Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 49

0
150

“Không cần.” Mã Nhĩ Tư liên tục xua tay “Thật ngại quá tôi buổi tối đã có hẹn rồi.”

“Hẹn ai?” Hồ Vân Phi đứng chắn trước cửa.

“Trần đổng sự.” Này chính là nói dối thành nghiện rồi! cho dù là đang tìm cớ, cũng không quên phải cao quý một phen.

“Trần đổng sự… Quản lý Lục quang khinh xa Trần Ngôn?” Hồ Vân Phi đoán.

“Đúng đúng, chính là hắn.” Mã Nhĩ Tư quyết đoán gật đầu.

“Được rồi, tôi gọi điện cho anh ấy, buổi tối chúng ta cùng nhau đi.” Hồ Vân Phi sờ sờ điện thoại “Vừa lúc tôi có chuyện muốn tìm anh ấy.”

“Không cần.” Mã Nhĩ Tư hoảng sợ.

“Làm sao vậy?” Hồ Vân Phi khóe miệng giương lên, như có như không nhìn hắn cười.

Mã Nhĩ Tư bị nhìn đến có chút không tự nhiên, rốt cuộc ý thức được nam nhân trước mặt này…Tựa hồ nhất định không bỏ qua cho mình.

“Mã tiên sinh, Hồ tổng đối với hàng cao cấp củng rất am hiểu, khẳng định hai người có nhiều chủ đề chung để tán gẫu.” Đào Nhạc Nhạc e sợ thiên hạ bất loạn “Tuy anh ấy thoạt nhìn không giống người tốt, nhưng đặc biệt đặc biệt thiện lương, còn thường xuyên dắt bà cụ băng qua đường nữa, anh đừng sợ nha.”

Sợ? Mã Tư Nhĩ cảm thấy được tôn nghiêm nam nhân của mình bị tổn thương một chút.

“Đúng vậy, tuy rằng Hồ tổng sự nghiệp thành công anh tuấn tiêu sái uy vũ khí phách tà mị cuồng quyến, nhưng lại đặc biệt đặc biệt hòa ái hiền lành, tán gẫu qua một lần anh sẽ biết.” Lạc Vi Nhã ánh mắt vô cùng chân thành.

Cho nên ý nàng là mình không chuyên nghiệp lại không tiêu sái uy vũ? Mã Tư Nhĩ nhíu mày.

“Thế nào? Mã tiên sinh?” Hồ Vân Phi thực bình tĩnh, trong lòng lại tức đến không chịu nổi, yêu tinh kia không chút lưu tình mà cự tuyệt mình, chính là vì tên nam nhân vi diệu này? Thật sự là khiếm nhược a!!!

“…Được rồi.” Mã Tư Nhĩ cũng không biết quan hệ giữa Lâm Bình Bình với Hồ Vân Phi, còn tưởng hắn đơn thuần là ghi hận chuyện mình nói hắn là nhà giàu mới nổi, cho nên mới cắn răng mà đồng ý. Nam nhân trước mắt vừa nhìn đã biết không dễ chọc, cùng lắm là hôm nay nói lời xin lỗi, hẳn là không có đại sự gì đi? Dù có nhỏ nhen thế nào đi nữa, cũng không thể vì bốn chữ “nhà giàu mới nổi” mà giận dữ, Mã Tư Nhĩ vừa an ủi mình vừa đi ra khỏi cửa, còn không cẩn thận lảo đảo một chút.

Hồ tổng trước khi bước đi, còn khí phách vạn phần nhìn mọi người trong tổ trò chơi – – Mọi người hiểu chứ?

Tổ viên Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm không chút tiết tháo gật đầu mãnh liệt – – Yên tâm đi, Bình Bình giao cho chúng tôi.

Hồ tổng thực vừa lòng, mỉm cười tà mị cùng mọi người cáo biệt.

Vì thế khi yêu nghiệt hoàn thành công việc choáng váng trở về văn phòng, còn chưa kịp ngồi xuống đã bị Đào Nhạc Nhạc kéo đi.

“Uy uy làm sao vậy?” Lầm Bình Bình mạc danh kỳ diệu “Cậu mang tôi đi đâu a?”

