Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 56

0
95

So với đường tình nhấp nhô của Hồ tổng và Tiểu Bạch Liên mà nói, ở Châu Âu xa xôi Cố tổng phải nói là đường làm quan rộng mở! Anh không chỉ ở hội nghị khốc suất kiêu ngạo làm báo cáo, mà còn hưởng thụ ánh mắt sùng bái của vợ! Chính là cuộc sống của nam chính HE kinh điển trong truyền thuyết!

Sau khi hội nghị kết thúc, công ty có hai ngày hoạt động tự do, Cố tổng mang theo vợ đi xem kịch hát, bởi hắn cảm thấy nơi đó đặc biệt lãng mạn! Những người khác nhìn thấy hắn đều phải cảnh giác tránh xa, tránh đụng phải vài tình tiết thú tính bạo phát của đại Boss!

Vừa bắt đầu ngồi lên xe lửa, Cố tổng liền điên cuồng mà bổ não vài cảnh tượng mình cùng vợ ôm hôn nhau đắm đuối trong rạp! Đặc biệt đặc biệt khao khát! Kết quả vừa đi tới cổng liền nhìn thấy các kỳ quan một hàng dài biển quảng cáo vây kín, vô số du khách đang đứng xếp hàng dài đợi chụp ảnh, phỏng chừng phải chờ ít nhất nửa giờ.

“Không đi đâu” Lưu Tiểu Niên sợ nhất xếp hàng, cậu đội trên đầu cái mũ rạp hát tặng cho, kiên quyết không chịu đi.

“Hay là mình đi chèo thuyền?” Cố Khải nhéo nhéo mũi cậu, cùng nhau ở trên mặt nước lãng đãng cũng rất lãng mạn.

“Không.” Lưu Tiểu Niên kịch liệt lắc đầu “Em say tàu.”

“Vậy mình làm gì bây giờ?” Cố tổng dở khóc dở cười

“Đi ăn Tiramisu!” Lưu Tiểu Niên ánh mắt sáng long lanh lấy ra một quyển sách nhỏ “Em có đọc cẩm nang rồi, nơi này có nhà hàng Tiramisu ngon nhất thế giới.”

Ăn hàng gì đó cũng thực đáng yêu nha! Cố tổng cảm khái ngàn lần, sao có thể dễ thương đến mức độ này chứ! Vì thế hắn cúi xuống hôn vợ một chút, sau đó vừa lòng nói “Đi thôi, đi ăn Tiramisu.”

Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng, ở trước mặt mọi người lại đi hôn hôn thật đáng ghét! Thật! Đáng! Ghét!

Thời điểm ca ca cùng tẩu tử tay trong tay bước chậm ở Ý thì đệ đệ lại ở trong chăn của Lục bác sĩ mà vạn phần không yên. Cậu đặc biệt chờ mong Lục bác sĩ sau khi tắm rửa xong, sẽ giống như dã thú mà lao ra khỏi phòng tắm, hung hăng xé rách áo ngủ của mình, một lát lại cảm thấy lần đầu tiên mãnh liệt như vậy không biết có tạo nên thương tổn cho hoa cúc hay không, vẫn là nên ôn nhu một chút!

Về phần tư thế, đệ đệ hai ba lần dang chân ra, đầu tiên là hai tay ôm lấy hai chân, sau lại cảm thấy như vậy rất giống con ếch, có chút khó coi, cho nên cậu quỳ ghé vào giường, đem mông nâng lên, cmn như vậy lại rất giống cún con, lại không nhìn được gương mặt anh tuấn của Lục bác sĩ! Đệ đệ hỏng mất ngồi trên giường, sao lại không có tư thế nào tao nhã một chút chứ!

Đứng được không? Đệ đệ trong đầu “Đinh” một tiếng vang lên, nháy mắt hưng phấn nhảy xuống giường đứng trước gương, đem cổ áo kéo xuống một chút, lộ ra bả vai cùng xương quai xanh phấn nộn đáng yêu, sau đó nâng một chân lên, làm ra tư thế cực kỳ say mê…

Cmn quả nhiên là đẹp mê người nha! Đệ đệ bị cái sự xinh đẹp yêu nghiệt của mình doạ đến sợ ngây người! Cậu say mê vạn phần nhìn trong gương, mông thực tròn a! Thêm quần lót chữ T nữa nhất định không ai chịu nổi!

