Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 48

0
96

Mã Nhĩ Tư tiên sinh gặp nguy hiểm không loạn, bắt máy tiếp tục nói nửa ngày, mới cúp điện thoại thần tình kinh ngạc nói, “Mọi người nhìn tôi làm gì?”

Cmn tâm lý thật tốt! Mọi người đều ở trong lòng cảm khái, vừa nhìn đã biết thân kinh bách chiến!

“Điện thoại của anh…” Lâm Bình Bình thật sự rất rối rắm.

“Nga, em là đang hỏi cái app này sao?” Mã Nhĩ Tư chỉ cho cậu xem, “Sau khi tải về, cho dù đang nói chuyện, có người gọi đến cũng sẽ reo.”

“Như vậy a.” Lâm Bình Bình bừng tỉnh, nhẹ nhàng thở ra thật sâu, oa oa oa làm mình còn tưởng anh ấy bị thần kinh!

Mọi người cũng lười quan tâm, đều cúi đầu tiếp tục ăn điên cuồng, Khương Đại Vệ gắp cho Lưu Tiểu Niên một con cua lớn, đứa nhỏ này sao lại không biết thưởng thức như vậy chứ, chỉ cúi đầu ăn cơm trắng, hải sản sắp bị Đào Nhạc Nhạc ăn hết rồi!

Con cua lớn vàng óng, Lưu Tiểu Niên cảm kích lại áy náy, “Cám ơn, nhưng mà…tôi dị ứng.”

“Ai nha không nói sớm.” Đào Nhạc Nhạc quay sang, phóng tay lấy con cua gắp vào chén mình, “Yên tâm, huynh đệ dù có cực khổ cũng muốn giúp cậu!”

Đờ mờ! Các đồng nghiệp đều ở trong lòng cảm khái, quả nhiên phải có Đào Nhạc Nhạc ăn hàng tục tằng như vậy phụ trợ, mới có thể làm nổi bật nương nương cao quý thoát tục không ăn khói lửa nhân gian!

“Nếu là thể chất cậu mẫn cảm, tôi có biết một vị bác sĩ nổi tiếng.” Mã Nhĩ Tư thực thân thiết, “Có lẽ có thể giúp cậu.”

“Không cần đâu.” Lưu Tiểu Niên lắc đầu, “Cũng không phải chuyện gì lớn.”

Đào Nhạc Nhạc một bên phun vỏ cua, một bên khinh bỉ liếc mắt nhìn Mã Nhĩ Tư, nương nương chúng ta có đương kim hoàng thượng sủng ái, tất nhiên là hưởng vinh hoa phú quý, đâu ra cho loại thường dân như ngươi mơ ước? Còn dám đến gần nữa thì lôi xuống bạo cúc mười lần!

“Sao có thể là chuyện nhỏ được.” Mã Nhĩ Tư nhíu mày, “Dễ bị dị ứng chứng tỏ thể chát cậu không tốt, cần phải hảo hảo điều trị.”

“Chính là không cần rồi.” Lưu Tiểu Niên cúi đầu cắn chân gà, hàm hàm hồ hố cự tuyệt hắn, “Cám ơn, ý tốt tôi sẽ nhận.”

Hừ! Đào Nhạc Nhạc lãnh diễm hừ một tiếng, ngạc nhiên chưa? Nương của chúng ta quả nhiên tâm sáng như gương không giận tự uy! Khí phách không cần giải thích!

“Được rồi, nếu cậu cần, lúc nào cũng có thể gọi cho tôi.” Mã Nhĩ Tư đưa danh thiếp của mình cho cậu.

Đối phương ân cần đến vậy, Lưu Tiểu Niên đành phải tiếp nhận, móng vuốt bóng nhẫy ấn ra một dấu vân tay ở trên danh thiếp màu vàng.

Mã Nhĩ Tư hơi cau mày, nhưng cũng không có nhiều lời, bởi vì hắn vẫn còn băn khoăn từ hôm đi uống cafe, mặc kệ như thế nào, đắc tội với nhà giàu cũng không tốt.

