Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 54

0
60

Ở phòng làm việc của tập đoàn Nhân Thụy, Âu Dương Long mở ra một trang web, đưa cho Mã Nhĩ Tư xem.

“Đây là cái gì?” Mã Nhĩ Tư có chút nghi hoặc.

“Công ty muốn lập một trang web trao đổi mua bán hàng xa xỉ second hand, đây chỉ là hình thức ban đầu, còn chưa có chính thức.” Âu Dương Long nhìn hắn, “Bởi vì đây thuộc chuyên môn của anh, nên tôi cảm thấy có thể cho anh cơ hội.”

“Muốn tôi làm gì?” Mã Nhĩ Tư hỏi.

“Rất đơn giản, trong vòng năm ngày tìm được mười vị khách hàng tiềm năng, thuyết phục họ mang hàng xa xỉ không dùng đến của mình đến trang web chúng ta, tiến hành trao đổi hoặc là mua bán, yêu cầu đơn giá không hơn hai vạn tệ, chúng tôi sẽ trích ra 10% trả thù lao cho cậu.” Âu Dương Long trả lời.

“Vậy là muốn tôi trong vòng năm ngày, giúp anh tìm được nguồn cấp hàng dưới hai mươi vạn?” Mã Nhĩ Tư nhíu mày.

“Không phải giúp tôi mà là giúp chính cậu.” Khóe miệng Âu Dương Long giương lên, “Chức vị quản lí hàng cao cấp của Nhân Thụy, lương một năm tuyệt đối trên ba mươi vạn, lại còn có cơ hội thăng chức, cậu không cần lo lắng.”

“…Được!” Hấp dẫn thật sự quá lớn, Mã Nhĩ Tư bất cứ giá nào cũng chịu.

“Tốt lắm, bây giờ bắt đầu, trang web này là của cậu, cậu có thể dùng bất cứ cách gì thuyết phục người khác, nhưng tuyệt đối không được dùng danh nghĩa của Nhân Thụy. Năm ngày sau tôi muốn thấy danh sách hàng hóa của cậu, đến lúc đó sẽ có nhân viên chuyên nghiệp đến chỗ đối tác làm tiếp việc còn lại, hợp đồng của cậu lúc đó cũng sẽ được kí.” Âu Dương Long đứng lên, vươn tay với hắn, “Mong anh sẽ không làm tôi thất vọng, Mã tiên sinh.”

Mã Nhĩ Tư gật đầu, xoay người ra khỏi văn phòng.

“Ra đây đi.” Âu dương Long trở lại trên ghế.

Hồ Vân Phi ở gian kế bên đi ra, trên mặt cười như không cười, đặc biệt đặc biệt tà mị!

“Nguồn hàng hai mươi vạn, cậu cảm thấy hắn sẽ đi đâu tìm?” Âu DƯơng Long hỏi.

“Tôi chỉ biết số tiền hắn gửi trong cả ba ngân hàng chưa đến hai ngàn, thị trường chứng khoán thua lỗ, thẻ tín dụng cạn kiệt, tuy rằng trên danh nghĩa có học qua quản lý xa xỉ phẩm, nhưng trên thực tế đối với lĩnh vực này lại dốt đặc cán mai.” Hồ Vân Phi lắc lắc ly rượu trong tay, “Nếu biết tự lượng sức mình, lẽ ra nên cự tuyệt yêu cầu của cậu, chứ không phải cứng rắn gánh lấy.”

“Một người thất nghiệp nửa năm đang thất vọng chán nản, đột nhiên có cơ hội nhận lương ba mươi vạn, người bình thường cũng sẽ không cự tuyệt, huống chi là hắn.” Khóe môi Âu Dương Long giương lên, “Nếu hắn mua hàng nhái cao cấp thì sao? Khoảng này thì hắn rất chuyên nghiệp a.”

“Nếu đã dám đáp ứng, hắn sẽ không dám thật giả lẫn lộn đâu.” Hồ Vân Phi đặt ly lên bàn, “Hàng nhái cao cấp kì thật cũng không phải ý hay, hơn nữa lỡ như bị điều tra ra, tiền đồ của hắn liền bị hủy, không ai lại đi làm chuyện lỗ vốn như vậy cả.”

