Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 5

0
183

Cố Khải lập tức đen mặt, trên trán cũng nổi gân xanh, này là dấu hiệu sắp biến hình a.

‘’Lão đại tôi sai rồi!’’ Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt ‘’Tôi giúp anh lau khô nha.’’

Lưu Tiểu Niên cũng luống cuống chân tay, lấy khăn giúp Cố Khải lau mặt.

Khương Đại Vệ dùng khăn lau JJ giả, gói trong tầng tầng lớp lớp bịch nylon, ném vào toilet. Xong việc trở về, Cố Khải đã rời đi, chỉ có Lâm Bình Bình cùng Lưu Tiểu Niên ủ rũ ngồi trên ghế.

‘’Cố Tổng đâu?’’ Khương Đại Vệ run rẩy hỏi.

‘’Nổi giận đùng đùng quay về phòng rồi.’’ Tiểu Mã trả lời.

‘’Thật xin lỗi, đều là lỗi của tôi’’ Lưu Tiểu Niên bối rối, hận không thể tự sát tạ tội.

‘’Không có việc gì’’ Lâm Bình Bình ủ rũ khoát tay.

‘’Tôi gặp anh ấy đi giải thích, chuyện này không liên quan tới cậu’’ Lưu Tiểu Niên đứng dậy. ‘’Đều do tôi nhận lộn đồ của cậu’’

“Cũng tại tôi không nói cho cậu rõ ràng, trên chuyển phát nhanh lại ghi mơ hồ như vậy” Khương Đại Vệ vỗ vỗ vai hắn “Không liên quan tới cậu”.

‘’Quên đi quên đi’’ Lâm Bình Bình thở dài ‘’Đều do đưa nhầm cả, tôi rõ ràng đặt hai cân xoài a’’

Mọi người trong văn phòng đồng loạt nhìn trời, muốn kiếm cớ cũng phải hợp lí một chút a, ai lại vừa mở tiệm bán xoài vừa bán JJ giả, rảnh rỗi cầm JJ thông xoài à?

Vô cùng bất hợp lí nha.

Lúc sau, Cố Khải bảo thư kí đi gọi Khương Đại Vệ vào, Lâm Bình Bình cả người dán vào cửa muốn nghe lén, lại bị cô lao công đuổi ra, vì thế ai oán ngồi ngoài hành lang, nhìn qua như mới bị bạo cúc.

‘’Không sao đâu mà’’ Lưu Tiểu Niên an ủi.

Lâm Bình Bình càng ai oán hơn, cậu là phu nhân của Cố tổng đương nhiên không sao rồi, hai nguời mỗi tối làm việc cầm thú kia, còn tôi chẳng qua chỉ mua một cái JJ giả thuần khiết mà thôi!

Phòng hội đàm công ty theo chủ nghĩa phong cách, sàn nhà sáng bóng, màn treo tường galaxy hoành tráng, đèn chùm không ngừng xoay tròn, còn có đồng hồ treo tường tích tắc qua lại, trần nhà được khảm gương, phản chiếu hình ảnh dưới sàn, nơi nơi đều là gương, tầng tầng lớp lớp, Khương Đại Vệ ngồi trên sofa mà hoa cả mắt, thầm mắng cái loại kiến trúc này rốt cuộc xuất phát từ tên kiến trúc sư ngu ngốc nào a.

‘’Sự việc hôm nay không được truyền ra ngoài’’ Cố tổng anh tuấn đã thay áo sơ mi sạch sẽ khác, tuy nhiên sắc mặt như trước vẫn không tốt lên nổi.

‘’Nhất định không truyền ra ngoài’’ Khương Đại Vệ sâu sắc cam đoan.

‘’Còn có, bảo Lâm Bình Bình thu liễm một chút’’ Cố Khải nghiến răng nghiến lợi nói

Khương Đại Vệ điên cuồng gật đầu , theo lý mà nói, lần này Lâm Bình Bình nằm không cũng trúng đạn(), nhưng biết sao được, đây là số mệnh a.