Quan hệ giữa Lâm Bình Bình và Lưu Tiểu Niên rất tốt, nên cũng không cảm thấy có gì không đúng, vẫn luôn cúi đầu nghiêm túc ăn canh. Nhưng những người còn lại trong lòng đã sôi trào! Loại người gì a dám làm trò yêu nghiệt lấy lòng trước mặt nương nương, chẳng lẽ hắn muốn đục khoét nền tảng?! CMN hảo âm mưu! Cướp đi tiểu tình nhân của giám đốc Hồ Vân Phi tà mị chưa đủ sao, cư nhiên còn dám tính kế với người nhà Cố lão đại! Chết chắc rồi a!

Vì thế trong khoảng thời gian tiếp theo, mặc kệ Mã Nhĩ Tư mở miệng nói gì, mọi người đều dùng ánh mắt nhìn liệt sĩ bi thương mà nhìn hắn, đặc biệt đặc biệt chân thành! Mã tiên sinh bị nhìn đến lạnh sống lưng, liền tự động không lên tiếng nữa, cúi đầu chuyên tâm chiến đấu với tôm cùng mực. Thiếu tiếng huyên náo của hắn, trên bàn lớn một lần nữa khôi phục âm thanh vui vẻ, mọi người vừa nói vừa cười, tất cả đều hoặc hàm súc hoặc trắng trợn ca ngợi một chút em gái duy nhất của tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm Lạc Vi Nhã, từ từ dùng các loại tính từ để miêu tả như hiền thục tao nhã khoan dung nhu nhược thiện lương rộng lượng, nếu không phải thấy quá khoa trương, Tiểu Mã thậm chí còn định ngâm một khúc lạc thần phú! CMN tại loại thời điểm này sống chết gì cũng phải khen a, vậy mới bảo đảm ngày mai đi làm không bị nàng tàn nhẫn diệt khẩu!

“Sao lại không ăn?” Jason thấp giọng hỏi nàng.

Lạc Vi Nhã thẹn thùng cười cười, “Sức ăn của em vẫn luôn rất ít.”

“Phụt.” Đào Nhạc Nhạc không cẩn thận phun ra.

“Làm sao vậy?” Lạc Vi Nhã ‘quan tâm vạn phần’ nhìn qua, ngón trỏ tay trái chậm rãi chận lên một cái muỗng.

Sau đó, cái muỗng liền cong!

Đào Nhạc Nhạc trợn trắng mắt sắp xỉu, may mắn được Khương tổ trưởng đúng lúc nhéo mông một cái, mới tỉnh táo lại!

“Hắn chỉ là đột nhiên nhớ tới một chuyện cười mà thôi.” Khương Đại Vệ người ấn xuống ghế dựa, “Ăn chân gà của cậu đi!”

Đào Nhạc Nhạc đem mình chôn vào đống rau, vừa điên cuồng nhấm nuốt vừa nghĩ cmn bề ngoài loli bên trong men lì gì đó thật là đáng sợ a! Nếu em gái nào cũng tiến hóa thành như vậy, mình thà cô độc suốt đời còn hơn!

Sau khi cơm nước xong, Lạc Vi Nhã đương nhiên cùng bạn trai mình về nhà, những người còn lại thì chia nhóm gọi taxi, lại thấy một chiếc Audi quen thuộc, kia rõ ràng là xe của tổng tài!

“Tôi đi trước nha.” Lỗ tai Lưu TIểu Niên nóng lên, cùng mọi người vẫy tay từ biệt.

Cmn lại công khai ân ái a…Mọi người tỏ vẻ đã hiểu, tập thể nhìn theo cậu lên xe, hơn nữa mong chờ một giây sau sẽ có một màn xe chấn điên cuồng! Khẩu vị nặng gì đó là thích nhất!

Cố Khải nhìn vợ một đường hướng mình bước nhỏ chạy tới, cảm thấy đặc biệt đặc biệt hạnh phúc! Vì thế chờ cậu ngồi vào xe, bất chấp tất cả, đầu tiên là ôm thắt lưng sau đó là triền miên hôn lưỡi!

Cmn đây là cuộc sống tinh khiết mà quý ông nên có a!

“Sao anh lại tới đây.” Lưu Tiểu Niên sau khi bị hôn xong , khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng lên!