“Tan tầm mọi người dự định tụ tập ăn uống, chúng ta đi trước đặt bàn.” Đào Nhạc Nhạc đưa tay “suỵt” một tiếng “Về sớm bị bắt gặp sẽ bị phạt tiền, nhỏ giọng một chút.”

“…Một mình cậu đi không được sao? Trước đây một mình cậu vẫn đặt được bàn mà.” Lâm Bình Bình oán giận “Tôi vừa mới làm việc xong, mệt lắm nha.”

“Sắp xếp xong liền nghỉ ngơi, còn có thể dùng tiền công uống canh ngân nhĩ nữa.” Đào Nhạc Nhạc dụ dỗ.

“Vậy cậu chờ tôi thu dọn đồ đạc đã.” Lâm Bình Bình nhíu mày “Di động còn chưa kịp lấy.”

“Không có việc gì không có việc gì, tôi nhờ Khương tổ trưởng lấy cho cậu.” Đào Nhạc Nhạc vừa dỗ vừa lừa mang người lên xe Taxi, di động gì chứ! Mục đích chính là không cho cậu mang theo di động!

Khương tổ trưởng nhận được tin nhắn của Đào Nhạc Nhạc thì thực vừa lòng, đem di động của Lâm Bình Bình bỏ vào ngăn tủ đóng lại, sau đó thanh giọng hỏi “Điện thoại của Bình Bình đâu?”

“Quên mang theo.” Mọi người thanh âm đặc biệt vang dội.

“Không sai.” Khương tổ trưởng thực vừa lòng.

Đây chính là sức mạnh của tập thể!

Nửa giờ sau, tổ trò chơi tan tầm, mọi người gọi xe đến quán ăn, dùng ánh mắt đặc biệt vô tội nhìn Lâm Bình Bình, ai nha thật ngại quá, quên đem theo điện thoại của cậu rồi! Ngàn vạn lần đừng nóng giận nha!

…Yêu nghiệt cũng không nói gì “Quên đi, một đêm cũng không sao.”

Mọi người nhất thời mặt mày hớn hở, sung sướng gọi một bàn ăn lớn, thuận tiện bổ não ai dà không biết Hồ tổng cùng Mã Nhĩ Tư đang làm gì a!

Ý nghĩ của Lưu Tiểu Niên có chút đơn giản, cậu cảm thấy đươc đại khái là hai người sẽ ngồi đối diện nhìn nhau, thổ lộ tình cảm của mình đối với Bình Bình, tuy rằng hình ảnh này thực là có chút không hài hòa! Khương Đại Vệ thì lại nhất định là bọn họ đang đánh nhau, xét thấy Hồ tổng quyền cao chức trọng, Mã Nhĩ Tư dáng vẻ lưu manh, cho nên vô cùng có khả năng đã phát triển thành một cảnh thành phần tinh anh tri thức ẩu đả cùng lưu manh đầu đường! Lạc Vi Nhã thì luôn mù quáng sùng bái Hồ Vân Phi, cho nên cho rằng lúc này Hồ Vân Phi nhất định đang ngồi trên long ỷ, cuồng ngạo khí phách chỉ huy người treo Mã Nhĩ Tư lên cây. Mà ý tưởng cùa Đào Nhạc Nhạc lại vô cùng huyền huyễn, lúc này đã bổ não ra hình ảnh Hồ Vân Phi giương rộng đôi cánh đen, lơ lửng trên không trung dùng chú ngữ triệu hồi thánh kiếm, chuẩn bị tàn nhẫn xử lý tình địch!

Mặc kệ thế nào, tình cảnh Mã Nhĩ Tư tiên sinh tựa hồ cũng không tốt lắm a… mọi người không tự chủ được cảm thấy có chút tự trách, nhưng mà bên cạnh tự trách lại có chút kho*i c*m đùa dai, làm cho người ta nhịn không được mà cảm thấy sảng khoái! Lâm Bình Bình buồn bực hỏi “Các ngươi làm gì mà phát run tập thể?”

“Bởi vì lạnh.” Khương Đại Vệ đại diện cho tổ viên lên tiếng

“Anh ăn đến người đổ đầy mồ hôi…” Lâm Bình Bình không biết nói gì nhìn hắn.

“Tâm lạnh.” Khương Đại Vệ vô hạn bi thương thở dài “Ăn xong lần này, kinh phí của chúng ta sẽ không còn, muốn ăn phải tự trả tiền.”

