Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 51

0
152

Sau hơn mười mấy giờ bay, phi cơ nổ vang đáp xuống sân bay Rome ở Italy, Lưu Tiểu Niên không hề có vẻ uể oải, ngược lại càng phấn khởi hơn, ở đại sảnh trong sân bay trái nhìn phải nhìn, đáy mắt sáng long lanh.

Kỳ thật dựa theo những gì Cố tổng tưởng tượng, vợ lẽ ra phải hoa mắt một chút cơ, như vậy mình mới có thể dùng mọi cách quan tâm em ấy, nói không chừng còn có thể suy yếu đến nỗi không thể đi được, cuối cùng mình chỉ còn cách ôm em ấy kiểu công chúa xuống phi cơ, đặc biệt đặc biệt tốt đẹp! Nhưng định mệnh sao lại không biết phối hợp như vậy chứ, Lưu Tiểu Niên suốt cả đường đi so với ai cũng đều phấn khởi hơn, vui chơi giải trí miệng nói không ngừng, vừa ăn cơm xong còn chạy tới chỗ tiếp viên hàng không gọi thêm mì gói! Ăn ngon lành đến nỗi chọc mọi người xung quanh cũng đói bụng theo, vì thế cậu lại chạy tới chạy lui phụ bưng mì cho mọi người, quả thực là sức sống bắn ra bốn phía!

Lúc hoàn thành thủ tục nhận hành lí, xe hẹn trước đã đậu bên ngoài sân bay, Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải ngồi vào chiếc xe rộng rãi, cậu ngồi cạnh cửa sổ tò mò nhìn ra bên ngoài.

“Không mệt sao?” Cố Khải xoa đầu cậu.

“Không chút nào a.” Lưu Tiểu Niên xoay người nhìn anh, “Lát nữa chúng ta có thể ra ngoài dạo phố không?”

“Sắp mười giờ rồi.” Cố Khải nhíu mày.

“Em không thấy mệt chút nào.” Lưu Tiểu Niên hỏi anh “Anh mệt sao?”

Thật ra bây giờ Cố tổng mệt muốn đứt hơi rồi a! Nhưng trước ánh mắt lấp lánh tràn đầy mong chờ của vợ, anh vẫn kiên định lắc đầu, “Đương nhiên không mệt!”

“Tất nhiên, anh ở trên máy bay ngủ nhiều thế còn gì!” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm, “Lát nữa chúng ta cùng đi dạo!”

“Được.” Cố tổng hữu khí vô lực tựa vào ghế ngồi, buồn bực, phải bay đường dài cộng thêm lệch múi giờ, tại sao em ấy vẫn còn phấn khởi vậy chứ! Này không khoa học!

Đến khách sạn, sau khi cất hành lí và rửa mặt, hai người cùng đi ra ngoài. Ở nước ngoài không có phóng viên chụp hình, cho nên hai người cũng lười che giấu, hai bàn tay đan vào nhau đặc biệt đặc biệt tự nhiên.

Thành phố về đêm rất yên tĩnh, chỉ còn lác đác vài quán nhỏ sáng đèn, Cố Khải vào một tiệm mua hai cái bánh cùng đồ uống, hai người vừa đi vừa ăn.

“Thơm quá!” Trong đêm lạnh ăn một cái bánh nóng hổi khiến Lưu Tiển Niên cảm thấy thực hạnh phúc!

“Có muốn vào sòng bạc xem thử không?” Cố Khải hỏi cậu. Dù ngày hay đêm cũng náo nhiệt, e là chỉ có chỗ này.

“Không đi!” Lưu Tiểu Niên kiên quyết lắc đầu.

“Khẳng định như vậy?” Cố Khải bật cười, vươn tay lau sốt cà chua dính trên khóe miệng cậu, “Người bình thường ra nước ngoài, đều muốn vào sòng bạc xem thử.”

“Em không đi.” Lưu Tiểu Niên đi một lát cảm thấy có chút mệt, vì thế ngồi vào ghế bên đường, “Từ khi em bắt đầu nhớ được, các dì ở cô nhi viện vẫn luôn dạy rằng, bất luận ở tình huống nào cũng không được dính vào bài bạc.”

“…Phải không?” Cố Khải ngồi bên cạnh cậu, trong lòng giống như bị đâm nhẹ một cái.

“Em chỉ từng loáng thoáng nghe được, ba mẹ em vì đánh bạc nên mới qua đời, bất quá không ai rõ chi tiết thế nào.” Lưu Tiểu Niên âm thanh có chút thấp, “Cho nên em sẽ không bao giờ vào sòng bạc.”

