Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 53

0
62

Học viện y ở ngoại ô thành phố, hơn nữa còn gặp kẹt xe cùng đường đang thi công, hai người đi nãy giờ mất hơn nửa tiếng. Còn chưa tới nơi, đệ đệ đã muốn tựa vào vai Lục bác sĩ ngủ vù vù! Kỳ thật ban đầu đệ đệ chỉ giả bộ ngủ, nhưng nghiêng đầu vừa mỏi vừa mệt chết đi được, hơn nữa đi xe có chút choáng, choáng đến nỗi cả người mơ mơ hồ hồ, vì thế lát sau đệ đệ thật sự ngủ! Lại còn ngủ đặc biệt sâu! Khóe miệng hơi giương giương đúng style Tiểu! Thanh! Tân!

“Chồng ơi…” Đệ đệ đột nhiên bắt đầu hạnh phúc nỉ non, bởi vì cậu mơ thấy khuôn mặt tươi cười ôn nhu anh tuấn của Lục bác sĩ!

Lục Triển Phong cười, nhéo nhéo mũi cậu.

“Dáng của em rất chuẩn a!” Đệ đệ làm vẻ mặt nghiêm túc, “Làn da cũng thực đàn hồi!”

“Phải không?” Lục bác sĩ trêu chọc.

“Đúng vậy!” Đệ đệ thản nhiên trả lời trắng trợn!!

“Nói anh biết, em thương ai nhất?” Lục Triển Phong thử nhẹ giọng thăm dò.

“Em thương Lục bác sĩ.” Đệ đệ rất thẹn thùng.

“Ngoan.” Lục Triển Phong hài lòng vỗ vỗ hai má cậu.

“Nhưng mà ảnh không thương em!” Đệ đệ bĩu môi.

“Ai nói ảnh không thương em?” Lục Triển Phong ôm chầm bờ vai cậu.

“Ảnh thương yêu quái xúc tua chân dài dữ tợn!” Đệ đệ cực kỳ bi thương.

Lục Triển Phong không cẩn thận, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Đệ đệ ủy khuất ôm lấy Lục bác sĩ, ở trong l*ng ngực anh chảy một bãi nước miếng lớn!

Sau khi xe đến nơi, Lục Triển Phong nhẹ nhàng lây lay Cố Hi, “Tiểu Hi, dậy đi.”

“Ân…” Đệ đệ mờ mịt rầm rì một chút, mơ mơ màng màng mở mắt, dụi dụi vào l*ng ngực Lục bác sĩ!

Ba giây sau, Cố Hi mới tỉnh hoàn toàn! Sau đó! Cậu liền hạnh phúc đến hóa đá! Mình cư nhiên ở trong lòng ảnh ngủ say như vậy a, thật tốt! Cơ hội như vậy nhất định không thể dễ dàng bỏ qua! Vì thế đệ đệ ôm anh chặt hơn một tí! Tiếp tục giả bộ ngủ!

“Tiểu Hi?” Lục Triển Phong thử thăm dò gọi cậu.

Đệ đệ kiên trì không chịu nhúc nhích! Bởi vì cậu muốn được Lục bác sĩ ôm ra ngoài! Quan trọng hơn là còn phải ôm kiểu công túa!

“Mệt như vậy à?” Lục Triển Phong nhẹ giọng thở dài.

Trái tim nhỏ bé của đệ đệ nháy mắt tan chảy, thở dài gì đó quả nhiên cũng thật mê người a! Này chẳng lẽ là đang đau lòng vì mình?

“Ân…” Vì thế đệ đệ ủy khuất làm nũng.

“Bác tài.” Lục Triển Phong lấy ví ra, “Phiền bác đưa em ấy về nhà, một trăm tệ chắc là đủ rồi nhỉ.”

Gì? Đệ đệ nhất thời khẩn trương lên, đưa mình về nhà gì đó vừa không khoa học vừa không hợp kịch tình lại càng không hợp mong chờ của đọc giả a có biết hay không!!!

Vì thế cậu đành phải chậm rãi mở to mắt, dùng ngữ điệu đặc biệt mờ mịt nói, “Tới chỗ nào rồi nha?”

Hành động phải đặc biệt đặc biệt quý phái!

“Tới trường rồi, bất quá anh thấy em mệt quá rồi, có muốn về nhà nghỉ ngơi trước không?” Lục bác sĩ thực ôn nhu nói.