“Nhàn rỗi cũng không có việc gì.” Cố tổng ôm vợ không buông tay, đặc biệt thâm tình hỏi, “Có nhớ anh không?”

…Lưu Tiểu Niên đem mặt chôn trong ngực anh, thẹn thùng nói, “Chúng ta mới không gặp mấy tiếng thôi mà.”

Cmn mấy tiếng chẳng lẽ còn ít sao? Cố tổng có chút bất mãn! Vợ sao lại có thể như vậy chứ, tình thoại cũng không biết nói, về sau nhất định phải hảo hảo dạy dỗ!

“Anh mới đổi nước hoa?” Lưu Tiểu Niên ngẩng đầu lên hỏi.

“Phải.” Cố tổng bình tĩnh tâm hoa nộ phóng một chút, vợ thật là tinh tế nha!

“Dễ ngửi.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm.

Cố tổng bị nụ cười của cậu làm cho thỏa mãn, vừa định cúi đầu tiếp tục giữ lấy cánh hoa mềm mại kia, di động lại đột nhiên vang lên!

Sát! Cố Khải rất không thích, ai a!

“Giúp tôi một chuyện.” Hồ Vân Phi đi thẳng vào vấn đề.

Thông cảm hắn đang thất tình, Cố Khải khó thấy nhịn một phen, “Chuyện gì?”

“Giúp tôi tra một chút Mã Nhĩ Tư kia rốt cuộc từ đâu tới!” Hồ Vân Phi áp lực rít gào! Nếu so với mình mạnh hơn thì còn có thể miễn cưỡng hiểu được, nhưng sau cuộc nói chuyện lúc xế chiều hôm nay, xem ra người nọ căn bản là bị thần kinh a! Cư nhiên bị người như vậy đoạt đi Lâm Bình Bình, quả thực chính là vô cùng nhục nhã, thậm chí còn có một loại cảm giác khó chịu như ruồi bọ bám chân!

“Chỗ này của tôi cũng không phải thám tử tư ” Cố Khải còn chưa nói xong, Hồ Vân Phi liền luống cuống cúp máy.

Thực đáng giận a…Cố Khải buồn cười, quay đầu nhìn vợ mình, “Có việc này nhờ em.”

“Cái, cái gì nha?” Lưu Tiểu Niên nhất thời có chút khẩn trương, bởi vì trong tiểu thuyết của mình, nam chính tổng tài cũng phân phối công tác cho nữ chính, khi nữ chính thanh thuần ngây thơ hỏi hắn đến tột cùng là công tác gì, thì khí phách tổng tài liền kéo cravat tà mị cười nói — Đương nhiên là dùng thân thể em thỏa mãn tôi rồi.

Ầm vang một tiếng, Lưu Tiểu Niên cảm thấy trên đầu mình bắt đầu bốc hơi nước, trong đó một phần là do bị tưởng tượng của mình dọa, còn phần kia… có kích động chờ mong cũng có khẩn trương, hai tay siết chặt thành nắm, ngay cả đại não cũng dường như trống rỗng! Đây đây là lần đầu tiên, sẽ không phải ở trong xe chứ? Này cũng quá không bị cản trở a! Dã hợp gì đó, sao có thể chứ?!

Làm sao bây giờ, khẩn trương quá nên giờ nhớ không ra hồi sáng đã mặc quần lót gì nữa, vịt con ăn cá nhỏ tuyệt đối không thể, ếch con ngồi xổm trên lá sen cũng thực khôi hài! Ngàn vạn lần đừng là một trong hai cái đó a tốt nhất cũng đừng nên là Captain America hay Batman bởi vì thật sự rất buồn cười nha!

“Tiểu Niên?” Cố Khải có chút buồn bực nhìn cậu.

Mà lúc này Lưu Tiểu Niên như đã hoàn toàn đi vào cõi thần tiên , bởi vì cậu đột nhiên nhớ ra mình không có thói quen tẩy da chết sau khi tắm thường xuyên, không biết lát nữa Cố Khải có ghét bỏ hay không a ô ô ô…

“Ê.” Cố Khải kêu vài lần không tỉnh, đơn giản đưa tay nắm mũi cậu, “Em không sao chứ?”

“A?” Lưu Tiểu Niên rốt cuộc hoàn hồn, căng thẳng nhìn Cố Khải, “Sao, làm sao vậy?”