“Thật xin lỗi.” Cố Khải ôm chầm bờ vai cậu, “Khiến em nhớ lại chuyện này.”

“Không sao a, dù sao em cũng không còn nhớ rõ nữa.” Lưu Tiểu Niên vùi mặt vào ngực anh, “Như bây giờ cũng tốt lắm.” Thật sự tốt lắm tốt lắm, có thể đi làm có thể kiếm tiền, có nhiều bạn bè như vậy, còn vó người đàn ông tốt như anh, đã không còn muốn hi vọng gì nhiều hơn nữa.

Dưới ánh trăng sáng, hốc mắt Cố Khải đột nhiên có chút phiếm hồng.

Cái tên ‘Lưu Tiểu Niên’ là do các cô ở cô nhi viện đặt cho cậu, ‘Lưu’ là họ của cô phụ trách chăm sóc cậu, ‘Tiểu Niên’ là bởi vì lúc cậu tỉnh lại sau tai nạn giao thông đúng vào đêm tiểu niên, ngày ăn cháo mồng tám tháng chạp. (tui không rành mấy cái ngày tháng này lắm, ai biết thì nói để tui edit cho chính xác với nha ^^)

Mà tên thật của cậu là Trầm Hiên, ba cậu là Trầm Dịch, vốn là quản lý của Cố thị, sau đó cùng một nhóm người ra ngoài tự lập công ty, khởi đầu vô cùng vui vẻ thuận lợi. Ba của Cố Khải cũng không vì vậy mà quyết liệt với Trầm Dịch, ngược lại nếu bỏ qua việc cạnh tranh trên thương trường thì hai người vẫn như trước làm bạn thân của nhau. Ba anh thường nói thời đó không ai có thể độc bá thị trường, tất cả mọi người là dựa vào nhau mà kiếm miếng ăn, cho nên làm việc đa phần quang minh lỗi lạc.

Lúc đó hai nhà thường xuyên cùng nhau ăn cơm, bởi vậy Tiểu Hiên cũng thường xuất hiện trong tầm mắt mình, độ tuổi cũng xêm xêm Cố Hi, so với đệ đệ thì ngây thơ nhu thuận hơn nhiều, nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, thường hay ngồi dưới sàn chơi xếp gỗ, bị Cố Hi quấy rối cũng không tức giận, như trước cười tủm tỉm.

Cố Khải đến giờ vẫn còn nhớ bộ dáng của cậu lúc cười rộ lên, ánh mắt lấp lánh, làm cho người ta nhịn không được muốn hôn một cái.

Sau đó tình hình kinh tế phát sinh thay đổi, Trầm Dịch bán đi công ty của mình, mang theo vợ cùng con trai đến vùng duyên hải dốc sức làm, muốn nương mở ra thành thị làm viễn dương mậu dịch. Từ đó về sau, người hai nhà cũng ít liên hệ qua lại. Thẳng đến hai năm sau, Trầm Dịch đột nhiên đột nhiên trở về với bộ dáng phong trần mệt mỏi, một thân chật vật đến hỏi vay tiền cha mình, một số tiền lớn.

Lúc đầu thì nói là do làm ăn khó khăn, hỏi ông cụ thể là cái gì thì lại không nói rõ, cứ ấp úng hàm hồ thì ai cũng sẽ nghi ngờ. Vì thế ba mình âm thầm tìm người tra xét một chút, mới biết được Trầm Dịch căn bản là không có làm lại từ đầu, mà là mê đánh bạc, không chỉ tán gia bại sản, còn nợ một số tiền lớn!

Trong trí nhớ của mình, ba đầu tiên là giáo huấn Trầm Dịch một chút, lại cho một ít tiền, để ông tạm thời vượt qua cửa ải khó khăn, mau đem công ty ở thành phố vực dậy, tránh bị người khi dễ. Lúc ấy Trầm Dịch miệng đầy đáp ứng, sau khi trở về lại như trước chui vào sòng bạc, đem chút tiền kia nướng sạch sẽ!

Sau khi ba mình biết được thì chửi ầm lên, lúc ông lần thứ hai tới cửa vay tiền thì kiên quyết cự tuyệt, hơn nữa còn cho người tìm chỗ ở của ông ở thành phố, muốn đem Tiểu Hiên cùng mẹ em ấy về đây. Ai ngờ sự tình không dễ dàng như trong tưởng tượng, Trầm Dịch nợ một khoản tiền lớn, người nhà đã sớm không dám sống ở chỗ cũ nữa, mờ mịt biển người, muốn tìm hai mẹ con đi đâu không rõ thì nói dễ hơn làm.