“Không cần đâu em muốn ở cùng với anh.” Đệ đệ đặc biệt xấu hổ ngồi thẳng dậy, sau đó cậu liền thấy được trên áo sơ mi màu xám của Lục Triển Phong, ngay chỗ lúc nãy cậu dựa vào có một bãi nước ướt sũng, này rõ ràng là… Đuỵt, nước miếng a a a a a!

Này này không hợp với hình tượng tiểu tươi mát của mình a! Đệ đệ như bị sét đánh ngang tai xấu hổ và giận dữ muốn chết, chỉ muốn kiếm ngay một cái lỗ để chui xuống!

“Không sao đâu.” Lục Triển Phong bật cười, nhẹ nhàng nựng nựng mũi cậu, “Đi thôi, chúng ta xuống xe.”

Đệ đệ còn đang chìm đắm trong sự hỏng mất không thể tự kiềm chế, cho nên cậu cũng không có để ý hành động này vô cùng thân thiết, đờ đãn cùng anh xuống xe, hai chân nặng nề, biểu tình rất giống đội quân đất nung trong mộ vua Tần Thủy Hoàng!

Hai người trước tiên vào toilet, Lục Triển Phong dùng máy sấy hong áo nửa ngày, rốt cuộc cũng miễn cưỡng nhìn được. Đệ đệ ủ rũ, nắm khăn tay đứng một bên, giống như người vợ nhỏ nhận hết ủy khuất.

“Đã nói không sao mà.”Lục Triển Phong buồn cười, “Huống hồ anh cũng không giận a.”

“Không cần, hơn nữa… Anh mau quên chuyện này đi…” Đệ đệ ai oán vạn phần hứng chịu đả kích.

Lục Triển Phong cười lắc đầu, “Em đúng là trẻ con.”

“Em không còn nhỏ nữa.” Đệ đệ kháng nghị, Theo luật đã đủ tuổi kết hôn rồi!

“Anh lớn hơn em gần mười tuổi, ở trước mặt anh, em chính là một đứa trẻ.” Lục Triển Phong nhìn cậu, nhíu mày, “Có lẽ em hẳn là nên lo lắng một chút, đổi phương thức ở chung với anh.”

“Đổi phương thức…là có ý gì?” Đệ đệ ngẩng đầu, đáy mắt có chút nghi hoặc.

“Coi anh như bạn bè, hoặc là anh trai?” Lục Triển Phong trả lời.

“Không!” Hốc mắt đệ đệ nháy mắt đỏ lên! Ai muốn anh làm anh trai a em cũng không thiếu anh trai đã có một anh trai rồi a anh trai gì đó là đáng ghét nhất!

“Vì sao?” Lục Triển Phong âm thanh rất có từ tính, đệ đệ cảm thấy mình có điểm choáng.

Vì thế cậu rốt cuộc dồn hết can đảm, nhắm mắt lại lớn tiếng nói, “Bởi vì em thích anh a thích anh rất lâu rất lâu rồi!”

Ô ô ô thật không hợp với hình tượng tiểu 0 tươi mát của mình a! Chẳng lẽ trước đó không phải nên được kịch liệt theo đuổi một phen sau đó xấu hổ đáp ứng đối phương sao hiện tại cư nhiên lại trái ngược mình đúng là sự sỉ nhục của giới tiểu 0!

Đệ đệ bi thống vạn phần.

Không khí trở nên thực im lặng, đệ đệ cố lấy dũng khí mở to mắt, liền nhìn thấy Lục Triển Phong cười như không cười nhìn mình.

Vì thế đệ đệ hết chịu nổi khóc to lên! Biểu tình này là sao a! Cho dù không cảm động hay cao hứng thì cũng nên là vẻ mặt ôn nhu chứ! Bộ dạng của ảnh hiện tại như đang nhìn đứa ngốc ấy!

Hu hu hu… Đệ đệ đẩy anh ra, định chạy về nhà khóc rống một phen! Lại bị người kéo lại!

“Anh còn chưa nói em chạy cái gì?” Lục Triển Phong bật cười.

“Em vừa rồi chưa nói gì hết!” Đệ đệ khóc thành mặt bánh bao, “Anh khi dễ người ta!”

Lục Triển Phong cẩn thận giúp cậu lau nước mắt nước mũi, sau đó đem người kéo vào l*ng ngực, “Em xác định, muốn ở bên anh?”

A? Đệ đệ nghẹn ngào hai cái, tiếng khóc nhỏ một chút.

