Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 50

0
73

Bởi vì lẩu nấu bằng thịt ếch để lâu ngày, nên Lưu Tiểu Niên thảm thiết vạn phần, cứ chạy qua chạy lại giữa bồn cầu và giường ngủ, cuối cùng hữu khí vô lực đi tắm, sau đó chui vào chăn rầm rì.

“Có muốn đi bệnh viện hay không?” Cố tổng thực lo lắng cho vợ mình.

“Ngủ một giấc là tốt rồi.” Lưu Tiểu Niên vẻ mặt suy yếu, còn đang tức giận nói, “Em muốn đi mắng vốn chủ tiệm lẩu kia.”

“Rõ ràng thể chất không tốt lại dễ mẫn cảm, còn đi ăn bậy bạ ngoài đường.” Cố Khải ôn nhu nén giận cậu, “Bây giờ ngoài siêu thị một cân ếch giá đã bốn mươi đồng rồi, nồi lẩu lớn như vậy mà chỉ ba mươi tám đồng, còn có thêm gia vị và nguyên liệu khác, sao có thể không có vấn đề được!”

“Anh sao lại biết rõ giá ếch như vậy?” Lưu Tiểu Niên thực kinh ngạc.

Cố Khải thực đả kích tự tôn của vợ mình đáp lại, “Bởi vì đây là thưởng thức.”

Lưu Tiểu Niên héo não, “Được rồi, lần sau em không đi nữa.”

“Lần sau em muốn ăn cái gì, anh tự mình xuống bếp nấu cho em ăn.” Cố tổng đặc biệt thâm tình chân thành mở miệng.

“Anh vừa nói muốn nấu cơm hả?!” Lưu Tiểu Niên còn chưa nói gì, Cố Hi đã đứng trước cửa hoảng sợ!

“Có! Ý! Kiến! Gì?!” Ca ca quay đầu hung thần ác sát, ngữ điệu em hắn như vậy là sao!

“Em… Chính là vừa nghe anh nói muốn xuống bếp, nên kích động quá thôi.” Đệ đệ dối trá vạn phần, sau đó ở trong lòng điên cuồng lên án đờ mờ anh không cần nấu cơm nữa đâu! Mỗi lần nấu đều giống như hiện trường tai nạn 3D khổng lồ vậy! Khiến tiểu tươi mát đệ đệ phải giúp anh thu dọn tàn cuộc! Thật là đáng ghét!

“Em sao còn chưa đi ngủ? Đã khuya lắm rồi!” Ca ca bất mãn nhìn em trai.

“…” Bởi vì em muốn thăm tẩu tử đang bệnh một chút a! Đệ đệ bị ánh mắt ca ca đánh bại, đành phải thực thành khẩn nói, “Em đi ngủ đây, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên suy yếu vô cùng lui vào trong chăn, hai nắm tay nhỏ còn nắm lấy mép chăn, trên đầu ngốc mao lộn xộn!

Tẩu tử thật moe quá a! Đệ đệ vừa cảm khái vạn lần, vừa đi về phòng ngủ.

Cố Khải thực dứt khoát khóa trái cửa phòng ngủ, sau đó chui vào trong chăn bồi vợ!!

“Sao anh không về phòng mình ngủ?” Lưu Tiểu Niên 囧囧 hỏi.

“Bởi vì em đang bệnh, anh muốn ở cùng em.” Cố tổng ngữ điệu đặc biệt đặc biệt ôn nhu!

“Nhưng em không ngủ được.” Lưu Tiểu Niên đẩy anh, có anh ấy ở đây nhất định ngủ không an ổn, nhất định sẽ bị chiếm tiện nghi!!

“Anh ôm em ngủ.” Cố Khải hôn nhẹ trán của cậu, cảm thấy đặc biệt thỏa mãn!

Lưu Tiểu Niên không lay chuyển được hắn, đành phải miễn cưỡng chấp nhận, không yên lòng nhắm mắt lại, cầu nguyện anh ấy đừng đột ngột nhào qua đây!

Cố Khải cúi đầu nhìn khuôn mặt vợ, cảm thấy được tình yêu trong lòng như đang mãnh liệt quay cuồng, lý trí kêu gào muốn tìm cửa ào ra ngoài! Không khi dễ một chút thật sự không chịu nổi! Vì thế Cố tổng cúi đầu, hung hăng hôn môi cậu một chút!