“Anh đang nói chuyện với em, sao tự nhiên lại ngẩn người chứ.” Cố Khải nhẹ nhàng thở ra, còn tưởng rằng vừa rồi cậu trúng tà.

“Em…không có, đột nhiên em nghĩ ra một tình tiết mới thôi.” Lưu Tiểu Niên lấy lại bình tĩnh, “Anh mới vừa nói gì?”

“Em cùng Bình Bình quan hệ tốt, điều tra giúp Vân Phi một chút đi.” Cố Khải xoa đầu cậu, “Hỏi cậu ấy một chút, vì sao lại coi trọng cái tên Mã Nhĩ Tư kia.”

“Hồ tổng còn thích Bình Bình sao?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Phải.” Cố Khải cười, “Cho nên, nhờ em đó.”

“Ân.” Lưu Tiểu Niên thực ngoan ngoãn gật đầu, “Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”

Kỳ thật cho dù không phải được nhờ giúp, trong lòng mình cũng rất muốn hỏi a! Mã Nhĩ Tư kia nhìn qua chính là loại não tàn, không biết Bình Bình đến tột cùng coi trọng hắn cái gì!

Vì thế ngày hôm sau lúc ăn cơm, Lưu Tiểu Niên cố ý ngồi riêng với Lâm Bình Bình trong góc, làm bộ như không chút để ý đưa ra vấn đề này!

“Cậu không biết.” Lâm Bình Bình vẻ mặt mê trai , “Hắn lúc học đại học đặc biệt đặc biệt đẹp trai!”

“Chỉ như vậy?” Lưu Tiểu Niên bất khả tư nghị.

“Hắn còn giúp tôi múc nước mua cơm, mùa đông giúp tôi làm ấm giường.” Lâm Bình Bình say mê nhớ lại.

Ấm giường? Lưu Tiểu Niên 囧囧, “Sau đó cậu liền yêu hắn?”

“Tình yêu này nọ, chính là rất khó hiểu a!” Lâm Bình Bình cắn đũa mơ mộng!

Lưu Tiểu Niên chép chép miệng, “Vậy hắn hiện tại đang làm gì a?”

“Làm người thẩm định của một trang web hàng xa xỉ.” Lâm Bình Bình thực kêu ngạo, “Hơn nữa còn tự mình mở một công ty mậu dịch nhỏ.”

“Công ty tên gì?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Tôi cũng không biết nữa.” Lâm Bình Bình thực xấu hổ, “Không thấy hứng thú lắm.”

“Tôi cảm thấy hắn so ra kém hơn Hồ tổng.” Lưu Tiểu Niên nói thầm.

“Cậu nói cái gì?” Lâm Bình Bình ngạo kiều, “Tôi đã nói rồi không được phép nhắc tới hắn trước mặt tôi!”

“…” Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, tình yêu gì đó quả nhiên không có đạo lý. Rõ ràng tất cả mọi người đều thấy không thích hợp, nhưng đương sự vẫn là trầm mê trong đó, không kiềm chế được.

Mấy tiếng sau, Hồ Vân Phi liền nhận được tin tình báo của Lưu Tiểu Niên. Đúng vậy, tiểu trạch nam lần đầu tiên trong đời làm gián điệp, cho nên đặc biệt đặc biệt tận chức tận trách!

Người thẩm định của một trang web hàng xa xỉ nổi tiếng? Hồ Vân Phi khinh thường, hiện tại trong nước mấy web lớn chuyên hàng xa xỉ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, nổi tiếng thì càng hiếm, lúc trước mình làm ở trung tâm thương mại quốc tế chuyên về tinh phẩm, giao tình thâm sâu cũng chỉ lẩn quẩn có mấy người, không tin không thể tìm ra.

Sau khi gọi mười mấy cuộc điện thoại, Hồ Vân Phi lục tục thu được kết quả, toàn bộ phản hồi đều nói không có thẩm định viên nào tên Mã Nhĩ Tư.

Nếu thật không có người này…tình cảm kia không lẽ cũng là giả sao? Hồ Vân Phi quả thực bị tức đến cười, yêu nghiệt kia trong đầu rốt cuộc đang nghĩ gì a.

