mọi người cùng nhau ăn bữa tối.

Các tổ viên đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, đàn ông như cô mà cũng có trai thẳng để ý, này không khoa học!

“Chị… tự vẽ bạn trai cho mình hả?” Đào Nhạc Nhạc cẩn thận hỏi.

Sau đó hắn bị Lạc Vi Nhã đánh một quyền vào giữa trán.

“Ngao!” Đào Nhạc Nhạc đáng thương băng bó cái trán, ủy khuất trốn sau lưng Khương Đại Vệ cáo trạng, “Người ta chỉ hoài nghi thôi mà…”

“Hoài nghi em gái cậu!” Lạc Vi Nhã kéo kéo váy ngắn, làm ra bộ mặt ác bá uy hiếp, “Ai dám đem bản tính của lão nương nói cho Jason biết, mặc kệ có chịu hay không, lập tức gả cho người đó!”

Cmn nguyền rủa kiểu này cũng quá ác độc a! Đàn ông trong tổ đều chấn động, nhấc tay thề mình sẽ không lắm miệng. Đào Nhạc Nhạc lại sợ tới mức sắp quỳ trên mặt đất, bắt đầu tự động bổ não ra cảnh mình sau khi bị Lạc Vi Nhã hôn còn bị điên cuồng d*m ngược JJ!

“Chị, chị là chị em tốt của em!” Đào Nhạc Nhạc khóc không thành tiếng ôm lấy chân nàng, “Em ngoại trừ ăn cơm ra, cái gì cũng không nói!”

Này cũng không tệ lắm. Lạc Vi Nhã thực vừa lòng, nàng chỉ tay vào Lâm Bình Bình, “Còn có cậu, cũng phải chú ý một chút!”

“Tôi?” Lâm Bình Bình cảm thấy ủy khuất, “Tôi cũng không nhiều chuyện vậy a.”

“Cậu không lắm miệng, nhưng cậu rất nương!” Lạc Vi Nhã phẫn hận, “Cùng cậu ra ngoài, tôi quả thực trông như đàn ông!”

Các ông có mặt trong phòng không hẹn mà cùng ở trong lòng rít gào, cô vốn dĩ là đàn ông a!

“Tôi phải làm sao bây giờ?” Lâm Bình Bình thực mờ mịt.

“Tận lực biểu hiện thô lỗ một chút, há to miệng ăn, dang chân đạp ghế ăn đùi gà, dùng bát uống nước, tóm lại phải làm sao cho thật cuồng dã!” Lạc Vi Nhã ân cần dạy bảo, “Nhớ chưa?”

“Tôi tôi hay là không đi.” Lâm Bình Bình rơi lệ, “Còn không bằng hẹn Mã Nhĩ Tư cùng đi ăn đồ nướng.”

“Mã Nhĩ Tư? Chính là người đánh bại Hồ tổng tà mị kia à?” Ánh mắt Lạc Vi Nhã sáng lên, tay chụp lấy vai cậu, “Cho phép cậu mang theo người nhà, cùng đi đi.”

“Dẫn anh ấy cùng đi?” Lâm Bình Bình do dự, “Không tốt lắm.”

“Có cái gì không tốt chứ, mọi người còn có thể giúp cậu xem xét một chút.” Lạc Vi Nhã thực kiên quyết. Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là do mọi người đều đã gặp qua, chỉ có mình đi suối nước nóng nên chưa thấy, này tuyệt đối không thể!

“Ân, cũng đúng.” Lâm Bình Bình gật đầu, “Kia cảm ơn cô trước, cung cảm ơn…Jack?”

Cmn vừa rồi không có nghe rõ, phải tên này không vậy?

Lạc Vi Nhã quả nhiên hung tàn tát một cái, dựng thẳng mi rít gào, “Anh ấy tên là Jason!”

Chưởng phong gào thét, các ông trong nhóm nghe mà trong lòng run sợ, mặc dù mặc váy ngắn đen, nhưng nội tâm quả nhiên vẫn là đàn ông a! Hơn nữa còn là đàn ông thuần khiết!

Mười phút sau giờ tan sở, Mã Nhĩ Tư tiên sinh như trước một thân hàng hiệu tiến đến.

Lạc Vi Nhã hai mắt đánh giá hắn, thật ra có chút mất mác, đúng là rất khí phách, nhưng làm sao cũng không thấy mạnh hơn Hồ tổng a!

“Chào mọi người.” Mã Nhĩ Tư mỉm cười khéo léo, theo thói quen giũ áo lộ ra đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, “Thật ngại a, giờ này tôi mới tới.”

Đào Nhạc Nhạc thực buồn bực, thầm nghĩ người này vì sao lại nâng tay lên trời nhìn như vậy?!

Chẳng lẽ là…bị viễn thị?

HẾT CHƯƠNG 46

Chú thích

Abajo Cohiba

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here