Không thể không nói, ngoại trừ lần nhìn lầm Tiểu Bạch Liên thanh thuần thành phóng túng đại hoa cúc ra, Hồ tổng nhìn người cực kỳ chuẩn! Đúng như hắn dự đoán, ban đầu Mã Nhĩ Tư dùng hết mọi biện pháp, từ đem mọi hiểu biết về xa xỉ phẩm đến điều tra tin tức hội viên, nhưng này hiển nhiên không có tác dụng vì thế hắn lại đến ngồi chồm hổm trước cửa các spa cao cấp, lại bị các phú bà tưởng nhầm là trai bao hoặc là lừa đảo bạn bè xung quanh thì toàn bạn nhậu, cùng hàng xa xỉ không có chút liên quan nào mắt thấy cơ hội nhận lương ba mươi vạn sắp bay mất, Mã tiên sinh liền lâm vào khẩn trương.

Thời gian hẳn là không sai biệt lắm… Buổi chiều ngày thứ ba, Hồ tổng nhắn tin cho Lạc Vi Nhã.

Vì thế em gái Lạc thực ‘lơ đãng’ tiêu sái đến bên Lâm Bình Bình, “A, sao gần đây Mã Nhĩ Tư không tới tìm cậu?”

“Tôi cũng không biết.” Tiểu Bạch Liên lách cách viết đề án, “Chắc là do bận quá.”

“Cậu không lo lắng cho hắn sao?” Lạc Vi Nhã ngồi vào bàn, “Coi chừng hắn thay lòng đổi dạ đó nha.”

“Không thể nào.” Lâm Bình Bình xem gương, đờ mờ mình xinh đẹp như hoa thế này ai lại đi thay lòng chứ!

Các ông trong văn phòng siết chặt nắm tay, cmn vở tuồng do Hồ tổng đạo diễn từ xa này mình đã luyện tập lâu lắm rồi, rốt cuộc cũng bắt đầu, chờ đợi thật khiến tim người ta lạnh lẽo a!

Lạc Vi Nhã trên vai gánh trách nhiệm nặng nề tiếp tục, “Kỳ thật mọi người vẫn luôn có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì vậy?” Lâm Bình Bình ngẩng đầu.

“Bọn tôi đều cảm thấy cái tên Mã Nhĩ Tư kia… giống như không phải thật sự yêu cậu đâu!” Lạc Vi Nhã nói ra lời kinh người.

Các ông trong phòng đồng loạt gật đầu, đúng vậy đó!

“Vì sao?” Lâm Bình Bình sửng sốt một chút.

“Trực giác.” Lạc Vi Nhã vẻ mặt nghiêm túc, “Bọn tôi đều cảm thấy, hắn thật sự là xoay sở không nổi nữa mới đến tìm cậu, nói không chừng còn thiếu một số nợ lớn bên ngoài!”

“Đúng vậy đúng vậy, chờ sau khi cậu cùng hắn ta chính thức ở bên nhau, nửa đêm nhất định sẽ có du côn đến đòi nợ!” Đào Nhạc Nhạc hoảng sợ che ngực.

“Uy.” Lâm Bình Bình dở khóc dở cười.

“Tôi biết cậu thích hắn, nhưng mấy chuyện tình cảm này thường là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.” Lạc Vi Nhã biểu tình đặc biệt đặc biệt nghiêm túc, thật giống một vị nữ đạo sư, “Về sau có xảy ra chuyện gì, đừng trách bọn tôi không nhắc nhở.”

“Mọi người vì sao lại nghĩ như vậy?” Tiểu Bạch Liên bị biểu tình của cô hù dọa!

“Đã nói là trực giác, không bằng như vầy đi.” Lạc Vi Nhã vỗ vỗ vai cậu, “Tôi đoán trong vòng mười ngày, hắn nhất định sẽ tìm cậu vay tiền!”