Lại qua một tháng, ba mình đột nhiên nhận được điện thoại, nói là cảnh sát tìm được thi thể Trầm Dịch ở ngoài biển, mà vợ của ông cũng được phát hiện đốt than tự sát ở tầng hầm, đứa con duy nhất ở đâu không rõ. Không ai biết người thân của Trầm Dịch ở nơi nào, cho nên hậu sự đều do ba mình hỗ trợ.

Năm đó có rất nhiều người đến vùng duyên hải đãi vàng, lại bị những thương nhân tham lam nham hiểm đến giăng bẫy hòng cướp số vàng họ kiếm được, nên những chuyện tương tự hầu như mỗi ngày đều xảy ra, cảnh sát cho dù muốn quản, cũng không có năng lực quản lý chu đáo toàn bộ. Cho nên Cố gia đành phải tự mình lén tìm hiểu nơi Trầm Hiên rơi xuống, lúc này lại đúng dịp thành phố đang trong quá trình cải cách lại, chung quanh đều lộn xộn, phúc lợi cho cô nhi viện cùng rất nhiều trẻ em được vận chuyển phân tán đến các thành phố khác. Khi đó căn bản là không có hệ thống máy tính phát triển, chưa có kế hoạch hóa gia đình, số trẻ em bị vứt bỏ rất nhiều, cho nên không có điều kiện làm các loại hồ sơ lưu trữ. Trong hoàn cảnh này muốn tìm người thật sự quá khó khăn, có đôi khi rõ ràng cảm thấy đã tìm được rồi, gặp mặt lại phát hiện không phải Trầm Hiên, thất vọng hết lần này tới lần khác, ba mình cũng buông dần ý niệm này, nhưng mình lại hoàn toàn không có cách nào bỏ cuộc.

Tình cảm lúc mười mấy tuổi có chút ngây thơ, cũng có chút trưởng thành, thậm chí dù ngây thơ đến có chút buồn cười, nhưng mình thủy chung không buông bỏ được. Trưởng thành sớm cũng tốt cố chấp cũng thế, chính là rất muốn rất muốn một lần nữa tìm lại được em ấy, nhìn xem em ấy có vượt qua được không, nhìn xem em ấy có còn nhớ chuyện trước kia hay không.

Hoàn hảo, ông trời không bạc đãi mình.

Cố Khải cười cười, hôn trán cậu.

“Chúng ta trở về đi.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy có chút lạnh.

“Mệt hả?” Cố Khải đỡ cậu đứng lên.

“Ân.” Lưu Tiểu Niên rốt cuộc cảm thấy có chút mệt!

Sau đó từ bụi cây phía sau hai người, đột nhiên truyền đến một trận rên rỉ tiêu hồn!

Bạn bè quốc tế quả nhiên sống rất thoáng a… Cố tổng trong lòng cảm khái, sau đó anh liền nhìn thấy vợ mình đang rón rén bước qua chỗ bụi cây!

Loại phản ứng này một chút cũng không hợp lý a! Là một tiểu thụ ngây thơ ngốc manh, lẽ ra em ấy phải xấu hổ bổ nhào vào trong lòng ngực của mình, đỏ mặt làm nũng nói ‘Chồng ơi chúng ta mau trở về đi a’ mới đúng chứ! Sao lại có thể kiễng chân lên xem như vậy! Cổ còn cố rướn dải ra! Hoàn toàn là vẻ mặt hưng phấn!

“Cái kia, em thấy rồi!” Lưu Tiểu Niên hắc hắc cười.

Cố tổng vạn phần không nói gì, “Cho nên?”

“Bọn họ chẳng lẽ không cảm thấy trong bụi cây rất ngứa sao?” Lưu Tiểu Niên rất khó hiểu.

“Em có thể thử một chút mà.” Cố Khải có chút hắc tuyến.

Thật ra ý của Cố tổng là bảo cậu sờ bụi cỏ một chút… Nhưng Lưu Tiểu Niên hiển nhiên hiểu sai ý! Cậu đỏ mặt cả giận nói, “Em mới không thử đâu!” Sau đó liền xấu hổ chạy đi mất!

Cố tổng cảm thấy có chút 囧, nhưng đồng thời cũng có chút vui sướng! Vợ bây giờ có thể chủ động liên tưởng ngay tới phương diện kia a, này đúng là một tiến bộ lớn!