Lâm Bình Bình thức thời ngậm miệng, Đào Nhạc Nhạc miệng ngậm chân ếch bi phẫn nói “Lúc ăn cơm không cần nói vấn đề nghiêm túc như vậy a, chán ghét muốn chết!”

Mà ở đầu bên kia thành phố, Hồ Vân Phi vừa uống trà vừa nhìn nam nhân trước mắt mình.

Mã Nhĩ Tư bị nhìn đến có chút sợ hãi, bụng lại rất đói, không khỏi trong lòng cuồng mắng, năm giờ chiều lại chạy đi uống trà, đầu óc có tật xấu đi?

“Nghe nói Mã tiên sinh tốt nghiệp quản lý hàng cao cấp?” Hồ Vân Phi rốt cuộc cũng bỏ chén trà xuống.

“Phải” Mã Nhĩ Tư có chút mất kiên nhẫn.

“Không biết về nước rồi, có tìm được công việc chưa?” Hồ Vân Phi chậm rãi hỏi.

“Tôi là quản lý cấp cao của một trang web chuyên hàng cao cấp, còn có riêng một đại lý phân phối.” Mã Nhĩ Tư đối với loại chuyện tìm lý do thoái thác này hiển nhiên vô cùng quen thuộc, cho nên tự cho là thiên y vô phùng.()

() thiên y vô phùng: áo trời không thấy đường chỉ may, ý nói hoàn hảo không sơ hở

“Trang web hàng cao cấp…tổng cộng cũng không quá mười cái.” Hồ Vân Phi khóe miệng giương lên “Vừa vặn tôi cũng có chút quen biết, xin hỏi ngài thuộc trang web nào?”

…Sát! Mã Nhĩ Tư đổ mồ hôi lạnh, như thế nào lại quên người trước mặt là dân chuyên nghiệp chứ!

“Thứ cho tôi nói thẳng” Hồ Vân Phi dựa vào lưng ghế “Tối thiểu hai mươi trang web có tiếng không hề có tên ngài, vè phần đại lý mậu dịch, tôi nghĩ hẳn là ngài không nói được cái nào là của ngài.”

“Anh rốt cuộc muốn gì?” Mã Nhĩ Tư thẹn quá hóa giận

“Tôi chỉ nghĩ đơn thuần muốn nhục nhã anh một chút.” Hồ tổng đứng lên, xoay người ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói “Cho dù là nhà giàu mới nổi, cũng còn hơn người gần ba mươi tuổi vô tích sự, còn muốn thổi phồng chính mình.”

Mã Nhĩ Tư vỗ bàn đứng lên, trên trán bạo xuất gân xanh.

Hồ Vân Phi khinh thường cười lạnh một tiếng, bước ra khỏi quán trà.

Mã Nhĩ Tư bị tức đến khó thở, ngồi trên sofa hồi lâu mới ngừng phát run. Trong lòng ngầm phác thảo trăm ngàn biện pháp trả thù Hồ Vân Phi, nhưng cái nào cũng như nhau vô pháp thực thi.

Giết người dễ dàng, nhưng phải một mạng đền một mạng, hắn không dám. Nhưng trừ bỏ tính mệnh của chính mình, hắn cũng không có cái gì đặc biệt có thể đấu qua Hồ Vân Phi có tiền lại có thế.

Ngửa đầu uống cạn ly trà đã nguội, Mã Nhĩ Tư phẫn nộ đi ra ngoài, lại bị bảo vệ chặn lại.

Đúng vậy, bởi vì Hồ tổng đã đặc biệt căn dặn qua, cho nên ngăn lại hắn không phải là nhân viên phục vụ, mà là bảo vệ thân cao bảy thước.

“Tiên sinh, ngài còn chưa thánh toán hóa đơn.” Bảo vệ giọng như chuông đồng mạch văn lưu loát “Hồng Bào nhất phẩm, một bình giá tám trăm đồng, tiền boa thêm hai mươi phần trăm, bởi vì ngài không phải là hội viên của chúng tôi, tổng cộng một ngàn lẻ năm mươi sáu đồng, cảm tạ quang lâm.”

Mã Nhĩ Tư tức muốn ngất đi, chính mình bỏ ra hơn ngàn đồng, để đến nghe người khác mắng mình?

