Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 47

0
97

“Trong phòng làm việc này nhiều máy tính quá” Mã Nhĩ Tư nhíu mày.

“Nơi này là tổ trò chơi, máy tính đương nhiên nhiều.” Khương Đại Vệ đưa hắn một chai nước khoáng “Cà phê pha sắp xong rồi, cậu cứ tự nhiên.”

“Đương nhiên.” Mã Nhĩ Tư thực cao quý mà tự mở nắp chai “Dù sao tôi cũng quen uống cà phê Columbian Supreme rồi, uống không được loại cà phê bình thường.” (cà phê columbian supreme giá khoảng 900k 1 hộp 500g =]]])

Mọi người cùng hóa đá một chút, đồng loạt từ bỏ ý định nói chuyện cùng hắn.

“Sao em không trồng một chậu cây trong phòng làm việc?” Mã Nhĩ Tư hỏi Lâm Bình Bình “Như vậy có lợi cho sức khỏe.”

“Trước đây có trồng cây xương rồng, sau đó chết rồi.” Lâm Bình Bình lơ đễnh trả lời “Không sao cả.”

“Sao có thể không sao được?” Mã Nhĩ Tư lấy điện thoại ra gọi “Hello, Eif, tôi là Mars, cậu lập tức nghĩ biện pháp giúp tôi mua hai chậu cây, ok, merci, bye!”

“Kỳ thực em tự mua là tốt rồi.” Người đang yêu cmn chỉ số thông minh là cực kỳ thấp, cho nên Lâm Bình Bình cảm thấy đặc biệt hạnh phúc.

Lưu Tiểu Niên cảm thấy được… người này quả nhiên thật đáng ghét a! Nói chuyện lớn như vậy làm gì chứ, bao nhiêu ý tưởng mới nghĩ ra đều bị cắt ngang!

Khương Đại Vệ trong lòng điên cuồng khinh bỉ tiếng Trung tiếng Anh lẫn lộn cmn là thiểu năng nhất! Càng thiểu năng hơn chính là mấy câu tiếng Anh kia mình có thể nghe hiểu, ngay cả câu cảm ơn tiếng Pháp kia cũng nghe hiểu, này giả vờ cũng không có chút kỹ thuật nào hết!!

Lạc Vi Nhã thực nam tính mà điên cuồng dựng thẳng ngón giữa, mua hai chậu hoa thôi mà dưới lầu bác bán hoa ba trăm sáu mươi lăm ngày đều đẩy xe bán vòng vòng, tám đồng một chậu mười lăm đồng hai chậu lớn, cần gì phải ‘Lập tức nghĩ biện pháp mua giúp tôi hai chậu cây’, này rõ ràng chính là bệnh thần kinh, coi phim truyền hình cẩu huyết nhiều đến phát điên rồi?

Đào Nhạc Nhạc vừa ăn chocolate vừa nghĩ, cmn bạn trai mới lần đầu tiên đến văn phòng sao lại không mang theo điểm tâm chứ, này không hợp lý! Chocolate mà tà mị tổng tài Hồ Vân Phi mỗi lần đến đều mang theo trước đây đã muốn ăn hết rồi a đồ ăn vặt bị hết cmn thật phiền không chịu nổi!

Những người còn lại đều mãnh liệt phun trào, vì thế Mã Nhĩ Tư tiên sinh cao quí thành công dùng không đến một phút đồng hồ nghe điện thoại mà đã bất tri bất giác đắc tội với mọi người trong phòng làm việc, bản lĩnh thật cao cường!

Năm giờ bốn mươi, bạn trai của Lạc Vi Nhã gọi điện đến, nói nhà hàng đã chuẩn bị tốt thức ăn, mọi người có thể xuất phát.

Mọi người hân hoan nhảy nhót, đều tỏ vẻ nhất định phải ăn đến thích! Ven đường hoan thanh tiếu ngữ đặc biệt sung sướng, sau đó vừa vặn nhìn thấy Cố Hi đi đến.

“Tiểu Hi” Bởi vì đệ đệ thường xuyên đến công ty, cho nên mọi người nhiệt tình chào hỏi.