Mà cùng lúc đó, Mã Nhĩ Tư trong tay ôm bó hoa hồng, cao quý đi vào tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm!

Không khéo Lâm Bình Bình mới đi đưa văn kiện, cho nên không có ai vẻ mặt ngại ngùng nghênh đón hắn. Bất quá cho dù nhân vật chính không ở đây, dựa theo quy luật thông thường, lúc này lẽ ra đồng nghiệp phải thét chói tai hâm mộ ghen tị hận mới đúng! Nhưng bởi vì lúc trước mọi người đều đã thấy qua biển hoa của Hồ tổng, cho nên đối với bó hoa hồng mười chín bông nhỏ này căn bản không có phản ứng gì, như trước cúi đầu nên làm gì thì làm! Vì thế Mã tiên sinh cũng có chút bất mãn nho nhỏ, hắn dùng sức ho khan hai tiếng, muốn hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Sau đó… hắn liền thấy Lạc Vi Nhã đeo khẩu trang!

…Sát!

“Chào mọi người.” Mã Nhĩ Tư áp chế bất mãn trong lòng, tận lực hiền lành chào hỏi.

Cửa đột nhiên bị mạnh mẽ đá văng, tiếng ván cửa bằng hợp kim gào thét, vỗ thật mạnh vào gáy Mã Nhĩ Tư cao quý!

“A!” Hắn mất thăng bằng thét chói tai, lảo đảo về phía trước hai bước.

CMN làm tốt lắm! Mọi người đều ở trong lòng sảng khoái một phen.

“Ai?” Mã Nhĩ Tư tức giận quay đầu lại.

Đào Nhạc Nhạc đầu đầy mồ hôi ôm một chồng văn kiện lớn xông tới, “Tránh ra tránh ra một chút, sắp ôm hết nổi rồi!”

Mã Nhĩ Tư:…

“Cái tật hay bộp chộp này khi nào mới có thể sửa đây, cậu xem đụng phải đầu Mã tiên sinh rồi!” Khương Đại vệ ôn nhu nén giận cậu.

“Tôi làm sao biết hắn ở đó a.” Đào Nhạc Nhạc ừng ực uống nước, “Mệt chết tôi.”

“Không sao đâu.” Mã Nhĩ Tư cười thực tao nhã.

“Không khách khí.” Đào Nhạc Nhạc khí phách vạn trượng phất tay.

Tất cả mọi người bắt đầu nghẹn cười đến run cả vai, chân mày Mã Nhĩ Tư tiên sinh cao quý nhảy vài cái, rốt cuộc đem thô tục nuốt xuống, ngồi xuống trên ghế Lâm Bình Bình, lạnh lùng ‘hừ’ một tiếng.

Đào Nhạc Nhạc lập tức ủy khuất vạn phần nhìn Khương Đại Vệ — Tổ trưởng hắn ‘hừ’ em!

Yên tâm. Khương Đại Vệ dùng ánh mắt từ ái trấn an cậu, sau đó ra cửa gọi cho tổ hành chính lầu trên, “Xin hỏi Lâm Bình Bình tổ chúng tôi có phải ở chỗ cậu hay không, phiền cậu chuyển máy cho cậu ấy.”

“Có chuyện gì vậy?” Yêu nghiệt nhận điện thoại.

“Mười phút nữa có một hội nghị, ở lầu 20 phòng nghe nhìn, cậu thay tôi tham gia một chút.” Khương Đại Vệ thực nghiêm túc, “Tôi bên này có chút việc.”

“Ân, cũng được.” Lâm Bình Bình cúp điện thoại, cầm laptop đi vào thang máy, hoàn toàn không nghi ngờ gì!

Trong phòng làm việc, Mã tiên sinh cô đơn ngồi suốt một tiếng cũng không thấy người, Lâm Bình Bình lại không mang di động, muốn gọi cũng không gọi được.

“Nếu không anh về trước đi?” Người này cứ ngồi bên cạnh lúc ẩn lúc hiện, Lưu Tiểu Niên cảm thấy được mình hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ tình tiết.