“Vay tiền của tôi?” Lâm Bình Bình càng giật mình, “Tiền tôi gửi ngân hàng còn chưa tới hai mươi vạn, còn không bằng một cái đồng hồ của ảnh, sao lại tìm tôi vay tiền?”

“Bởi vì lần trước tôi muốn chiêm ngưỡng đồng hồ hiệu của hắn một chút, hắn sống chết cũng không chịu lột ra!” Khương Đại Vệ sắc mặt trầm trọng, “Cho nên kỳ thật bọn tôi cảm thấy được… kia có thể là hàng giả!”

Đến Khương tổ trưởng quyền uy cũng nghĩ như thế! Tiểu Bạch Liên có chút bối rối!

“Tóm lại cậu tự giải quyết cho tốt, ngàn vạn lần đừng dễ dàng ở cùng với hắn.” Khương Đại Vệ đáy mắt tràn ngập ánh sáng đồng chí cách mạng, “Có gì nguy hiểm nhớ gọi cho bọn tôi!”

Còn có thể gặp nguy hiểm? Lâm Bình Bình =口=! Cuộc sống biến thành phim hành động như này không khoa học! Lại nói, đang êm đẹp sao tự nhiên họ lại nói chuyện này với mình chẳng lẽ chuyện này là thật sao? Nghĩ đến loại khả năng này, trái tim thủy tinh mong manh của Tiểu Bạch Liên liền vỡ vụn!

Ngay lúc đó, cậu nhận được điện thoại của Mã Nhĩ Tư, hẹn ra ngoài uống cafe! Nếu vừa rồi Lạc Vi Nhã không nói những lời này, hắn nhất định sẽ sung sướng chạy tới! Nhưng vừa rồi trải qua cảnh tượng nghiêm túc như vậy, hai chân Tiểu Bạch Liên trở nên nặng nề hơn một chút!

“Cmn Hồ tổng đúng là liệu sự như thần!” Nhìn theo bóng lưng Bình Bình, Tiểu Mã nắm tay thật chặt, cảm thấy đặc biệt cấp lực!

Đào Nhạc Nhạc khom lưng chạy chậm theo, cung cấp tình hình trực tiếp cho mọi người!

Ở quán cafe đối diện công ty, Mã Nhĩ Tư vẫn một thân hàng hiệu như trước, thậm chí còn xịt nước hoa.

“Có chuyện gì không?” Lâm Bình Bình ngồi đối diện hắn, trong lòng oa oa oa ngàn vạn lần đừng vay tiền nha!!!

“Muốn gặp em.” Mã Nhĩ Tư vẫn thâm tình như trước, giúp cậu đổ sữa vào cafe.

“Em còn phải làm việc, nếu không có gì thì em đi trước.” Lâm Bình Bình đứng lên. Muốn tiếp tục về phòng làm việc tham khảo với các đồng nghiệp!

“Bình Bình!” Mã Nhĩ Tư giữ chặt cậu, “Em có thể giới thiệu Cố tổng cho anh làm quen được không?”

“Cố tổng? Anh ấy cùng Tiểu Niên đi châu Âu rồi, vài ngày nữa mới trở về.” Lâm Bình Bình ngồi trở lại ghế dựa, cảm thấy có điểm giật mình, “Tìm anh ấy làm chi?”

“…Không có gì, mấy ngày nữa có hội đấu giá hàng xa xỉ, muốn mời hắn tham gia thôi.” Mã Nhĩ Tư quấy cafe, “Lần đấu giá này, có rất nhiều món cổ xưa, thực trân quý.”

“Nga.” Lâm Bình Bình hiển nhiên không có hứng thú với đề tài này.

“Anh sẽ đại diện công ty mua bộ trang sức kim cương xuất xứ từ hoàng gia Anh Quốc, giá khoảng một trăm vạn.”

Mã Nhĩ Tư nói thản nhiên, giống như một trăm vạn là ba đồng vậy!