Đệ đệ trước mặt mọi người bên ngoài vẫn luôn là một tiểu tươi mát, mặc áo sơmi đáng yêu cùng quần jean dài, sạch sẽ như một tiểu vương tử! Mọi người đồng loạt cảm khái Tiểu Hi lớn lên thật vừa ngoan vừa dễ thương a linh tinh…Sau đó đột nhiên nghe phía sau truyền đến một chuỗi dài tiếng Pháp!

Cmn! Các đồng nghiệp 囧囧 xoay người ra phía sau, Mã Nhĩ Tư tiên sinh lại đang nghe điện thoại!

Tao nhã mà lại khí chất tiếng Pháp êm ái bên tai, Mã Nhĩ Tư hưởng thụ cảm giác được mọi người nhìn chằm chằm, vì thế âm thanh càng thêm lớn, trên mặt là biểu tình cao quý bễ nghễ thương sinh linh!

Lâm Bình Bình đang đi toilet, bỏ lỡ một màn thần kỳ này.

Cmn tên này nhất định là bị bệnh thần kinh a! Mọi người thật sự là chịu không nổi, định tăng cước bộ đi nhanh về phía trước, bỗng nghe đệ đệ mờ mịt hỏi, “Anh vì sao phải đọc đi đọc lại lời một bài hát tiếng Pháp?”

“Phụt!” Đào Nhạc Nhạc nhỏ tuổi định lực kém, không phúc hậu mà cười thành tiếng.

“Đừng cười!” Khương Đại Vệ vỗ vỗ đầu cậu, trong lòng thích đến điên, cười tiếp đi a!

Mã Nhĩ Tư thu hồi di động, bình tĩnh nói “Một người bạn của tôi quên lời nhạc, tôi nhắc cho hắn.”

“Nhắc thật lưu loát.” Đệ đệ khen ngợi “Nhất định đã luyện rất nhiều lần.”

“Tôi chỉ ở nước Pháp một thời gian ngắn mà thôi.” Mã Nhĩ Tư quý khí bức người mà ngẩng đầu “Tiếng Pháp đối với tôi mà nói, như tiếng mẹ đẻ.”

“…Thật lợi hại!” Đệ đệ nghiêm túc ca ngợi.

Mã Nhĩ Tư tao nhã cười cười, thản nhiên nhận lời khen này.

Người này hình như đầu óc có vấn đề a… Tiểu tâm tư của đệ đệ lay động một hồi, không đùa giỡn quả thật có lỗi với chính mình.

“Buổi tối tôi trễ một chút mới về nha.” Lưu Tiểu Niên nhìn thấy biểu tình tươi cười kỳ quái trên mặt đệ đệ, khẳng định là chuyện không tốt, cho nên đúng lúc ngăn lại cậu.

“Tôi biết, anh trai nói với tôi rồi.” Đệ đệ nhu thuận nhìn tẩu tử của mình “Cậu đừng uống nhiều quá, nếu về trễ quá thì gọi điện cho anh hai, cho ảnh đến đón cậu.”

Lưu Tiểu Niên có chút ngượng ngùng, nhẹ giọng đáp ứng, vành tai đỏ ửng lên!

Vì thế mọi người lại một lần nữa không chịu nổi, người một nhà tương thân tương ái gì gì đó, ta mới không hâm mộ ghen tị hận đâu!

Tình yêu cmn thật tốt đẹp a…

“Tôi đến rồi.” Lâm Bình Bình từ xa chạy đến “Thật ngại quá, để mọi người đợi lâu.”

“Đừng chạy nhanh như vậy, đối thân thể em không tốt.” Mã Nhĩ Tư nhíu mày, giúp cậu vuốt vuốt tóc.

Mọi người nghe có chút hỗn độn, chỉ với thân thể mảnh mai của tiểu yêu nghiệt, có thể chạy nhanh bao nhiêu, lại còn có thể đối thân thể không tốt?