Cmn lời vàng ý ngọc của nương nương mọi người chờ mãi! Vì thế mọi người đều tỏ vẻ đúng vậy đúng vậy, trong phòng này nhiều máy tính nhiều phóng xạ, càng đáng xấu hổ là chờ mãi không thấy người, anh vẫn là nên trở về sớm một chút đi!

Mã Nhĩ Tư trên mặt có điểm không nhịn được, vì thế hắn cố tình lắc lắc đồng hồ xa xỉ trên cổ tay! Làm bộ giơ lên trời xem giờ, làm lộ ra logo, định dùng hàng hiệu kinh sợ một chút nhân loại bình thường!

Đáng tiếc trong phòng làm việc không ai nhìn hắn, mọi người vẫn làm việc của mình, Lưu Tiểu Niên thậm chí vừa ăn đồ ăn vặt vừa đeo tai nghe.

Mã Nhĩ Tư tiên sinh sắc mặt nhất thời âm trầm không gì sánh được!

Kỳ thật, nhân viên tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm dưới sự dẫn dắt của Khương Đại Vệ, tuy rằng bình thường hành vi rất biến thái, nhưng thật ra nhân phẩm đều không có vấn đề gì, lấy giúp đỡ lẫn nhau làm niềm vui, nhiều nhất cũng chỉ độc miệng nói móc nhau thôi, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ cả tập thể cùng bắt nạt một người.

Nhưng lần này là thật sự là ngoại lệ, ai bảo tên Mã Nhĩ Tư này đáng ghét như vậy chứ! Không biết rốt cuộc Lâm Bình Bình coi trọng hắn cái gì!

“Chào mọi người.” Ngay lúc không khí trong văn phòng lâm vào xấu hổ, Hồ tổng đột nhiên đẩy cửa đi vào!

Cmn muốn hay không như vậy cấp lực! Chẳng lẽ là đến mang Bình Bình về nhà? Này quả thực lấp lánh đến không đành lòng nhìn thẳng! Tất cả mọi người soạt cái đứng lên, đặc biệt đều nhịp, khiến Mã Nhĩ Tư tiên sinh bị giật mình.

“Đến tìm A Khải có việc, thuận tiện đưa chút đồ ăn vặt.” Hồ Vân Phi như không nhìn thấy Mã Nhĩ Tư, đặt đồ ăn vặt lên bàn, “Món mới của đầu bếp khách sạn, thử xem xem.”

Quả nhiên vẫn là Hồ tổng cấp lực nhất a! Mọi người hùng dũng xông lên, thực sung sướng chia hoa quả cùng bánh gạch cua. Đương nhiên để báo đáp tiểu gián điệp, Hồ Vân Phi còn đưa thêm cho cậu một hộp kẹo hoa quả.

“Cám ơn.” Lưu Tiểu Niên thành công bị mua chuộc, quả thực nghĩ không ra nam nhân tốt như vậy vì cái gì Lâm Bình Bình cư nhiên lại đi chọn cái tên ngồi trên ghế ôm hoa hồng kia thực uổng phí a!

“Hồ tổng, lần sau ngành chúng tôi liên hoan anh cũng cùng đi đi.” Lạc Vi Nhã nhiệt liệt mới hắn, “Có thể cùng đi ngoại ô ăn đồ nướng, còn có thể chơi bóng!”

“Được.” Hồ Vân Phi vui vẻ đáp ứng, tự mình rót nước uống, quen thuộc giống như về tới nhà mẹ đẻ!

Vì thế Mã Nhĩ Tư tiên sinh cao quý có chút hỗn độn, Hồ Vân Phi cùng những người trong văn phòng này có vẻ quan hệ rất tốt… Không, không phải có vẻ, mà là tuyệt đối rất tốt!

Lần ăn cơm trước, chuyện mình nói hắn là nhà giàu mới nổi, hắn hẳn là đã biết?!

Sát! Mã Nhĩ Tư thật sâu phỉ nhổ mình lắm miệng, buông hoa hồng định thần không biết quỷ không hay chuồn đi, nửa đường lại bị Hồ Vân Phi gọi lại.

“Nghe nói anh là người giám định xa xỉ phẩm hả?” Hồ tổng tà mị cười, “Không biết có thể cùng ăn một bữa cơm hay không.”

HẾT CHƯƠNG 48

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here