A a a biết ngay mà! Lưu Tiểu Niên bi phẫn vạn phần, vốn định kháng cự, nhưng vừa mới đau bụng xong hoàn toàn không có chút khí lực, đành phải nằm trên giường giả chết, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

Vì thế Cố tổng trở nên cuồng dã hơn, vợ quả nhiên cũng thực khát khao được yêu thương a, nếu không sao lại chịu phối hợp như vậy chứ! Nằm yên không nhúc nhích gì đó là đáng yêu nhất! Mình nhất định phải hảo hảo thỏa mãn em ấy mới được!

Lưu Tiểu Niên vốn đang suy yếu vạn phần, hiện tại còn bị anh hôn đến đơ hết cả người, khiến cho năng lực suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp, biểu tình cứ mơ mơ hồ hồ! Hơn nữa Cố tổng đâu chỉ muốn hôn môi đơn thuần như vậy, anh còn muốn sờ bụng nhỏ mềm mại của vợ, vì thế Lưu Tiểu Niên đang nằm bất động cảm thấy có chút nhột nhạt tê dại, muốn cười nhưng lại không còn sức lực, khiến cho biểu tình trở nên đặc biệt đặc biệt ngộ!

Loại biểu tình ngộ nghĩnh này chuẩn xác đánh trúng manh điểm của Cố tổng! Vì thế anh càng thêm phấn khích, trong người như có ngọn lửa thiêu đốt! Ma trảo d*m d*c tà ác tự giác hướng lên trên, nắm lấy điểm hồng phấn đáng yêu!

Mà Lưu Tiểu Niên lúc này còn đang chìm sâu trong trạng thái chết lặng, cho nên không có phản ứng!

Này rõ ràng chính là cam chịu a! Cố tổng tâm hoa nộ phóng, đem áo ngủ của cậu kéo lên quá ngực! Sau đó, rất ôn nhu hôn lên!

Lưu Tiểu Niên càng nhột, vì thế cậu mơ mơ hồ hồ, giống như con mèo nhỏ hừ hừ một tiếng, đặc biệt! Mềm! Mại!

Đờ mờ Cố tổng nháy mắt liền sôi trào, anh đơn giản lột bỏ toàn bộ áo ngủ của vợ, ôm vào trong lòng hôn đến tối tăm trời đất! Đợi đến lúc Lưu Tiểu Niên phản ứng kịp thì trên người chỉ còn lại quần lót nhỏ! Mà tay Cố Khải còn còn còn đang vói vào trong, nắm cái… gì đó của mình!

“A!” Lưu Tiểu Niên nháy mắt liền hóa đá! Này quá vô sỉ a!

Cố Khải nhìn biểu tình vô cùng moe của cậu lúc hoảng sợ, cảm thấy đáng yêu không chịu được! Vì thế dứt khoát lột luôn quần lót nhỏ ra!

“Anh anh anh làm gì vậy?” Lưu Tiểu Niên xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Cố tổng có chút đả kích, loại thời điểm này đáng lẽ ra nên rên rỉ tiêu hồn một chút cho mình nghe chứ, thét chói tai làm gì!

Vì thế Cố Khải trên tay hơi dùng sức, rốt cuộc thành công làm cho Lưu Tiểu Niên hơi run rẩy, phát ra một chút âm thanh cùng tiếng thở dốc!

Thân thể nhỏ bé mẫn cảm gì đó quả nhiên cấp lực mà! Cố Khải đem cậu ôm vào trong ngực, vừa hôn môi vừa ôn nhu âu yếm, lần đầu tiên gì đó không thể quá kịch liệt, lỡ dọa em ấy sợ thì biết làm sao!

Tay Lưu Tiểu Niên nắm chặt áo ngủ của anh, biểu tình trên mặt giống như thực thoải mái lại vừa giống như rất khó chịu, đại não bị tình sắc chậm rãi ăn mòn, rốt cuộc hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, cả người đều nhũn ra trong ngực của anh.

Lần đầu tiên cùng người khác làm loại chuyện này, Lưu Tiểu Niên rất nhanh liền như quân lính tan rã, ủy khuất bị tước vũ khí đầu hàng trong tay giặc.