Đều là nói lời yêu thương như nhau, vì sao lại so với Cố tổng cùng nương nương kém xa như vậy chứ! Bình Bình đẹp đến bức người như thế, cho nên người kéo thấp tiêu chuẩn nhất định là Mã Nhĩ Tư!

“Tôi đặt một ngàn.” Đào Nhạc Nhạc vừa đi vừa nói nhỏ “Cá bọn họ trong một tháng chia tay.”

“Một tháng?” Khương Đại Vệ không tin “Năm ngàn, tôi cá hai tuần lễ.”

“Sáu ngàn, một tuần.”Trương Hữu Nhạc thực khẳng khái.

“Hai mươi ngàn, năm ngày.” Lạc Vi Nhã quả thực rất có phong phạm quý ông.

“Hai mươi?” Đào Nhạc Nhạc hít một hơi lãnh khí “Chị chị hiểu không đó, này là một khoản rất lớn nha.”

“Vừa nhìn tên Mã Nhĩ Tư kia đã biết hắn lớn lên mạng sống rất ngắn.” Lạc Vi Nhã chậc chậc “Có thể sống đã rất tốt rồi, còn muốn bắt cóc Phấn hồng manh manh nhất chi hoa?”

Tất cả mọi người đều cảm thấy thực có đạo lý, không nói tới hắn không thể so sánh với Hồ tổng tà mị cuồng quyến, căn bản chỉ số thông minh tối thiểu cũng thấp đến đáng thương, cũng không biết Bình Bình ăn phải thuốc gì nữa, cư nhiên đi coi trọng hắn, quả thật là một đóa bạch liên hoa cắm trên!

Bạn trai của Lạc Vi Nhã mời mọi người ăn cơm trong nhà hàng của một khách sạn mới mở, đại đường xanh vàng rực rỡ, vì thế mọi người đồng loạt cảm khái người có tiền quả nhiên rất tốt a! Cô gái nhỏ Lạc Vi Nhã rốt cuộc thành công xấu hổ, đỏ mặt hạnh phúc thỏa mãn hư vinh nói mấy câu như “Đúng đúng như vậy a” linh tinh, không khí đặc biệt hài hòa.

Sau đó liền nghe Mã Nhĩ Tư lành lạnh nói một câu “Cư nhiên dùng cái phong cách này, thảm trải sàn màu quả cacao như trên sân khấu thế này để trang trí, quả thực vừa tục tằng lại đáng yêu buồn cười.” (đoạn này chém, tớ hiểu tên này nói gì chết liền á –)

Này này này cũng tránh không khỏi rất nghiêm trọng a! Mọi người đồng loạt bị chấn kinh rồi, cmn ngươi đến là để dùng cơm a, cũng không phải đến để phê bình thảm, quản nhiều như vậy làm gì chứ!

“Anh cảm thấy thảm trải sàn của chúng tôi thực quê mùa?” Hồ tổng từ ghế sofa bên cạnh đứng lên.

Cmn! Toàn bộ tổ trò chơi nháy mắt cảm xúc mênh mông! Đều khẩn trương đến không thể chịu nổi! Liền Lưu Tiểu Niên vốn không thích bát quái cũng vô cùng hưng phấn, bạn trai cũ cùng bạn trai mới gặp nhau trong tiểu thuyết mình đã viết rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn được tận mắt hiện trường.

“Anh sao lại ở chỗ này?” Lâm Bình Bình nháy mắt hoa dung thất sắc.

“Khách sạn này vốn thuộc một tập đoàn, anh có cổ phần ở đây.” Hồ Vân phi sắc mặt lạnh lùng nhìn Mã Nhĩ Tư “Vị tiên sinh này, xin hỏi họ gì?”

“Tôi họ Mã, anh là quản lý ở đây?” Mã Nhĩ Tư rốt cuộc cũng giảm bớt một phần quý khí bức người.

“Có cổ phần không có nghĩa là làm quản lý, Mã tiên sinh.” Hồ Vân Phi lạnh lùng liếc nhìn Lâm Bình Bình một cái, yêu nghiệt hít một hơi khí lạnh trốn sau lưng Lưu Tiểu Niên, oa oa oa thật thật đáng sợ a!