Vì thế đêm nay, Cố tổng vô cùng thích động tay động chân, Lưu Tiểu Niên mới đầu còn cam chịu rầm rì, sau đó bị anh sờ đến phiền! Dùng gối ném đại pháp đem anh đuổi ra ghế sofa!

Đau quá a chính mình còn phải kêu lên!

“Phòng khách thật lạnh a…” Cố tổng thực ai oán.

“Rầm” một tiếng, Lưu Tiểu Niên đóng cửa phòng ngủ lại.

Gần đây càng ngày càng ngỗ nghịch a, chẳng lẽ là do mình chiều quá sinh hư? Cố Khải nằm trên ghế sofa, sâu sắc nghĩ lại sai lầm của mình! Cứ như vậy là không được! Nhất định phải kỷ luật thật nặng! Sáng mai không chỉ phải giáo d*c nghiêm khắc! Còn phải phạt em ấy đi mua điểm tâm cho mình! Mình nhất định không chịu xuống nhà ăn! Nhất định phải bắt em ấy mua mang về đây! Cố tổng một bên hạ quyết tâm, một bên bổ não gia pháp điều lệ!

Nằm sofa có chút khó chịu, vì thế đêm nay Cố Khải kinh hãi mơ thấy mình bị người ngoài hành tinh cắn cổ, trong lúc hai bên đang giao chiến, mình đang rút ra thắng lợi chi kiếm, mắt thấy sắp cứu vớt địa cầu, lại bị một con cua tinh kẹp trúng cái mũi anh tuấn!

Hô hấp nháy mắt trở nên khó khăn, bất luận giãy giụa thế nào cũng không được, cuối cùng người đầy mồ hôi lạnh tỉnh lại!

Sau đó anh thấy được khuôn mặt đáng yêu của vợ mình.

“Anh tỉnh rồi.” Lưu Tiểu Niên buông mũi anh ra, cười tủm tỉm.

Cố tổng bị giọng nói còn hơi ngái ngủ mềm mại của cậu cùng nụ cười tươi cực kỳ moe chọt trúng manh điểm, vì thế anh quên luôn chuyện con cua tinh, ôm vợ hôn một cái, “Sao lại dậy sớm vậy?”

“Bởi vì em đói rồi.” Lưu Tiểu Niên tội nghiệp.

Vì thế Cố tổng dùng vận tốc ánh sáng đánh răng rửa mặt, trang phục chỉnh tề sau đó cùng vợ xuống lầu ăn điểm tâm, chạy trước chạy sau lấy cơm lấy nước trái cây vô cùng ân cần! Lưu Tiểu Niên ăn đến hai má phồng lên, cảm thấy đặc biệt đặc biệt thỏa mãn!

Vì thế Cố tổng cũng đặc biệt thỏa mãn! Hai người trên bàn cơm mắt đi mày lại, khiến những người khác trong công ty phải vọt ra xa năm thước, để tránh bị ánh mắt nóng bỏng của lão đại ngộ thương! Thẳng đến khi Lưu Tiểu Niên nuốt xuống muỗng canh cuối cùng, Cố Khải mới đột nhiên nhớ tới gia pháp điều lệ mình đặt ra tối qua!

Đờ mờ sao mình có thể quên chứ! Anh thanh thanh cổ họng một chút, vừa mới chuẩn bị nghiêm túc mở miệng, Lưu Tiểu Niên liền gắp một cái chân giò hun khói đến bên miệng anh, đặc biệt vui vẻ nói, “Cái này ăn ngon!”

Cố tổng tâm nháy mắt nhũn ra, moe quá đi a, nhu thuận quá đi a! Ngỗ nghịch thì sao! Có ngỗ nghịch mình cũng thích!

Ăn sáng xong, đoàn người tây trang thẳng thớm lên xe, chuẩn bị tham gia hội nghị. Lưu Tiểu Niên lần đầu tiên tham dự sự kiện thế này, vì thế thực khẩn trương hỏi, “Em phải làm gì?”

“Em không cần làm gì cả, chỉ cần ngồi một chỗ cầm giấy bút thôi, nghe không hiểu thì thì chỉ cần quẹt bừa là được.” Cố Khải trả lời rất thực dụng.

“Anh có cảm thấy như vậy rất vô dụng không?” Lưu Tiểu Niên uể oải.

“Đương nhiên không, mỗi người đều có sở trường riêng.” Cố Khải bật cười, xoa mũi cậu, “Em rất tuyệt.”