Cố Khải lau khô gì đó dính trên tay, sau đó ôm cậu lại hôn, trong ánh mắt tràn ngập tình yêu nồng đậm.

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không biết mình nên làm cái gì, bình thường mấy tình tiết này trong tiểu thuyết đều đã viết qua vậy mà bây giờ toàn bộ đều quên sạch! Vì thế cậu đơn giản nhắm mắt lại giả làm đà điểu, sau đó cậu cảm thấy tay trái bị Cố Khải giữ chặt, tiếp đó là, chạm vào một thứ cứng rắn nóng bỏng… Sau khi ý thức được nó là cái gì thì toàn thân Lưu Tiểu Niên cứng đờ, cả người lần thứ hai hóa đá!

Trong lòng bàn tay truyền đến xúc cảm quá mức chân thật, Lưu Tiểu Niên một bên giả chết, một bên không hiểu sao lại nhớ đến bốn chữ ‘d*m loạn hậu cung’, sau đó… cậu liền cười như bị thần kinh!!!

Cố tổng thiếu chút nữa bị giọng cười quỷ dị này hù chết, anh vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ dừng lại động tác, “Em cười cái gì?”

Lưu Tiểu Niên mở to mắt, liền rõ ràng nhìn thấy mình đang nắm thứ gì đó, vì thế lại nhanh chóng nhắm chặt mắt lại, hơn nữa còn có ý đồ rút tay về! Nhưng Cố Khải rất cố chấp, cầm tay cậu không cho rút về! Sau đó Lưu Tiểu Niên không biết nghĩ cái gì lại liên tưởng đến mấy loại từ như ‘cuộc chiến bảo vệ JJ’, ‘vì JJ’ linh tinh sau đó rốt cuộc nhịn không được bật cười thô bỉ!

Cố Khải thần tình hắc tuyến, trầm mặc nhìn thân thể nhỏ nhắn đáng yêu của vợ, mắt nhắm, trong tay lại nắm phân thân của mình, cười đến run giường!

Chuyện này rất quỷ dị a! Cố Tổng dở khóc dở cười, cảm thấy đờ mờ tụt hết cmn mood!

Lưu Tiểu niên rút tay về, nghiêng người đem mình chôn vào chăn, vẫn còn cười rũ rượi.

“Em rốt cuộc vui vẻ gì chứ?” Cố Khải vạn phần rối rắm.

Lưu Tiểu Niên lắc đầu, cười càng kịch liệt, bởi vì cậu vừa rồi lại nghĩ tới mình lúc nãy nằm đưa bụng lên trời, giống như ếch nằm trên bàn mổ! Này gọi là chọt trúng huyệt cười a, có đôi khi chuyện rõ ràng rất 囧, nhưng một khi đã đúng huyệt thì không có cách nào ngừng được.

Cố tổng thấy đầu mình đau muốn vỡ ra, đành phải mặc áo ngủ lại cho vợ, đem cậu bọc vào chăn, “Ngủ ngon”.

“Ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên cười đến hai mắt rưng rưng, đại não tạm thời thiếu dưỡng khí.

Cố Khải bi thương rơi lệ, hỗn độn trong gió chạy ra khỏi phòng ngủ, vọt vào phòng em trai!!

Đệ đệ vẫn còn đang đọc sách, cậu kinh ngạc hỏi ca ca, “Sao rồi?” Lúc này chẳng lẽ không phải nên ôm tẩu tử hạnh phúc ngủ sao?

Ca ca ngồi trên giường, hữu khí vô lực cùng cậu tâm sự mỏng một chút chuyện mới xảy ra.

“Phụt!” Đệ đệ thực không có lương tâm, cười muốn rớt khỏi giường!

“Cười em gái mày!” Ca ca căm tức nhìn cậu! Bình thường loại tình huống này, nếu ca ca nổi giận, đệ đệ sẽ nhu thuận mà thu liễm một chút! Nhưng chuyện lần này thực sự quá 囧囧囧囧 nha! Vì thế đệ đệ không thể kiềm chế, ôm chăn cười đến không thấy trời đất!

Vì cái gì mọi người bên cạnh mình đều cười như bệnh thần kinh vậy chứ? Ca ca bi phẫn vạn phần, vì thế đem em trai ra điên cuồng ngược đãi một phen!!!