“Công việc của anh bề bộn nhiều việc, cho nên không có cách nào luôn ở bên em làm giải phẫu liên tục bảy tám tiếng mệt chết đi, cho nên không muốn nói chuyện thức đêm tra tư liệu y học, không có hứng thú với game online cùng phim ảnh, hay đột nhiên nổi nóng, đôi khi còn hút thuốc có những khuyết điểm này, em còn nguyện ý cùng một ông chú hơn em gần mười tuổi kết giao không?” Lục Triển Phong ghé vào lỗ tai cậu, ngữ điệu thực ôn nhu! Thực! Ôn! Nhu!

“Ân!” Đệ đệ liều mạng gật đầu.

“Đúng là trẻ con a.” Lục Triển Phong thở dài, cúi đầu nhìn ánh mắt của cậu, “Không cần trả lời anh nhanh như vậy, cho em một tháng suy nghĩ.”

Một tháng? Đệ đệ kích động đến mức một phút cũng không đợi nổi! Cậu ôm lấy cổ Lục Triển Phong, kiễng chân chủ động hôn anh.

Lục Triển Phong đuôi lông mày khẽ nhếch, không có nghênh đón, cũng không cự tuyệt, mặc cho Cố Hi run rẩy mà lại ngây ngô hôn mình, hưởng thụ đầu lưỡi mềm mại kia trong khoang miệng mình, rồi lại cảm giác thật cẩn thận không dám làm càn cho đến khi thấy đáy mắt cậu chứa đầy nước mắt ủy khuất, rốt cuộc mới ôm thắt lưng cậu, hôn thật sâu đáp trả.

Đầu lưỡi điên cuồng mà lại nồng cháy dây dưa, Cố Hi cảm thấy chân mình sắp nhũn ra luôn rồi, nếu không phải bên hông có cánh tay hữu lực kia, không chừng ngay cả đứng cũng không nổi.

Lục Triển Phong áp cậu lên tường, tinh tế hôn lên mặt cậu.

Đứa nhỏ ngốc tốt như vậy, sao mình lại không thích được chứ.

Lần đầu tiên gặp em, là ở trên bàn mổ. Rõ ràng đang khẩn trương muốn chết, mà còn líu ríu nói không ngừng, sau khi bị y tá trưởng giáo huấn thì ủ rũ câm miệng, ánh mắt ủy khuất giống như con mèo nhỏ.

Lần thứ hai gặp em, là ở trong phòng bệnh, mới giải phẫu nên sắc mặt tái nhợt, cằm nhọn nhọn, cười rộ lên vừa nhu thuận vừa đáng yêu.

Lần thứ ba thấy em, là lúc mình nửa đêm đi kiểm tra phòng, em đạp chăn rớt xuống đất lại hồn nhiên không biết, treo chân ngủ khò khò, chân còn lại thì lắc lư lắc lư.

Lần thứ tư, lần thứ năm… Thời gian một ngày một ngày trôi qua, thậm chí mỗi lần kiểm tra phòng theo thường lệ cũng ngập tràn chờ mong.

Mỗi lần hai người ở cùng nhau, thì em ấy hành động khẩn trương, hai má phiếm hồng, ánh mắt chờ mong, tiểu tâm tư đáng yêu mà lại buồn cười… Nhiều cử chỉ rõ ràng như vậy chồng lên nhau, sao mình lại không nhìn ra được. Vẫ luôn bất động thanh sắc, chỉ là bởi vì trong lòng chung quy không thể khẳng định mà thôi.

Lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như vậy, nhất định là được mọi người nâng trong lòng bàn tay. Em ấy chính là đứa nhỏ luôn đắm chìm trong thế giới ảo tưởng của mình, nhưng mình không giống như vậy. Vòng lẩn quẩn này quá lớn cũng quá loạn, đã nghĩ muốn tìm một người ổn trọng. Nhưng nếu muốn tìm người như vậy thì Cố Hi tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt nhất.

Lý trí tự nói với mình, một người thích hợp phải là người bình thường mà lại săn sóc, tính tình ôn hòa, có thể an an phận phận mà sống không phải giống như em ấy, xuất thân nhà giàu chưa trải sự đời, suốt ngày sống trong thế giới nhỏ của mình.

Nhưng chuyện tình yêu, sao có thể dùng lý trí khống chế?