“Quý như vậy? Anh mua làm cái gì!” Lâm Bình Bình giật mình, một trăm vạn a…

“Cất giữ hai năm, thì giá trị sẽ tăng đến ba mươi phần trăm.” Mã Nhĩ Tư cao quý nói, “Kỳ thật cái này trong ngành của anh, chỉ xem như là case nhỏ thôi!”

“…” Lâm Bình Bình không nói gì uống cafe.

“Nhưng mà bây giờ anh gặp một chút vấn đề.” Mã Nhĩ Tư cầm tay cậu, rốt cuộc trở lại vấn đề chính, “Lúc trước anh vừa mới mua một bộ đồ sứ Đại Tống, công ty lại còn tồn trang phục thu đông, cho nên tài chính có chút khẩn trương, em có thể hay không… cho anh mượn trước hai mươi vạn?”

Đuỵt mọe thật sự là đến vay tiền a! Tiểu Bạch Liên cả người đều đổ mồ hôi lạnh! Này cũng quá nhanh quá chuẩn đi!

“Bình Bình?” Mã Nhĩ Tư phất phất tay trước mặt cậu, “Có nghe anh nói không?”

“Anh… muốn vay tiền em?” Lâm Bình Bình dị thường rối rắm! Kỳ thật dựa theo cá tính trước giờ của Tiểu Bạch Liên, cho bạn bè vay tiền không phải chưa từng có, huống chi là người mình thích! Nhưng vấn đề là… đồng nghiệp của mình sao lại nói đúng như vậy chứ oa oa oa oa oa oa oa oa oa!

“Thời gian tiêu thụ trang phục mùa đông sắp tới rồi, chờ sau khi thu tiền về, anh sẽ trả lại cho em!” Mã Nhĩ Tư có chút vội vàng, “Đại lý quần áo của anh không có cái nào dưới một vạn cả, hai mươi vạn chỉ cần một ngày là có thể thu về, em không cần lo lắng.”

Lâm Bình Bình lắc đầu, hữu khí vô lực nói, “Em không có tiền, hai mươi vạn quá lớn.”

“Vậy em có bao nhiêu?” Mã Nhĩ Tư lôi kéo tay cậu không buông.

“Em thật sự không có thói quen gửi tiết kiệm, chỉ có khoảng ba bốn vạn.”

“…Ba bốn vạn cũng được.” Mã Nhĩ Tư có chút đói bụng ăn quàng, “Anh trả em năm vạn.”

Cả ba bốn vạn cũng muốn mượn?! Tiểu Bạch Liên hoang mang vô cùng, rốt cuộc ý thức được… trước đây mình thật sự rất ngu a!

“Anh thật sự chỉ cần hai mươi vạn?” Lâm Bình Bình hỏi hắn.

“Đúng!” Mã Nhĩ Tư trong lòng vui vẻ, “Em có thể nghĩ biện pháp muộn giúp anh?”

“Em có một người bạn cho cầm hàng xa xỉ.” Lâm Bình Bình nhìn hắn, “Anh tùy tiện cầm hai cái đồng hồ, hai mươi vạn tuyệt đối không thành vấn đề.”

“Không được!” Mã Nhĩ Tư quả quyết cự tuyệt!

“Vì sao?” Lâm Bình Bình cùng hắn đối diện.

“…Anh sẽ không cầm tài sản cá nhân của mình, chỉ là tạm thời thiếu tiền, còn chưa có nghèo túng đến mức này đâu!” Mã Nhĩ Tư cãi chày cãi cối.

“Phải không?” Lâm Bình Bình lắc đầu, “Kia thật có lỗi, tôi không giúp được anh rồi.”

“Bộ kim cương hoàng gia kia rất quan trọng với anh.” Mã Nhĩ Tư mềm giọng, người trước mắt này chính là cơ hội duy nhất của mình, có tiền rồi mình có thể xa xỉ phẩm second hand, sau đó tìm người giả trang thành khách hàng, đem hàng hóa đưa đến Nhâ Thụy! Lương ba mươi vạn một năm ở ngay trước mắt, phải bỏ qua thì đúng là cắt da cắt thịt, vì thế hắn cầu xin nói, “Em có thể nghĩ biện pháp khác hay không, hay là em hỏi mượn đồng nghiệp của em một ít tiền đi?”