() không làm gì cũng gặp họa.

‘’Tốt, trở về đi’’ Cố Khải nói ‘’Chuyện này đến đây kết thúc, tiếp tục truy cứu sẽ ảnh hưởng không tốt đến nhân viên.’’

Khi nãy là anh làm căng a, Khương Đại Vệ thầm kháng nghị, mang nét mặt cười như hoa ra khỏi phòng hội nghị.

Lúc này trong tổ trò chơi, Lâm Bình Bình tay lướt trên bàn phím, đánh đơn từ chức, Khương Đại Vệ đứng bên an ủi ‘’Yên tâm, Cố tổng sẽ không truy cứu chuyện này nữa”.

‘’Thiệt hả?’’ Yêu nam kinh hỉ.

‘’Chuyện này không được truyền ra ngoài, dừng ở đây’’ Khương Đại Vệ vỗ vỗ tay, ‘’Mọi người tiếp tục làm việc đi!”

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, là Lưu Tiểu Niên là người nhẹ nhõm nhất, trái tim treo trên cổ nãy giờ rốt cuộc cũng yên ổn.

Bên trái màn hình có biểu tượng cây nấm nhỏ, là công cụ nói chuyện phiếm trong nội bộ công ty.

Lưu Tiểu Niên nhấp vào cây nấm, chọn tên Cố Khải, sau đó do dự gửi qua hai chữ ‘’Cảm ơn’’

Một giây đồng hồ sau, Cố Khải liền trả lời ‘’Đừng khách khí’’ kèm theo biểu tượng mặt cười.

Đóng khung trò chuyện, Lưu Tiểu Niên thầm nghĩ Cố Khải quả thật là nam nhân hoàn mỹ, không chỉ lạnh lùng đẹp trai bá đạo mà còn vô cùng thân thiện, một chút cũng không làm giá.

Lấy lí do hoang nghênh đồng nghiệp mới cùng thành công vượt qua sự kiện JJ giả, cả tổ quyết định tổ chức liên hoan.

Bởi vì Lưu Tiểu Niên là phu nhân Cố tổng, đương nhiên không thể dẫn cậu đi ăn quán bình dân, Khương tổ trưởng chỉ thị mọi người đến nhà hàng đắt đỏ bên kia đường, món đầu tiên là canh đuôi bò đại bổ.

Lưu Tiểu Niên không hiểu ý, cúi đầu ngoan ngoãn uống, mọi người trong lòng rít gào, bồi bổ như vậy, cũng không sợ Cố tổng tinh tẫn nhân vong() a. mọi người đồng loạt nạp vào đầu hình ảnh cuồng dã một đêm bảy lần, vô cùng sinh động. sau đó Cố tổng thật sự giống như oan hồn mà đẩy cửa bước vào ‘’Ồ, thật trùng hợp ‘’.

() hết tnh mà chết….mọi người hiểu mà phải không 囧

Trùng em gái anh, rõ ràng là cố ý theo tới. Mọi người trong lòng rơi lệ, cư nhiên đi ăn cũng muốn theo cùng, lặng lẽ oán thầm, nhưng không ai ngu ngốc tới mức nói ra, đồng loạt bày vẻ mặt tươi cười như hoa, nhưng trong lòng như có vạn con thảo nê mã sút cương chạy như điên.

‘’Có thể tham gia không? ‘’ Cố Khảo kéo ghế ngồi, tất nhiên là kế bên Lưu Tiểu Niên.

Mẹ kiếp anh cũng kéo ghế ngồi rồi, chẳng lẽ bọn tui lại nói không được. Muốn chết cũng không thể dùng cách này a, trong không khí nhất thời có vô số ngón giữa chibi dựng lên.

Món tiếp theo là hạt thông xào hẹ, Lưu tiểu thụ thuần khiết đơn thuần đương nhiên không biết ý nghĩa sự kết hợp kì diệu này, còn vui vẻ gắp cho Cố tổng một đũa lớn ‘’Ăn nhiều một chút a’’.