Cmn quả thực vô cùng nhục nhã! Thời điểm Mã Nhĩ Tư ký tên thanh toán, đã tức đến hai tay đều run rẩy.

Hồ Vân Phi Hồ Vân Phi Hồ Vân Phi, mình bất quá chỉ nói hắn một câu nhà giàu mới nổi thôi, sao có thể có phản ứng lớn như vậy chứ? Đối diện trà lâu là tòa cao ốc xanh vàng rực rỡ, Mã Nhĩ Tư hung hăng hướng nó văng tục một câu.

“Cậu là nhân viên tập đoàn tài phú kia?” Bên tai bỗng truyền đến tiếng cười khẽ.

Mã Nhĩ Tư quay đầu lại, nhìn thấy một nam nhân mang mắt kính nhã nhặn đang đứng phía sau mình.

“Xen vào việc người khác.” Mã Nhĩ Tư xoay người muốn chạy, người nọ lại bước theo “Có hứng thú cùng tôi nói chuyện một chút không?”

“Nói chuyện cùng anh?” Mã Nhĩ Tư cao thấp nhìn người đối diện một chút “Anh là ai?”

“Bỉ nhân Âu Dương Long, cậu có thể gọi tôi Nhị ca.” Nam nhân mắt kính đưa hắn tờ danh thiếp.

“Nhị ca?” Mã Nhĩ Tư cảm thấy tên cùng đanh xưng này có chút quen tai, trên danh thiếp danh hiệu là “Quản lí chiêu thương trung tâm thương mại quốc tế Nhân Thụy.”

“Tôi biết anh.” Mã Nhĩ Tư có chút chần chừ nhìn hắn, Nhân Thụy là chung cư đô thị liên tỉnh lớn nhất, mà Âu Dương Long lại là một trong những cổ đông thành lập, phụ trách bán lẻ chiêu thương, mình ngày thường xem tạp chí tài chính kinh tế cũng có chút hiểu biết.

“Vừ rồi tôi nhìn thấy cậu cùng Hồ Vân Phi nói chuyện, không khí tựa hồ không được tốt lắm.” Âu Dương Long cười cười “Nếu cậu là nhân viên của hắn ta, tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện một chút.”

“Nói chuyện gì?” Trực giác mách bảo Mã Nhĩ Tư, chuyện này tuyệt đối sẽ bất lợi đối với Hồ Vân Phi, cho nên hăn cũng không né tránh giả thuyết làm “nhân viên” này.

“Có thể khiến cho Hồ tổng tự mình phê bình, chức vụ hẳn sẽ không thấp.” Âu Dương Long ngăn lại một chiếc taxi “Nếu không ngại, đổi chỗ nói chuyện đi?”

Mã Nhĩ Tư lo lắng ba giây, sau đó thực rõ ràng mà theo lên xe.

Hồ Vân Phi đứng trong phòng làm việc của mình nhìn xuống, thấy Mã Nhĩ Tư cùng Âu Dương Long lên cùng một chiếc xe, thở dài một cái thật sâu

Nam nhân này căn bản không hề có chỉ số thông minh a, cư nhiên có thể đem yêu nghiệt kia lừa được

Em ấy rốt cuộc có bao nhiêu ngốc nghếch a…

Hồ tổng lắc lắc đầu, trong lòng tự giác tấu lên ‘Trừ lão tử ra không ai có thể bảo hộ em’ linh tinh hình ảnh ôm ấp tình cảm, đặc biệt đặc biệt không khí phách.

Nơi Âu Dương Long mang Mã Nhĩ Tư đi là một công trường mới, xung quanh đều là thép, cement.

“Sao lại đến nơi này?” Mã Nhĩ Tư hít tro bụi đến ho khan.

“Bởi vì nơi này là chung cư đô thị sắp tu kiến của Nhân Thụy.” Âu Dương Long chỉ vào bản đồ “Tôi dám cam đoan sau khi khánh thành, so với tập đoàn tài phú của hắn sẽ lớn hơn ít nhất 1,5 lần. Tôi tin tưởng chỉ cần mười năm có thể đá hắn ra khỏi thành phố này.”

“…Anh cùng tập đoàn tài phú có cừu oán?” Mã Nhĩ Tư do dự hỏi.