“Tôi chỉ cảm thấy rằng, quý khách sạn tuy rất xa hoa, nhưng thiếu chút khí chất.” Mã Nhĩ Tư đưa danh thiếp cho anh. “Nếu các hạ rảnh, chúng ta có thể hảo hảo tham khảo, tôi nguyện ý miễn phí cung cấp cố vấn.”

“Tôi lại cảm thấy được nơi này đặc biệt có khí chất.” Hồ Vân Phi đem danh thiếp hắn đưa tùy tiện đặt trên quầy bar.

“Tôi tốt nghiệp nghiên cứu sinh tại một học viện cao cấp ở Pháp.” Mã Nhĩ Tư hèn mọn “Anh hẳn là nên tin tưởng năng lực giám định và thưởng thức của tôi. Tôi đối với tác phẩm nghệ thuật và vật xa xỉ rất có nghiên cứu.”

“Còn tôi đối với việc đánh người, hơn nữa còn có việc trái pháp luật cũng rất có nghiên cứu.” Hồ Vân Phi cười lạnh “Có muốn thử một chút hay không?”

Mã Nhĩ Tư biểu tình cứng đờ, thức thời ngậm miệng lại, cmn người này là xã hội đen sao???

Mọe nó Hồ tổng hảo tà mị aaa! Mọi người đồng loạt trong lòng giơ ngón cái lên, nói rất đúng!

“Thổ, thổ phỉ.” Lâm Bình Bình nhỏ giọng kháng nghị.

“Hồ tổng, cùng ăn cơm đi.” Lạc Vi Nhã xem đến thực thích, vì thế mời anh.

Oa oa oa không phải chứ? Lâm Bình Bình sắc mặt tái nhợt.

“Không cần, tôi còn phải họp.” Hồ Vân Phi cười cười “Jason tôi có quen biết, cũng vừa biết bạn gái hắn là cô, chúc mừng.”

“Cảm ơn.” Lạc Vi Nhã thực ngượng ngùng, nam nhân ôn nhu sự nghiệp thành công như thế này thật có mị lực a, so với tên Mã Nhĩ Tư kia cấp bậc cao hơn đến mười lần. Lâm Bình Bình nhất định là uống sai thuốc rồi!!!

“Tôi đi trước, mọi người chơi vui vẻ.” Hồ Vân Phi cùng mọi người cáo biệt, thuận tiện quét mắt liếc Lâm Bình Bình một cái.

Yêu nghiệt thực khiếp đảm mà trốn sau lưng mọi người, cố gắng cầu nguyện cho người kia không nhìn tới mình.

“Đi rồi, đừng có trốn nữa.” Lưu Tiểu Niên túm cậu lôi ra.

“Phải không?” Lâm Bình Bình nhẹ nhàng thở ra, cmn thật là khủng khiếp a!

“Em biết hắn ta?” Mã Nhĩ Tư hỏi.

“Không biết.” Lâm Bình Bình kịch liệt lắc đầu “Người qua đường mà thôi.”

“Vừa nhìn chính là nhà giàu mới nổi.” Mã Nhĩ Tư cười lạnh.

Tất cả mọi người trong lòng rít gào cmn tên này cư nhiên dám nói đường đường tà mị tổng tài Hồ Vân Phi là nhà giàu mới nổi! Lúc anh ấy tặng chocolate cho mọi người là ngươi còn đang ở góc tường nhắc lời bài hát đó biết không!

Tuy rằng tất cả mọi người đều đối với Mã Nhĩ Tư có nhiều bất mãn, tuy nhiên để giữ lại mặt mũi cho Lâm Bình Bình, mọi người vẫn là cố gắng nhịn xuống, dù sao tiểu nội bát bình thường vẫn rất được lòng người.

Trong buổi tiệc, Jason tiên sinh vô cùng phong độ ôn nhu săn sóc, Lạc Vi Nhã thẹn thùng như con chim nhỏ nép vào lòng người, các đồng nghiệp vui chơi giải trí hòa thuận vui vẻ, không khí hiện tại đặc biệt đặc biệt tốt, sau đó…điện thoại của Mã Nhĩ Tư lại vang lên!