Cho nên lúc mới gặp nếu làm ra vẻ xa cách, mới có thể cùng nhau ái muội, mới có thể làm bộ không nhìn ra tâm tư em ấy, nho nhã lễ độ rồi lại đột nhiên cưng chiều, làm cho em ấy không thể rời xa mình được.

Đứa nhỏ bốc đồng phải trải qua một chút suy sụp, mới có thể càng thêm quý trọng những gì có được…

Khóe miệng Lục bác sĩ giương lên, đem cậu ôm chặt hơn.

Nước mắt Cố Hi chầm chậm rơi, tất cả… Giống như đang nằm mơ a!

“Đừng khóc.” Lục Triển Phong lau nước mắt của cậu.

“Em rốt cuộc cũng có thể theo đuổi được anh!” Đệ đệ nghẹn ngào vạn phần!

Lục Triển Phong bật cười, hôn nhẹ đôi mắt sưng đỏ của cậu, “Ân, cho nên em phải đối xử với anh thật tốt đó.”

Đệ đệ cười ngốc nghếch, đem mặt chôn trước ngực anh.

Trong phòng học buổi thuyết trình vẫn còn tiếp tục, các học sinh của tổ A ai oán vạn phần, thực tập chủ nhiệm của mình đi đâu rồi hu hu hu bởi vậy mới nói nam nhân bộ dáng đẹp trai quả nhiên không đáng tin sớm biết vậy lúc trước đã chọn bác sĩ đầu hói bụng bự kế bên người ta buổi sáng mười giờ đã tới rồi hừ!

“Anh không đi xem thuyết trình sao?” Đệ đệ cuối cùng nhớ ra chính sự.

“Bọ họ đều rất giỏi, luận văn anh cũng đã xem qua, cho nên không sao đâu.” Lục bác sĩ dắt tay cậu, “Anh dẫn em đi xem trường cũ của anh.”

Đệ đệ cái mũi đỏ bừng, hạnh phúc đến sắp bất tỉnh nhân sự!

Vườn trường cuối thu kỳ thật cũng không có nhiều cảnh để xem, lá cây đã rụng gần hết, chỉ còn thân cây trụi lũi, hồ sen đục đục, chòi nghỉ mát đầy bụi, còn có sân trường sạch sẽ nhưng lạnh lẽo… Nhưng cho dù là như vậu, đệ đệ cũng thấy cmn đúng là phong cảnh như họa a!

Này chính là sức mạnh của ái tình!

“Chào thầy Lục.” Không ngừng có đệ tử chào hỏi, nhìn thấy hai người nắm chặt tay nhau, biểu tình đều thực bí hiểm!

“Sao lại gọi anh là thầy a?” Đệ đệ có chút ngương ngùng, nhưng lại không muốn buông tay, vì thế chủ động tìm đề tài.

“Anh là thầy giáo thỉnh giảng, mỗi tuần dạy cho bọn họ vài tiết.” Lục Triển Phong trả lời.

Nam nhân của mình thật lợi hại a! Đệ đệ kiêu ngạo ưỡn ưỡn bộ ngực nhỏ!

“Có muốn uống gì không?” Lục Triển Phong hỏi cậu.

“Ân, cảm ơn Lục bác sĩ.” Đệ đệ rất nhu thuận.

“Còn gọi anh là Lục bác sĩ?” Lục Triển Phong nhướn mi.

Vì thế đệ đệ xấu hổ vạn phần nói, “Cám ơn ông xã.”

Thích quá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Lục Triển Phong sửng sốt một chút, kỳ thật anh chỉ muốn trêu cậu thôi, cho rằng ít nhất có thể bỏ họ kêu tên. Bất quá ông xã gì đó, thật sự là vui ngoài ý muốn a…

Hai người ở trong sân trường lắc lư một ngày, sau đó ngọt ngào đón xe về thành phố ăn cơm.

Bữa cơm sau khi đệ đệ tỏ tình, nhất định đặc biệt đặc biệt có ý nghĩa! Cho nên Lục bác sĩ dẫn cậu tới một nhà hàng Pháp mới mở, thành công ở cửa gặp được hai tổ trò chơi lớn là Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm và Sư huynh về nhà trộm đồ ăn!

“Tiểu Hi.” Tất cả mọi người nhiệt tình chào hỏi!

Đệ đệ giật mình lại có chút khó chịu, cmn thật nhiều người a! Đừng nói sẽ rủ tụi tui đi ăn chung nha?