Mọi người cảm thấy mình sắp hỏng mất rồi, muốn tìm bất mãn cũng không nên rõ ràng như vậy a. Có biết rau hẹ có tác dụng gì không?

Tráng dương!

Là tráng dương đó nhaaa!!

Vì thế thời điểm tiếp theo, mặc dù hai người nói chuyện, uống nước,… vô cùng thuần khiết, mọi người vẫn d*c hoả bốc lên! Đệt, coi Nhục Bồ Đoàn() 3D cũng không tê dại sảng khoái cỡ này đâu!

() seach gu gồ để biết thêm chi tiết nhoa, ở đây không tiện giải thích a

‘’Muốn ăn cá không?’’ giọng Cố tổng thực ôn nhu.

Lưu Tiểu Niên lắc đầu ‘’Tôi muốn ăn trứng’’.

‘’Phụt’’ Tiểu Mã hàm hậu rất không hàm hậu mà phun ra, may mắn Khương Đại Vệ nhanh chóng đem đầu hắn xoay ra ngoài.

Lưu Tiểu Niên khó hiểu, ăn trứng bộ buồn cười lắm sao?

‘’Tôi vừa nhớ tới một chuyện cười’’ Tiểu Mã giấu đầu hở đuôi ‘’Vô cùng buồn cười nha, hahahahahahaha’’

Cố Khải hảo tâm nhìn hắn ‘’Vậy cậu cứ cười thêm chút nữa đi’’

Tiểu Mã đành phải một bên cười điên cuồng, một bên không ngừng nhìn qua Khương Đại Vệ — cứu mạng a!

‘’Bản báo cáo đơn giản đến giờ vẫn chưa viết xong, còn ở đó tươi cười’’ Khương tổ trưởng thiện lương giải vây cho hắn ‘’nín’’.

Tiểu Mã nháy mắt nghiêm túc, điên cuồng cười quả thật rất tốn sức.

Lưu Tiểu Niên bị vẻ mặt uy nghiêm của tổ trưởng Khương doạ sợ, cổ vô thức rụt lại, dường như thấy trước hình ảnh bản thân bị lão mắng đến máu chó ngập đầu, nếu vậy thật, xin từ chức trước có vẻ tốt hơn nhỉ?

Vì vậy mà Cố Khải cực cực kỳ không vui trừng Khương Đại Vệ một cái.

Khương tổ trưởng khóc không ra nước mắt, mẹ kiếp rốt cuộc là vì cái quái gì chứ!

Do có Cố Khải gia nhập, bàn ăn nhất thời trở nên trầm lặng, vì thông lệ của các buổi tiệc liên hoan phòng ban chính là phỉ nhổ sếp, mà hôm nay sếp lại an vị ở ngay đối diện! Chủ đề trò chuyện quá cao siêu thì sợ theo không nổi, quá tam tục thì sợ lão khinh, tất cả thức thời im lặng! Do đó cả phòng chỉ có tiếng cắn nuốt hài hoà.

Sau khi ăn xong, đương nhiên không ai không có mắt mà nán lại. Thành ra lúc Lưu Tiểu Niên từ WC trở lại, phát hiện trong phòng chỉ còn mỗi Cố Khải.

“Mọi người đâu hết rồi?” Lưu Tiểu Niên bất ngờ.

“Về rồi.” Cố Khải đứng lên, “Đi, tôi chở cậu về.”

‘’Tôi tự kêu xe về là được rồi’’ Lưu Tiểu Niên ngượng ngùng, mỗi lần đều phiền Cố tổng a, khuôn mặt thanh tú dưới ánh đèn có chút phiếm hồng.

Vì thế Cố tiểu công vừa mới uống canh đuôi bò rau hẹ hạt thông vô cùng đáng xấu hổ mà cương lên!