“Tôi đã từng làm việc ở đây, còn những chuyện còn lại, thứ cho tôi không thể nói ra.” Âu Dương Long buông tay “Cho nên thời điểm tôi nhìn thấy cậu cùng Hồ Vân Phi phát sinh mâu thuẫn, đã cảm thấy chúng ta có thể hợp tác.

“Anh muốn tôi làm gì?” Mã Nhĩ Tư hỏi.

“Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là cậu nói tôi biết, cậu ở công ty tài phú chức vụ là gì?” Âu Dương Long nhìn hắn “Nếu tôi cảm thấy cậu thích hợp, có thể cho cậu gấp ba lần tiền lương so với hiện tại.”

Mã Nhĩ Tư tiên sinh có chút囧 mình ở công ty Tài Phú không có chức vụ gì hết.

“Không tiện để lộ?” Âu Dương Long thừa biết mà vẫn cố hỏi

“Tôi không có làm việc ở đây.” Giấu cũng thể giấu được, Mã Nhĩ Tư đơn giản nói ra.

“Cậu không phải nhân viên công ty kia?” Âu Dương Long kinh ngạc nhướng mi “Kia ở quán trà…”

“Ân oán cá nhân.” Mã Nhĩ Tư nghiếng răng nghiếng lợi.

“Nguyên lai là vậy.” Âu Dương Long thở dài thật sâu “Là tôi đã đoán sai.”

Mã Nhĩ Tư không nói gì.

“Nếu đã như thế, chúng ta không thể hợp tác được rồi.” Âu Dương Long tiếc nuối cùng hắn bắt tay, đặc biệt đặc biệt chân thành!

“Cho dù không phải là nhân viên công ty tài phú, tôi cũng có thể thay anh làm việc.” Mã Nhĩ Tư cảm thấy được nam nhân trước mắt chính là cơ hội của mình.

“Nếu đã không phải là nhân viên, tôi cũng không nghĩ ra biện pháp dùng cậu.” Âu Dương Long cự tuyệt thật rõ ràng.

“Tôi là nghiên cứu sinh du học Pháp, quản lý trang web chuyên hàng cao cấp, cùng định vị của quý công ty vô cùng thích hợp” Mã Nhĩ Tư đẩy mạnh tiêu thụ “Hơn nữa tôi cùng Hồ Vân Phi thế bất lưỡng lập (không cùng chiến tuyến), cho nên nhất định sẽ cố gắng công tác”

“Phải không?” Âu Dương Long mỉm cười

“Vâng!” Mã Nhĩ Tư thực cấp bách

“…Được rồi, tôi sẽ suy xét” Âu Dương Long gật đầu “Ba ngày sau sẽ cho cậu câu trả lời thuyết phục”

“Cảm ơn” Mã Nhĩ Tư mừng rỡ như điên, nếu có thể vào Nhân Thuỵ công tác, vậy những khuất nhục hôm nay không tính uổng phí! Hơn nữa có thể có một ngày, mình thật sự có thể đòi lại cả vốn lẫn lời!

“Vậy tôi đi trước, có xe đến đón” Âu Dương Long cùng hắn bắt tay, xoay người ra khỏi công trường.

Mã Nhĩ Tư đứng tại sân thượng cao cao, nhìn công trình còn chưa thành hình bên dưới, tựa hồ nhìn thấy được tương lai của mình, khí phách uy mãnh tiền đồ tốt đẹp! Vì thế nhịn không được YY một chút, sau đó mới lưu luyến đi ra.

Công trường tối đen một mảng, công nhân toàn bộ đều đã đi nghỉ, Mã tiên sinh thực đau khổ mà lạc đường…CMN đáng lẽ ra nãy mình phải đi cùng Nhị ca aaa!

Đúng vậy, bây giờ hắn đã muốn thân thiết gọi Nhị ca!

Nhưng hắn không bao giờ biết, bây giờ Nhị ca đang thân thiết ngồi trên xe Hồ tổng hút thuốc.

“Bác sĩ đều nói cậu nên bỏ hút thuốc!” Hồ Vân Phi nhíu mày.

“Cái tên ngu ngốc kia là tình địch của cậu?” Âu Dương Long đã muốn cười văng ba bốn lần

“Cậu vẫn là câm miệng hút thuốc đi” Hồ Vân Phi bộ mặt dữ tợn.