Vừa nghĩ tới ý này, chợt nghe Khương Đại Vệ nhiệt tình vạn phần nói, “Tiểu Hi, cùng bạn của em đi chung luôn đi! Hôm nay Mã tiên sinh mời khách!”

“Không!” Đệ đệ kiên định cự tuyệt.

“Vì sao a?” Khương Đại Vệ hông cam lòng, “Cùng nhau ăn càng náo nhiệt!”

Ai muốn cùng mấy người náo nhiệt chứ hừ! Đệ đệ lại ngạo kiều cự tuyệt, tụi tui muốn ăn phần cơm tình nhân cơ!

“Được rồi, tùy em.” Khương Đại Vệ tiếc nuối buông tha, nhìn đệ đệ cùng Lục bác sĩ tiến lên phòng trên lầu hai!

Bởi vì hôm nay có tới hai tổ trò chơi cùng đi ít nhất cũng ba mươi người, cho nên mọi người ở lầu một liều mạng kéo bàn lại, tư thế giống như đi ăn tiệc!

Người ở tổ trò chơi kế bên không rõ ý đồ, còn đang điên cuồng ca ngợi Mã tiên sinh thật là hào phóng a mời bọn tôi đi ăn ở nơi đắt tiền như vậy, Mã tiên sinh được khen đến ngại keo kiệt, đành phải tùy ý để bọn họ điên cuồng gọi món!

Đào Nhạc Nhạc cầm thực đơn nghiêm túc, “Tất cả mọi người cứ gọi thoải mái! Tôm hùm gọi mười phần! Nấm truffle() có hay không? Gan ngỗng nhất định phải có! Không có chính là xem thường Mã tiên sinh! Đồng hồ hắn đeo toàn là hàng hiệu không đó!”

Tay Mã tiên sinh run run một chút, bình tĩnh bưng nước uống.

Đờ mờ đây là đồng nghiệp kiểu gì a…

“Nếu anh cảm thấy bọn họ quá mức hung tàn, có thể ngăn lại.” Lạc Vi Nhã cho hắn cơ hội cự tuyệt cuối cùng, “Bình thường bọn tôi liên hoan cũng có giới hạn, nếu vượt quá mọi người sẽ tự trả.”

“Sao lại vậy được.” Mã Nhĩ Tư cao quý nở nụ cười một chút, “Cái này đối với tôi mà nói, chỉ là chút lòng thành, mọi người cứ việc gọi.”

Quả thực chính là tự tìm đường chết a… Lạc Vi Nhã ở trong lòng thở dài, tự làm bậy không thể sống, cô bình tĩnh nhìn phục vục bàn, “Thêm mười phần steak tatare() nữa.”

Đợi tới khi Lâm Bình Bình xong việc chạy tới, đồ ăn đã được dọn lên hết, vừa vặn có thể khai tiệc!

“Ngại quá, lúc này mà còn phiền cậu tăng ca.” Khương Đại Vệ đưa cho cậu một ly nước trái cây, “Lần hợp tác này, trừ cậu ra ai cũng không làm được, cho nên…” Thật ra đây hiển nhiên chỉ là cái cớ a! Mọi người chỉ muốn khiến cậu tránh mặt lúc gọi món mà thôi nếu không Mã tiên sinh lại dựa vào cậu mà làm ra hành động thiêu thân!

“Không sao mà, vốn là thuộc bổn phận công tác của tôi.” Lâm Bình Bình ừng ực uống nước, mệt đến thở hồng hộc!

Nhưng mà Mã Nhĩ Tư lần này cũng không có buồn nôn quan tâm cậu, bởi vì bây giờ hắn đang đau lòng tờ hóa đơn!

Lần này ăn món Pháp, phỏng chừng ít nhất cũng phải một vạn tệ a!!!

“Tôi đi toilet một chút.” Ăn được một nửa thì Lạc Vi Nhã đứng lên.

“Em cũng đi!” Đào Nhạc Nhạc giơ tay.

CMN! Tất cả mọi người chấn kinh một chút! Tuy rằng em gái Nhã là một thằng đàn ông nhưng đi toilet chung như vầy sao có thể chứ!

Lạc Vi Nhã giận, “Tôi muốn đi toilet – nữ!”

“Em đi toilet kế bên chị.” Đào Nhạc Nhạc không nhìn đến ánh mắt giết người của cô, choàng vai cô đi ra ngoài.

“Làm cái quỷ gì a?” Đi đến hành lang, Lạc Vi Nhã bất mãn hỏi Đào Nhạc Nhạc.