“Anh muốn tôi mượn giúp anh hai mươi vạn?” Lâm Bình Bình thất vọng đến tận cùng, nhưng lại không tức giận.

“Chỉ là tạm thời quay vòng vốn mà thôi, anh rất nhanh sẽ trả lại!” Mã Nhĩ Tư dụ cậu.

“Anh không muốn cầm đồ đạc cá nhân, lại muốn tôi hạ thấp bản thân đi vay tiền?” Lâm Bình Bình nhìn hắn, quả thực có chút không thể tin, người nọ nghĩ mình ngu ngốc lắm sao…

“Anh không có ý này.” Trên mặt Mã Nhĩ Tư có chút không nhịn được, nhưng hắn vẫn cưỡng chế cơn tức, “Nếu như bị đồng nghiệp nhìn thấy anh vào hiệu cầm đồ, nhất định sẽ bị nhạo báng!”

“Anh sợ đồ giả của mình bị người giám định nhìn ra chứ gì?” Đào Nhạc Nhạc thấy Lâm Bình Bình sắc mặt tái nhợt, thật sự là không trốn nổi nữa, vì thế đi qua kéo Lâm Bình Bình đứng lên, “Chúng ta đi!”

“Bình Bình!” Mã Nhĩ Tư chưa từ bỏ ý định, ngăn bọn họ lại.

“Làm gì vậy! Đây là địa bàn của gia!” Đào Nhạc Nhạc khí phách vạn phần, căm tức nhìn Mã Nhĩ Tư cao hơn mình một cái đầu, đặc biệt uy vũ!

“Anh đi đi.” Lâm Bình Bình cũng không thèm nhìn hắn một cái, “Về sau đừng tới tìm tôi nữa.”

“Là vì anh vay tiền của em sao?!” Mã Nhĩ Tư thẹn quá thành giận, “Em tham tiền như vậy ư?!”

“Tham tiền em gái anh! Anh Bình Bình tháng trước còn cho ta mượn năm vạn tệ chữa bệnh cho mẹ!” Đào Nhạc Nhạc chống nạnh, “Anh là tên lừa đảo một thân toàn hàng nhái cao cấp, ngày nào đó sẽ bị ông trời bắt được! Nếu không tránh ra tôi gọi bảo vệ đấy! Get out of my sight!”

Đúng vậy đây chính là tật xấu của Đào Nhạc Nhạc! Mỗi khi khẩn trương hay tức giận rất hay bắn tiếng Anh! So với tiếng mẹ đẻ còn lưu loát hơn!

Mã Nhĩ Tư đỏ mặt, nhìn Lâm Bình Bình cùng Đào Nhạc Nhạc ra khỏi quán cafe.

Các đồng nghiệp trong văn phòng thấy Tiểu Bạch Liên vào cửa đều khẩn trương đứng lên!

“…Tin tức của mọi người có phải hơi đúng lúc rồi không?” Lâm Bình Bình có chút vô lực.

Mọi người trong lòng rít gào bởi vì bọn tôi có vua bát quái Đào Nhạc Nhạc a! Khương Đại Vệ đại diện tổ viên tỏ vẻ an ủi với cậu một chút, “Có muốn cho cậu về sớm nữa ngày để oa oa oa không?”

“Khóc gì mà khóc, nhận ra kẻ lừa đảo thì phải cười điên cuồng ba ngày mới đúng!” Lạc Vi Nhã công khai đối nghịch tổ trưởng, “Đêm nay đi liên hoan, chúc mừng thoát khỏi tên lừa đảo!”

“Hay là chúng ta đi ăn hải sản đi!” Tiểu Mã nhấc tay đề nghị.

“Sau đó lại đến bar Mỹ Thức xem mấy em chân dài nhảy múa!” Trương Hữu Nhạc đập bàn cái bốp, đờ mờ quyết định này rất hay!