Đờ mờ cần gì xuống tay nặng vậy chứ! Đệ đệ khóc cầu xin tha thứ, kiên quyết tỏ vẻ mình sẽ không cười nữa!

“Em nói xem rốt cuộc em ấy cười cái gì?” Ca ca quả thực khó hiểu!

“Nói không chừng tẩu tử là do cảm thấy của anh quá lớn, nên vui!” Đệ đệ thực vô sỉ gián tiếp ca ngợi anh trai.

“Phải không?” Cố Khải sờ sờ cằm, cảm thấy giải thích này cũng không tệ lắm.

“Đương nhiên, bằng không thì chuyện này có gì buồn cười chứ?” Mặt đệ đệ nghiêm túc, “Cái kia của anh vẫn chưa sẫm màu! Đúng không!”

“Mày câm miệng!” Ca ca cảm thấy đề tài này khẩu vị quá nặng, vì thế buông tha đệ đệ, về phòng của mình.

Mặc kệ như thế nào, hôm nay vẫn có rất nhiều tiến triển a… Cố Khải nằm trên giường tự mình an ủi, sau đó ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của vợ, ngủ đến bất tỉnh nhân sự!

Sáng sớm hôm sau, tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm tình trạng có chút thảm thiết , ngoại trừ Khương Đại Vệ, Đào Nhạc Nhạc cùng Lạc Vi Nhã, toàn bộ nhân viên tổ trò chơi đều ngã gục ra bàn! Khương tổ trưởng thân thể khỏe mạnh thì không cần phải nói làm gì, Đào Nhạc Nhạc vốn hay ăn hàng cho nên sức đề kháng cực kì cao, còn Lạc Vi Nhã căn bản không thích ăn ếch, nên mới có thể may mắn thoát nạn!

“Có nên nói chuyện này cho Hồ tổng hay không?” Lạc Vi Nhã đề nghị, Lâm Bình Bình không có di động, tính cách lại bướng bỉnh, không chừng bây giờ không có ai bên cạnh chiếu cố.

Đề nghị này được mọi người nhất trí ủng hộ, vậy là một tiếng sau, Hồ tổng liền có mặt tại nhà trọ đơn của Lâm Bình Bình!

“Anh lại tới làm gì?” Lâm Bình Bình mặc áo ngủ hoa dung thất sắc.

Hồ Vân Phi nhìn mọi nơi, sau khi xác định trong nhà chỉ có một người, trong lòng có chút sảng khoái, sau đó đem túi giấy trong tay đặt lên bàn, “Ăn xong rồi uống thuốc.”

“Hừ!” Lâm Bình Bình ôm đệm dựa, thật cảnh giác nhìn hắn.

“Cẩn thận đừng cảm lạnh.” Một khi quyết định theo đuổi một người, kỳ thật Hồ Vân Phi rất biết tiến lùi. Hắn cũng không lưu lại phòng quá lâu, sau khi lấy cháo cùng thuốc ra liền nho nhã lễ độ cáo từ.

Lâm Bình Bình nguyên bản không hề muốn ăn, nhưng bụng đã thì thầm kêu, rốt cuộc cũng không thể thắng được mỹ thực, đem chén cháo ăn ngấu nghiến.

Trong túi nhựa có thuốc, cách dùng cùng liều lượng ghi trên hộp còn được người nào đó dùng bút dạ quang cẩn thận gạch dưới những điểm quan trọng, Lâm Bình Bình tâm tình phức tạp nhìn thoáng qua, vẫn là lấy thuốc cũ trong ngăn kéo ra uống.

Không biết Mã Nhĩ Tư ở nơi nào a… Lâm Bình Bình thở dài, không gọi điện được cho mình, hắn hẳn là sẽ tới văn phòng xem một chút đi?

Nhưng mà trên thực tế Mã Nhĩ Tư tiên sinh lúc này đang ngủ say, bởi vì hắn tối hôm qua phải đi bộ đến rạng sáng, thật sự là mệt đến bất tỉnh nhân sự! Ngay cả chân cũng sưng to như phao nổi trên mặt nước! Đợi đến lúc hắn tỉnh ngủ đã là chạng vạng, di động của Lâm Bình Bình vẫn không gọi được, vì thế sau khi xuống dưới nhà ăn xong bát mì, hắn liền về nhà tiếp tục nghỉ ngơi.