“Lần này tính cảm tạ tôi như thế nào” Âu Dương Long hỏi.

“Thu phục xong rồi nói sau” Hồ tổng tâm tình thật không tốt, vì cưa cẩm cái tên yêu tinh kia mà đem mình trở nên ngu ngốc doạ người như vậy! Cùng tên yếu trí kia đối địch thật là vũ nhục trí thông mình của mình!

Mà lúc này Mã Nhĩ Tư còn đang lạc đường, hắn ở công trường vòng vo nửa ngày, mới nghiêng ngã lảo đảo đi ra, mà cũng không phải đi ra nữa, mà cmn phải leo tường mới ra được! Quần bị hàng rào làm rách, giày cũng bị rơi mất một chiếc, càng thê thảm hơn chính là nơi này là khu đất mới khai phá, rừng núi hoang vắng trừ đèn đường ra hoàn toàn không có gì khác, miễn bàn đến Taxi!

Gọi điện thoại cho Lâm Bình Bình đến đón mình lại sống chết không ai bắt máy, gọi cho công ty taxi lại đến giờ tan tầm, gọi tới gọi lui rốt cuộc điện thoại cũng hết pin.

Đây đích thị là kêu trời không thấu gọi đất chẳng hay! Mã Nhĩ Tư khóc không ra nước mắt, đành hướng về thành phố đi bộ, đặc biệt đặc biệt thê lương!!

“Nói mới nhớ, cái tên Mã Nhĩ Tư kia cũng thực đáng thương” Âu Dương Long chậc chậc “Cư nhiên dám cùng cậu cướp người, phỏng chừng phải đi bộ cả đêm nay”

“Tôi quản hắn đi bao lâu” Hồ Vân Phi không chút đồng tình “Gọi điện thoại kêu bọn A Khải đến đi, lâu rồi không gặp, cùng uống rượu.”

Âu Dương Long vui vẻ đáp ứng, lấy điện thoại gọi cho Cố Khải, kết quả bị vô tình cự tuyệt, nguyên nhân là vợ hắn ăn nhiều bị đau bụng, phải ở nhà bồi em ấy.

“Chẵng lẽ cậu không muốn gặp tôi?” Âu Dương Long bất mãn

“Đương nhiên muốn, tái kiến” Cố tổng tắt điện thoại, tiếp tục đến toilet bảo hộ vợ.

“Ngoan, thấy sao rồi?” Thanh âm Cố tổng thật ôn nhu

“Anh không cần trực bên ngoài” Lưu Tiểu Viên dở khóc dở cười “Em em em khẩn trương.”

“Được được được anh đi” Cố Khải mạnh mẽ dậm châm mấy cái, sau đó rón rén trở về ngồi xổm trước cửa toilet

Lưu Tiểu Niên hữu khí vô lực “Có cái bóng kìa..”

Cố Khải đề nghị “Hay anh vào thăm em một chút?”

“Anh dám!!!” Lưu Tiểu Niên hét chói tai

“…” Cố tổng thật mất mát, vợ mình vẫn luôn ngoan ngoãn biết điều nha, sao lại hung dữ như vậy chứ!

Đệ đệ khinh bỉ ca ca hắn “Tẩu tử bị đau bụng, cũng không phải sắp sinh, anh phát điên cái gì chứ?”

“Ta làm sao phát điên?” Ca ca bất mãn căm tức đệ đệ hắn “Ta là đang khẩn trương”

“Bị đau bụng thì khẩn trương cái khỉ gì chứ?” Đệ đệ càng thêm bất mãn, chính mình tiêu chảy phát sốt cũng không thấy hắn khẩn trương chút nào, thật cmn trọng sắc khinh đệ

“Hai người không cần đứng trước cửa toilet cãi nhau đâu” Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt

Cái nhà này cũng quá là vi diệu rồi a!!!

HẾT CHƯƠNG 49

Hế nhô mọi người, sau bao nhiêu tháng lên núi luyện thi cuối cùng tụi tui cũng trở lại rồi đây \(^o^)/ có nhớ tụi tui hơm nào hí hí

Mà tui thi không tốt lắm đâu nên đừng hỏi nha, mất công lại xát muối vào t(r)ym tui TTwTT

Chương 50 ngày mai có nhen

Tappy Kun

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here