“Còn muốn uống cocktail rượu! Chơi trò lời thật lòng đại mạo hiểm()! Đào Nhạc Nhạc hoan hô!

()Lời thật lòng đại mạo hiểm: chính là trò truth or dare, thường thì mọi người sẽ ngồi thành vòng tròn, để chai bia hay chai nước ở giữa rồi xoay cái chai một cái, miệng chai chỉa vào ai thì người đó sẽ có hai lựa chọn, một là trả lời thật lòng một câu hỏi của mọi người, hai là nhận thách thức từ mọi người.

“Quyết định vậy đi!” Tổ trưởng thực hào sảng, “Hôm nay toàn bộ dùng chi phí của ngành để trả, mọi người không cần lo!”

Cmn vì thế văn phòng nhất thời biến thành hải dương sung sướng, trên mặt mọi người tràn ngập tươi cười vui sướng, để lại một mình Tiểu Bạch Liên hữu khí vô lực kháng nghị đuỵt mọe tôi đang thất tình mà mấy người cư nhiên vịn bàn cười như điên là đạo lý gì đây…

Trước khi tan tầm, Lâm Bình Bình đi báo cáo doanh tiêu kế hoạch quảng cáo như thường lệ, thừa dịp này trùm thứ Lạc Vi Nhã nhanh chóng gọi cho trùm cuối Hồ Vân Phi, hồi báo một chút tình hình chiến đấu cùng lộ trình tối nay.

“Làm tốt lắm!” Hồ tổng tâm hoa nộ phóng, “Đêm nay mọi người cứ dùng tiền của tôi chi trả!”

“Chi phí không phải trọng điểm, quan trọng là lúc này anh nên lên sân khấu a!” Lạc Vi Nhã khẩn trương dặn, “Nhớ ăn diện đẹp trai một chút!” Các đồng sự còn lại trong tổ trò chơi cũng đều gật đầu cmn này đúng là motif kinh điển trong ngôn tình a! Nam chính bình thường luôn xuất hiện lúc tình nhân bị tổn thương, hơn nữa nhất định phải quay chậm, cận cảnh từng chi tiết, tốt nhất là có gió nhẹ thổi bay tóc ngắn hỗn độn, che khuất đôi mắt như ưng hẹp dài, bễ nghễ trên chúng sinh, mới có thể toát lên hết khí chất bá vương của Hồ tổng!

“Chúng ta có nên mua quạt gió không a?” Đào Nhạc Nhạc ánh mắt sáng lên, “Đến lúc đó có thể thổi bay áo khoác cùng khăn quàng cổ của ảnh, giống như anh Phát trong phim Bến Thượng Hải! Bình Bình nhất định sẽ mê đến tay chân run rẩy!”

“Kia giống như bị điên a!” Khương Đại Vệ tát cậu té xuống bàn, “Muốn quấy rối thì lấy tiền cậu mà mua!”

Hu… Đào Nhạc Nhạc ủy khuất im miệng.

Lẩu hải sản đêm nay dị thường thơm ngon! Mọi người vừa ăn vười cười nói vui vẻ! Còn mãnh liệt yêu cầu tổ trưởng về sau lấy quán này làm địa điểm liên hoan thường xuyên luôn đi!

“Chúng ta làm gì có nhiều tiền như vậy!” Khương tổ trưởng một hơi cự tuyệt, “Hơn nữa hôm nay tới đây là bởi vì Bình Bình thất tình! Mấy người không lẽ không có gì muốn nói sao? Chỉ biết ăn thôi!”