“Em em vừa rồi mới nhìn thấy hóa đơn của Mã Nhĩ Tư!” Đào Nhạc Nhạc khẩn trương vạn phần, “Không phải chị nói một thân hắn toàn là đồ nhái cao cấp sao, nếu lát nữa hắn không có tiền quỵt nợ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Hồ tổng nói, nếu gặp chuyện như vậy thì gọi cho ảnh.” Lạc Vi Nhã lắc lắc di động, “Yên tâm đi, sẽ không để em lại rửa chén đâu.”

“Thật vậy a.” Đào Nhạc Nhạc thả lỏng tâm tình, sung sướng chạy vội trở về, tính tón gọi thê vài đĩa nấm truffle kinh điển nữa!

Mọi người ăn tiệc đều vô cùng thỏa mãn, trừ Mã Nhĩ Tư tiên sinh! Hắn thật sự đau lòng vạn phần, lúc đầu còn định ăn hồi vốn, sau đó lại bi ai phát hiện cho dù ăn nhiều hơn nữa thì mình vẫn bị lỗ vốn! Cho nên hắn ăn mà chả nghe mùi vị, quả thực là rối rắm vạn phần!

Các thành viên tổ trò chơi Sư huynh về nhà trộm đồ ăn quả nhiên không hổ danh ăn hàng, mười phần steak tatare kia nhanh chóng bị chén sạch chính là minh chứng tốt nhất! Thậm chí còn gọi thêm mấy đĩa cơm chiên kiểu Pháp ăn sạch sẽ rồi mới cảm thấy mỹ mãn, tỏ vẻ biết ơn với Mã tiên sinh, hơn nữa còn lưu luyến tạm biệt!

Các anh trai em gái của tổ Phấn hồng manh manh ôm tâm tình xem kịch vui, thấy quá trình Mã tiên sinh run rẩy cà thẻ, đều cảm thấy đặc biệt sung sướng!

Lúc đoàn người đi ra khỏi nhà hàng, Mã Nhĩ Tư nhận được một cuộc gọi, là Âu Dương Long.

“Anh không đưa em về nhà được.” Sau khi cúp điện thoại, Mã Nhĩ Tư nhìn Lâm Bình Bình, “Bây giờ công ty có việc.”

Lâm Bình Bình gật gật đầu, nhìn hắn lên taxi, sau đó… Liền cùng mọi người sung sướng đi karaoke!

Ha ha ăn cơm xong đi ca hát gì đó, cuộc sống không cần đẹp vậy đâu!

“Cậu ấy cư nhiên đến giờ vẫn chưa nhận ra tên Mã Nhĩ Tư kia là một tên lừa đảo.” Nhìn bóng lưng xinh đẹp của cậu, Lạc Vi Nhã nhỏ tiếng thở dài, mù quáng vì tình gì đó thật đáng sợ!

“Chị Tiểu Nhã!” Đào Nhạc Nhạc nghiêm túc nhìn Lạc Vi Nhã, “Nếu ngày nào đó em cũng biến thành như vậy, chị nhất định phải đánh cho em tỉnh ra!”

Lạc Vi Nhã hèn mọn vạn phần, “Bình Bình tốt xấu gì cũng có chút tiền gửi ngân hàng cùng chút tư sắc, chú thì có cái gì?”

Đào Nhạc Nhạc lập tức đen mặt, “Kỳ thật em cũng xinh đẹp như hoa, chẳng qua không quá rõ ràng thôi.”

Lạc Vi Nhã vỗ vỗ vai cậu, “Mạnh mẽ lên! Không chừng sẽ có đại thúc hói đầu coi trọng cậu, sau đó cuộc sống ngợp trong vàng son tơ lụa, hưởng hết vinh hoa phú quý thế gian!”

“Vì sao không phải là phú bà?” Đào Nhạc bất mãn.

“Bởi vì phú bà bình thường đều thích mãnh nam!” Lạc Vi Nhã cười rất có thâm ý, “Về phần cậu, mau tới tôi xem một chút… Phỏng chừng thân thể nhỏ nhắn này sau ba ngày sẽ bị vắt khô, tinh tẫn nhân vong vô cùng thảm thiết.”

Đào Nhạc Nhạc hứng chịu đả kích đón gió rơi lệ, nhạo báng người khác gì đó đáng ghét nhất! Đáng! Ghét! Nhất!!!

HẾT CHƯƠNG 53

Nấm truffle

Steak tatare

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here