Yêu nghiệt ở nhà thống khổ đợi cả một ngày, hắn cũng không tới thăm! Còn Hồ Vân Phi lúc chiều có gọi đến một cuộc, không chỉ đưa bữa tối đến, còn mang theo cả một bác sĩ áo blouse trắng!

Loại phát triển này không phù hợp kịch tình lắm a! Lâm Bình Bình nằm úp sấp trên giường, rầu rĩ chép chép miệng.

Ngày thứ ba, sau khi Lâm Bình Bình đến cơ quan việc đầu tiên là lấy di động ra xem, quả nhiên có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Mã Nhĩ Tư! Đào Nhạc Nhạc lé mắt nhìn sang điện thoại của cậu, liền bắt đầu cảm khái ngày hôm qua Hồ tổng vừa nghe nói người nào đó sinh bệnh, liền sợ đến ngây người! Sau đó ngay cả áo khoác cũng không kịp mặc liền chạy như điên ra khỏi văn phòng! Lâm Bình Bình 囧 nhìn hắn, “Bịa vừa thôi, thái quá không ai tin.”

“Không thể nào, ngày hôm qua anh ấy nhất định có đến nhà cậu!” Đào Nhạc Nhạc nói chắc như đinh đóng cột! Lâm Bình Bình bị cậu nói trúng, Hồ Vân Phi quả thật có đến, còn đến hai lần!

“Anh ấy còn hỏi bọn tôi cậu thích ăn cái gì nhất!” Lạc Vi Nhã xen mồm.

“Đúng, tôi nói anh âý cậu thích nhất cháo tổ yến cá muối hải sâm! Đào Nhạc Nhạc ánh mắt sáng long lanh, “Thế nào, anh ấy có mua cho cậu không?”

“Mua cái đầu cậu.” Lâm Bình Bình dở khóc dở cười, “Hắn mua cho tôi hai chén cháo thịt băm.”

“Ăn không?” Đào Nhạc Nhạc ép sát không tha.

“…Ăn.” Lâm Bình Bình miễn cưỡng thừa nhận.

“Cảm động không?” Mắt Đào Nhạc Nhạc sáng ngời!

“Không có.” Lâm Bình Bình quyết đoán lắc đầu!

“Haizz…” Tất cả mọi người trong văn phòng phát ra âm thanh khinh bỉ, mạnh miệng mềm lòng gì đó quả nhiên là điều kiện tất yếu của yêu nghiệt thụ!

“A, nương nương hôm nay sao còn chưa tới?” Tiểu Mã phát hiện ra vấn đề.

“Lão đại tự mình xin phép, nói cậu ấy bị cảm.” Khương Đại Vệ giải thích.

Cảm mạo a… Mọi người hữu ý vô ý cười xấu xa, nửa đêm đứng trên ban công làm chuyện hài hòa gì đó mình hoàn toàn không nghĩ tới đâu!

“Hắt xì!” Mũi Lưu Tiểu Niên đỏ bừng, bên giường giấy vụn chất thành đống.

“Còn sốt sao?” Cố Khải thử nhiệt trên trán cậu.

“Em không sao.” Lưu Tiểu Niên bị nghẹt mũi, nói chuyện đều hữu khí vô lực.

Cố tổng ảo não vạn phần, sở dĩ vợ biến thành như vậy, hoàn toàn là bởi vì mình tối hôm qua quá mất khống chế! Lột hết quần áo em ấy còn để lâu bên ngoài! Làm chồng như vậy thật là đặc biệt đặc biệt không đủ tư cách!

“Đầu em đau quá.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy trần nhà đang xoay tròn.

Cố Khải càng đau lòng, đem vợ ôm vào trong ngực, giống như dỗ con nít ngủ!

Sau đó cửa phòng ngủ liền mở, Âu Dương Long cùng Hồ Vân Phi đứng ở cửa, tâm tình trở nên thực phức tập.

Nhìn tận mắt hiện trường gì đó…

“Mấy người tới làm gì?” Cố tổng kinh sợ, hên là vừa rồi mình không quá thú tính!

“Đi ngang qua nhà cậu nên ghé thăm, Nhị ca muốn tới xem Tiểu Hi.” Hồ Vân Phi không biết nói gì.