Kỳ thật tổ trưởng muốn mọi người an ủi trái tim thủy tinh của Lâm Bình Bình một chút, nhưng hắn hiển nhiên đã đánh giá cao chỉ số thông minh của các thành viên trong tổ vì thế mọi người đều đối Lâm Bình Bình tỏ vẻ cảm ơn cậu lần này thất tình nha hải sản ăn thật ngon quá đi! Lâm Bình Bình ngậm chân cua ai oán vạn phần, mọe nó đây đều là loại người gì a…

Sau khi cơm nước xong xuôi, tập thể mọi người oanh oanh liệt liệt đi tới quán bar Mỹ Thức, đây là nơi mọi người thường xuyên tụ tập, có sân khấu có TV có rượu có ăn vặt có âm nhạc có bàn bida còn có mấy cô em vũ công chân dài nhảy múa, tóm lại vô cùng náo nhiệt – đầy đủ mọi thứ! Đặc biệt phù hợp với sở thích phàm tục của tổ viên Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm!

“Tôi muốn chơi tam quốc sát()!” Lạc Vi Nhã nhấc tay đề nghị, nhóm hán tử đều tỏ vẻ đồng ý, sau đó chiếm lấy cái bàn bắt đầu chém giết!

() Chắc là một loại board game TTwTT không chắc nữa a

Mấy người còn lại chia làm hai phe, một đám đi coi đá banh một đám đi coi em gái nhảy múa, để lại mình Tiểu Bạch Liên hỗn độn trong gió, tam quốc sát không chen vào nổi coi đá banh coi khiêu vũ gì đó đều không hứng thú, quả nhiên mục đích tụ tập lần này không phải để an ủi mình a oa oa oa…

Vì thế cậu gọi một lý rượu cocktail, ngồi ở gần tường yên lặng ngẩn người, nhìn qua quả thật mảnh mai vạn phần!

“Cmn Hồ toorg sao giờ còn chưa tới?” Đào Nhạc Nhạc vừa bốc bài vừa khẩn trương.

“Vừa rồi mới gửi tin nhắn, nói là đang trên đường.” Lạc Vi Nhã có chút kích động, “Làm sao bây giờ, tôi có cảm giác như tụi mình đang xem tiểu thuyết vậy!”

“Tôi cũng thấy chúng ta quả thực đang sống trong tiểu thuyết!” Đào Nhạc Nhạc cắn nắm tay, “Mọi người nói thử xem có khi nào chúng ta được xem H bản hiện trường luôn không?”

Mọi người đều chán ghét nhìn cậu một cái, con nít con nôi mà như vậy sao, một chút cũng không thuần khiết!

“Mấy người lại bảo không mong chờ đi!” Đào Nhạc Nhạc giận dữ.

“Bọn tôi nhiều nhất cũng chỉ mong thấy ôm hôn một chút mà thôi a!” Lạc Vi Nhã vỗ đầu của cậu một chút, “Giết! Cấm chạy!”

Hu hu hu… Đào Nhạc Nhạc ủy khuất một chút, thừa dịp người ta ngẩn người rồi đánh lén gì đó thật vô sỉ a…

Bóng đêm mập mờ, âm nhạc trong quán cũng càng thêm kịch liệt, cánh cửa gỗ thật dày ngăn cách thế giới lạnh lẽo bên ngoài với bên trong độc lập yên vui, Lâm Bình Bình say chuếnh choáng, đã muốn nằm bò trên bàn.

“Đờ mờ rốt cuộc Hồ tổng giám đi đâu rồi a!” Đào Nhạc Nhạc lòng nóng như lửa đốt. Sao có thể chậm như vậy chứ! Điểm này không phù hợp kịch tình a! Lỡ có người thừa dịp chen vào thì sao bây giờ!

Vừa dứt lời, cửa gỗ xoay đã bị người đẩy ra, tổng giám đốc tà mị Hồ Vân Phi rốt cuộc ở trước ánh mắt chờ mong của mọi người, xuất hiện!

HẾT CHƯƠNG 54

Một chương ngày càng dài a TTwTT hồi đó chỉ tầm 2500 chữ, mà bây giờ lên tới khoảng 3500 – 4000 chữ/ chương

Dạo này tui còn ham tính đào thêm vài hố nữa, có làm vài chương đầu rồi nhưng không dám post, sợ lười lại bỏ bê thì có lỗi lắm lắm

Nếu tui đào hố mới mọi người có ủng hộ tui hông???

Tappy Kun

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here