Cmn! Mọi người lại chấn động, đừng nói là lại bắt đầu nhắc lời bài hát tiếng Pháp nha!!!

“Uy? Ai đấy?” Mã Nhĩ Tư hỏi.

“Tiên sinh, xin hỏi ngài đối với xe second hand có hứng thú không? Chúng tôi có bán xe buôn lậu, giá cả rất rẻ, chất lượng thật tốt.” Một giọng nữ ngọt ngào truyền đến.

“Tôn bí thư a?” Mã Nhĩ Tư mỉm cười “Thật ngại quá, phiền ngài chuyển hợp đồng cho tôi, tôi dạo này thật sự không rảnh.”

“…Tiên sinh, ngài có muốn mua xe không?” Em gái chần chờ hỏi.

“Hôm nào chúng ta cùng nhau uống trà .” Mã Nhĩ Tư mỉm cười nhìn Lâm Bình Bình liếc mắt một cái “Bàn về bố cục phong thủy, thuận tiện giới thiệu với ngài một người.”

Yêu nghiệt xấu hổ cúi đầu xuống, nuốt từng miếng thức ăn nhỏ, mà những người khác lúc này đã muốn ói ra hết, cmn ngươi cẩn thận xuy ngưu thối tử a!

“Tiên sinh, chúng tôi có lượng lớn xe Audi buôn lậu cần bán, ngài có muốn thử một chút không?” Đại khái là khó khăn lắm mới gặp một người không cúp điện thoại, cho nên cho dù nãy giờ ông nói gà bà nói vịt không ai hiểu ai hết, em gái trực tổng đài vẫn là cố gắng vớt vát câu cuối.

“Hoa viên biệt thự? Sao tôi lại hkông biết xấu hổ như vậy chứ!” Mã Nhĩ Tư cười to.

Vì thế em gái buôn lậu quyết đoán cúp điện thoại, cmn gặp phải tên thần kinh thật là đáng sợ nhất a!!!!

“Lần trước tôi đi xem phòng kia, tiếc là không có bể bơi.” Mã Nhĩ Tư còn chưa nói xong, tiếp tục thao thao bất tuyệt, liệt kê ra một đống khuyết điểm, trong đó có vài cái giá rất rẻ, không cho mình cảm giác an toàn. (Đoạn này chém, vì tớ thật sự không hiểu tên điên này nói gì hết==”)

CMN rõ ràng đều cao hơn giá thị trường năm phần trăm, rốt cuộc làm sao mới gọi là đắt a! Mọi người mãnh liệt phun trào! (hàng hóa hay nhà thuê, v.v… cao hơn giá gốc 1-1,5% đã có lời rồi a)

“Không bằng như vậy đi.” Mã Nhĩ Tư đổi một tư thế khác, còn chưa kịp nói chuyện thì điện thoại đột! Nhiên! Lại! Vang! Lên!

Mọi người đều 囧 nhìn hắn, trong mắt tràn ngập đồng tình, giả vờ nhật lí vạn ky() nói chuyện không không với điện thoại đã đủ hỏng mất rồi, cư nhhiên còn bị vạch trần, nếu mình là hắn chắc chắn sẽ không chịu nổi!!!

() nhật lý vạn ky: trăm công nghìn việc, bận rộn

Lâm Bình Bình cũng rất 囧, nhìn hắn hỏi “Này…sao lại như thế này a?”

HẾT CHƯƠNG 47

hế lô Tappy Kun trở lại rồi đuê, không phải tại ta lười nên đắp mền chương này lâu vậy đâu nha, tại 2 tuần trước mạng nhà ta bị chặn, cả máy tính lẫn điện thoại đều không vào wordpress được, nên giờ mới post chương mới a…

Lúc bị chặn, tưởng đâu mất luôn page này rồi nên ta có “lỡ” lập một blogspot, từ nay truyện cũng sẽ post bên đó luôn, mọi người ủng hộ ta với nha nha nha

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here