Cố Khải đem vợ nhét vào ổ chăn, đuổi người như đuổi ruồi tới phòng khách!

“Nhị ca.” Đệ đệ nhu thuận châm trà cho khách.

“Lại cao thêm rồi.” Âu Dương Long cười khích lệ đệ đệ.

Cố Khải đặc biệt khinh thường, “Nó đã qua kỳ phát d*c ít nhất cũng mấy trăm năm rồi.”

Đệ đệ căm tức ca ca, thật lắm miệng!

“Các người chẳng lẽ không định về à?” Cố Khải hỏi.

“Cậu đâu cần biểu hiện sự mất kiên nhẫn rõ ràng như vậy chứ?” Âu Dương Long thực bị đả kích.

“Tối hôm qua chiếu cố em ấy một đêm, bây giờ ông đây rất mệt.” Cố Khải đánh ngáp, “Cho nên các người nếu không có việc gì thì cứ tự nhiên, tôi lên ngủ trước.”

“Có chuyện cần tìm cậu!” Hồ Vân Phi giữ chặt hắn.

“Chuyện gì?” Cố Khải hỏi.

“Tôi muốn mở một trang web nhỏ, cho tôi một ít kỹ thuật duy trì.” Hồ Vân Phi nói.

“Cậu? Trang web?” Cố Khải thực kinh ngạc, “Muốn kinh doanh điện tử?”

“Không phải.” Hồ Vân Phi nhìn trời

“Hắn là muốn theo đuổi vợ.” Âu Dương Long lành lạnh nói.

“Lâm Bình Bình?” Cố Khải nhíu mày, “Cái này với trang web thì có liên quan gì?”

“Cậu không cần quản, cho tôi một số nhân viên cùng kỹ thuật duy trì là tốt rồi, tôi sẽ tự trả thù lao.” Hồ Vân Phi sờ sờ cằm, dùng hết thảy những thứ này đổi lại có thể đem yêu nghiệt về nhà, cũng thật có lời đi!

“Phối hợp với cậu cũng được, nhưng đừng quá phận.” Cố Khải cảnh cáo hắn, “Lâm Bình Bình là nhân viên của tôi, cấm cậu quấy rầy cậu ấy quá độ, cũng cấm cậu quấy nhiễu cuộc sống tự do của cậu ấy.”

“Yên tâm đi.” Hồ tổng cười tà mị, chắc chắn nói, “Em ấy sẽ chủ động yêu tôi.”

Cố Khải vẻ mặt chán ghét, Âu Dương Long cũng nhịn không được khách sáo một phen, khẩu khí lúc hắn nói câu vừa rồi, thật sự rất giống nhà giàu mới nổi!

“Chuyện này tôi sẽ giao cho Vương quản lý phụ trách, hai người về sau liên lạc với hắn đi.” Cố Khải đưa cho Hồ Vân Phi một dãy số di động, “Cuối tuần này tôi đi Italy, mười ngày sau mới về.”

“Hóa ra cậu còn biết tới công việc, biết còn có công ty.” Âu Dương Long vỗ vỗ bờ vai anh, trêu chọc nói, “Bỏ được vị trên lầu kia ở nhà sao?”

“Không bỏ được.” Cố Khải trả lời thực rõ ràng, “Cho nên tôi muốn dẫn em ấy cùng đi.”

Âu Dương Long thở dài, quả nhiên vẫn là mình đánh giá cao hắn!

Lại qua vài ngày, chớp mắt đã đến cuối tuần. Lưu Tiểu Niên ngồi trên máy bay, có chút hưng phấn nho nhỏ!

“Phải bay rất lâu, say máy bay thì ngủ đi.” Cố Khải thực tri kỷ giúp cậu thắt dây an toàn.

“Không say.” Lưu Tiểu Niên nhìn ngoài cửa sổ, “Em cho tới giờ chưa từng ra nước ngoài!”

“Sau này anh sẽ mang em đi khắp thế giới.” Cố tổng nắm chặt hết thảy cơ hội PR cho bản thân!

Thân thể Lưu Tiểu Niên cứng lại một chút, không nói gì cũng không quay đầu lại, nhưng lỗ tai lại biến hồng!

Hiệu quả không tệ a… Cố tổng sờ sờ cằm, cảm thấy đặc biệt vừa lòng!

HẾT CHƯƠNG 50

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here