Lưu Tiểu Niên có chút ngượng ngùng, đồng thời trong long đặc biệt đặc biệt tâm hoa nộ phóng! Em rất tuyệt gì đó…Kỳ thật nghe rất giống giáo viên ở vườn trẻ đang khen bạn nhỏ a, một chút thật lòng cũng không có!

Nhưng sức mạnh tình yêu là vĩ đại, cho nên Lưu Tiểu Niên vẫn thấy ngọt ngào vạn phần, đến lúc hội nghị bắt đầu cũng vẫn còn cười!

Cố Khải làm khách quý ngồi ở chỗ được sắp xếp trên cùng, Lưu Tiểu Niên cùng những người còn lại ngồi ở thính phòng, cùng nhau nghe chủ tịch đại hội đọc diễn văn.

Kỳ thật… Một câu cũng nghe không hiểu a! Lưu Tiểu Niên nhìn mọi người xung quanh, cảm thấy có chút 囧, biết vậy đã không tới rồi…Thật mệt!

Kỳ thật này là do Cố Khải cố tình! Bởi vì anh muốn cho vợ chiêm ngưỡng một chút hình tườn khí phách của mình lúc lên tiếng! Nhưng Lưu Tiểu Niên đối với cái này không hề chờ mong, ngồi đến bốn năm tiếng thật sự mệt chịu không nổi, vì thế lén lút nhắn tin cho Lâm Bình Bình — Thật nhàm chán.

Lâm Bình Bình lúc này vừa đến công ty, còn đang chìm đắm trong thống khổ chen lấn trên tàu điện buổi sang, vì thế nhanh chóng rep tin nhắn — Vậy cậu đến công ty làm đi, để tôi đi Italy cho.

Lưu Tiểu Niên — (⊙﹏⊙)

Dùng icon moe gì đó là đáng ghét nhất! Lâm Bình Bình một cái mặt bánh bao khóc, đi Italy còn nói nhàm chán, làm cho người phải tang ca như mình! Chịu! Không! Nổi!

“Công tác thống kê, công ty tổ chức đánh cầu long, ai đi?” Đào Nhạc Nhạc cầm sổ hỏi.

“Không đi!” Mọi người đặc biệt đồng thanh, đánh cầu lông cái đờ mờ!

Giải nhất là coupon mua sắm 2000 tệ!” Đào Nhạc Nhạc cường điệu trọng điểm!

“Tôi đi!” Tất cả mọi người hung tàn nhấc tay.

“Mấy người thật không có tiền đồ! Khương tổ trưởng khinh bỉ nhìn bọn họ, sau đó xoay người nhìn Đào Nhạc Nhạc, “Viết tên tôi lên hàng đầu tiên đi.”

Mọi người ở trong long chửi bới một chút tổ trưởng thân mến của mình.

“Danh sách hữu hạn, mỗi nganh chỉ được ba người tham gia.” Đào Nhạc Nhạc nở nụ cười d*m đãng, “Mà tôi đã chiếm một phần ba.”

Mỗi lần gặp tình huống gà cùng nhà đá nhau như này, tất cả mọi người đều chủ động lụa chọn cách khoa học nhất để quyết định đó là bốc thăm. Mà lần này vận khí Lâm Bình Bình không tốt lắm, ngẫu nhiên lấy trúng phiếu trắng.

Quả nhiên vận khí sẽ không chiếu cố mãi một người a… Yêu nghiệt ai oán vạn phần đem phiếu trắng bỏ vào thùng rác, sau đó lả lướt chạy đi mua café!

Một phút sau, Mã Nhĩ Tư mang bữa sáng vào văn phòng.

Cho nên nói duyên phận là chuyện không thể cưỡng cầu, có kêu trời cũng không thể hỗ trợ a, giống như tình huống bây giờ vậy! Mặc kệ Mã Nhĩ Tư tiên sinh dù là tới sáng hay tới chiều, vẫn có thể chuẩn xác tìm được thời điểm Lâm Bình Bình không ở văn phòng! Đào Nhạc Nhạc trong long cảm khái, chính là cố ý canh me cũng chưa chắc có thể chuẩn như vậy đâu…

“Kỳ thật bữa sang ở căn tin chúng tôi có rất nhiều loại, anh thật sự không cần cố ý đưa tới.” Lạc Vi Nhã thật sự không tiếp thu được việc này!

“Căn tin bình thường tình hình vệ sinh không tốt.” Mã Nhĩ Tư tiên sinh cao quý vạn phần, lấy túi giấy đặt lên bàn!