‘’Vẫn còn sớm, đi uống vài chén đi’’ Cố Khải cố nhớ lại tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết tổng tài.

‘’Nhưng tôi còn phải về nhà viết văn’’ Lưu Tiểu Niên thực khó xử ‘’Nếu chậm trễ sẽ bị khấu trừ tiền thưởng’’

‘’Sẽ không’’ Cố Khải uy mãnh kéo cậu ra ngoài, mọe nó bàn tay nhỏ có cần mềm như vậy không….aaaa!!!!!

Lưu tiểu thụ lòng không chút phòng bị, trên thực tế từ lúc biết Cố Khải có vị hôn thê, cậu đã hoàn toàn cởi bỏ hoài nghi rồi.

Quán bar hai người đến tên là ‘’Bóng đêm’’, khá yên tĩnh và phong cách.

‘’Uống gì?’’ Cố Khải mở menu.

‘’Tôi dị ứng cồn’’ Lưu Tiểu Niên thực xấu hổ.

Cố Khải dừng tay, sao lại quên chuyện này a, trong lòng nhất thời có vạn con thảo nê mã cuồng phi, mẹ nó như vậy làm sao ông chuốc say em rồi lừa về nhà đây?

‘’Tôi muốn uống nước táo’’ Lưu Tiểu Niên nói.

Vì thế Cố tổng đành phải thực thuần khiết bồi cậu uống nước trái cây.

Không khí im lặng có chút xấu hổ, Cố Khải châm một điếu thuốc, sương khói lượn lờ cùng ánh đèn mờ nhạt, say nhìn Lưu Tiểu Niên ngồi đối diện, đẹp đến không chân thật.

Cố Khải không tự chủ được, hốc mắt chợt phiếm hồng, sau tai nạn kia còn có thể cùng cậu ngồi đối diện, quả thật rất tốt.

‘’Cố tổng?’’ Lưu Tiểu Niên sợ ngây người.

‘’Không sao’’ Cố Khải dựa người vào sofa. ‘’Công tác rât bận, có chút mệt mỏi’’

‘’Muốn mát xa không?’’ Lưu Tiểu Niên thực thuần khiết hỏi

Cố Khải bất ngờ ‘’Cậu làm được à?’’

‘’Ừ’’ Lưu Tiểu Niên gật đầu. Lý Hùng Mạnh vốn là vận động viên, thường hay khiến thân thể mình bị thương, vì thế Lưu Tiểu Niên tham gia một lớp học mát xa thông mạch, dù sao ký túc xá thỉnh thoảng cũng có người bệnh. Giúp mọi người một chút cũng tốt.

Cố Khải điều chỉnh tư thế, Lưu Tiểu Niên phía sau giúp anh ấn ấn bả vai. ‘’Cố tổng anh nên đi tập thể hình, cơ thể có hơi cứng ngắc nha’’

‘’Được’’ Cố Khải gật đầu. ‘’Ngày mai đi liền’’

‘’Còn có, uống nhiều nước thanh nhiệt một chút’’ Lưu Tiểu Niên cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy hạt đậu nhỏ trên trán anh. ‘’Nóng trong người rồi này’’

“Ừ’’ Cố Khải xoay người nhìn cậu ‘’Cảm ơn cậu thời điểm tan tầm còn bồi tôi nói chuyện phiếm’’

‘’Dù sao vẫn tốt hơn về nhà rảnh rỗi. Với lại, trước khi vào công ty tôi cũng thường xem phỏng vấn của anh’’

‘’Để làm gì?” Cố Khải nháy mắt vui sướng.

‘’Bởi vì tôi phải viết truyện tổng tài’’ Lưu Tiểu Niên có chút ngượng ngùng ‘’Cho nên muốn biết tổng tài đều đang nghĩ gì’’

Cố Khải bật cười ‘’Về sau không cần xem nữa, muốn biết cái gì cứ trực tiếp hỏi tôi’’

HẾT CHƯƠNG 5

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here