Tất cả mọi người trong lòng điên cuồng khinh bỉ! Cái đờ mờ căn tin của công ty chúng ta nổi tiếng là phúc lợi rất tốt, ngươi thì biết cái gì! Đầu bếp có thể so với bếp trưởng trong nhà hàng đó biết không! Chỉ cần vung dao vù vù xé gió là có hơn mười loại đồ ăn sáng! Cái bánh mì trứng cùng ly café của ngươi có thể so sánh với bánh rán trái cây cùng đậu hủ Trung Hoa của căn tin sao?

Nằm mơ!

Đào Nhạc Nhạc mở hộp cơm ra, lấy mì xào ăn khí phách vô cùng!

Mã Nhĩ Tư tiên sinh thực chán ghét nhìn vẻ mặt hắn, hiển nhiên cực độ khinh bỉ thể loại ăn uống mà phát ra âm thanh này!

“Cái kia, anh gần đây thực sự cùng Lâm Bình Bình kết giao sao?” Lạc Vi Nhã đột nhiên đưa cho hắn một ly trà, cười đặc biệt đặc biệt thục nữ!

CMN! Toàn bộ các ông có mặt ở hiệ trường chấn động, biểu biểu tình này một chút cũng không khoa học!

“Phải.” Mã Nhĩ Tư gật đầu. Tuy rằng hai bên không có làm rõ chuyện này, nhưng trừ bỏ cái đó ra, mình và cậu ấy cũng không khác gì người yêu.

“Cho nên coi như anh là người một nhà a.” Lạc Vi Nhã đặt chén trà xuống bàn, vỗ tay hai cái, “Mọi người tỏ vẻ hoan nghênh một chút a! Thất thần làm gì!”

Một tràng pháo tay nháy mắt vang lên, tuy rằng mọi người cũng không biết cô đang suy tính gì, nhưng trực giác mách bảo nhất định hấp dẫn! Vì thế trận vỗ tay kéo dài này vô cùng nồng nhiệt, Đào Nhạc Nhạc thậm chí còn đứng lên bàn!

Mã Nhĩ Tư kinh nghi nghi chưa định, mấy lần trước còn lạnh nhạt như vậy, sao bây giờ lại đột nhiên vỗ tay hoan nghênh mình?

“Làm người nhà thì nên biết truyền thống mời khách ăn cơm ở đây.” Lạc Vi Nhã cười vỗ vỗ bờ vai hắn, “Lần trước Jason mời khách anh cũng có đi. Bình Bình là bông hoa duy nhất của tổ, đẳng cấp so với tôi nhất định phải cao hơn, hơn nữa anh là người giám định xa xỉ phẩm, bất luận thế nào cũng không thể thấp hơn cấp năm sao, đúng không?”

Mã Nhĩ Tư sắc mặt biến đen.

“Quyết định như vậy đi.” Lạc Vi Nhã quay đầu lại nhìn mọi người, “Đêm nay Mã tiên sinh mời khách, có ai đề cử chỗ nào không?!”

“Tôi!” Tiểu Mã nhanh chóng nhất tay, “Tôi biết một nhà hàng Pháp mới mở, nghe nói vừa mời về một đầu bếp rất nổi tiếng!”

“Món Pháp?” Lạc Vi Nhã chậc chậc, “Quả thực mở ra là để dành cho Mã tiên sinh.”

Mã Nhĩ Tư vẫn không nói gì.

“Anh không muốn đi à?” Lạc Vi Nhã vẻ mặt không thể tin, “Đừng nói vì Bình Bình mà mấy ngàn tệ cũng không bỏ ra được nha, đồ anh dùng toàn là mười mấy vạn trở lên không đó.”

“…Đương nhiên không thành vấn đề.” Mã Nhĩ Tư định thần một chút, “Mọi người cứ ăn, tôi đãi.”

“Quả nhiên thực hào phóng.” Lạc Vi Nhã dùng ánh mắt ca ngợi hắn một chút! Sau đó quay đầu nhìn Đào Nhạc Nhạc, “Đi qua tổ kế bên, hỏi xem họ muốn đi cùng không, càng đông càng vui!”

Đờ mờ! Tất cả mọi người có mặt đều chấn kinh… Tổ bên cạnh nổi tiếng là ăn hàng nhà giàu, đã vậy còn ăn nhiều nhất công ty! Đây cũng quá thâm đi a!

HẾT CHƯƠNG 51

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here