“Em đang làm gì vậy?” Bởi vì Cố Hi quá sức say mê nên quên cả thời gian, cho đến khi Lục Triển Phong từ trong phòng tắm đi ra thì, nhìn thấy cậu đang đứng trước gương lớn, chân đạp lên giường vẻ mặt mất hồn, tay còn đang kéo quần lót, vì thế hắn bị kinh ngạc một chút! Tuy rằng đối với sự dở hơi của đệ đệ đã hiểu biết chút ít, nhưng là bất ngờ quá không kịp đề phòng mà nhìn thấy cảnh tượng rung động như vậy vẫn là có chút muốn phun máu!!

Đất bằng phẳng bỗng vang một tiếng sấm! Cố Hi nhất thời hồn bay phách tán, cmn lão tử là một tiểu thanh tân tươi mát a! Cậu nhanh chóng thả chân xuống vẻ mặt nghiêm túc “Em đang tập thể d*c theo đài.”

“Buổi tối thì tập làm gì.” Lục Triển Phong ngồi bên giường “Sớm một chút nghỉ ngơi đi.”

“Ân” Đệ đệ khôi phục vẻ nhu thuận, xẩu hổ ngồi bên giường.

Một giây sau, cậu liền nghênh đón trận hôn môi bão táp? Không! Này chỉ có thể là ảo tưởng của đệ đệ! Trên thực tế Lục bác sĩ ngay cả hôn chúc ngủ ngon cũng không có, tắt đèn xong liền đi ngủ.

Đệ đệ có chút trong gió hỗn độn, chủ động cho mình ngủ ở nhà anh ấy, chẳng lẽ không phải là để làm việc cầm thú? Sao có thể nói ngủ liền ngủ được chứ!

Cậu rất bất mãn trở mình một cái, xê lại gần gần chút, sau đó cọ xát hai tay bắt đầu phóng tới trên lưng anh.

Lục Triển Phong trong bóng tối khoé miệng giương lên, tiếp tục ngủ.

Đệ đệ được một tấc tiến một thước, tay phải chen vào áo ngủ của anh, cmn suýt nữa thì hít thở không thông, cơ thể thật rắn chắc aa! Lớn lên nhã nhặn như vậy, dáng người lại mê người như vậy, ayzô thiệt mê người mà!! (∇)

Đệ đệ xấu hổ đỏ mặt, bởi vì cậu đang tưởng tượng cảnh Lục bác sĩ mồ hôi đầm đìa ghé vào trên người mình, cuồng dã làm vài loại vận động này nọ…

Thật muốn quá muốn quá a!!! Đê đệ tay ngốc nghếch vuốt ve anh, sau đó nhẹ nhẹ hôn qua.

“Đừng quậy nữa.” Lục bác sĩ sau khi hưởng thụ đủ âu yếm của tiểu tình nhân, thực nghiêm túc ngăn cậu lại.

“Ân…” Đệ đệ cố gắng nhỏ giọng rên rỉ, sau đó kéo tay hắn để lên bụng mình! Kỳ thực cậu vốn muốn kéo xuống thấp chút nữa, nhừng thời khắc mấu chốt chợt nhớ đến mình là một tiểu thanh tân! Cho nên nhất định phải để tay trên cao!

Lục bác sĩ vẫn là cương quyết không động đậy.

Đệ đệ đã muốn có chút rối loạn, tự đem quần lót cởi ra, cmn thật khó khăn lắm mới câu dẫn về được, nhất định nhất định không thể buông tha!

Lục Triển Phong thở dài “Em tốt nhất là để anh đi ngủ sofa”

Không thể nào! Vừa nghe người nói phải đi, đệ đệ thực khẩn trương, vì thế trắng trợn ngồi khoá trên người anh, sau đó cậu liền thấy được, nơi nào đó của ai kia cũng có biến hoá.

“Tiểu Hi” Trong bóng đêm, thanh âm Luc Triển Phong khàn khàn tràn ngập từ tính.

“Ân” Đệ đệ khẩn trương đến đại não trống rỗng, tiếp tiếp theo phải làm sao aaa!!!

“Em không hối hận chứ?” Lục Triển Phong tay một đường hướng lên trên, nhẹ nhàng vuốt ve phần eo mềm mại tinh tế.

“Em yêu anh” Cố Hi toàn thân nóng lên, đứng ngồi không yên.

Lục Triển Phong vặn sáng đèn bàn một chút, xoay người áp cậu xuống dưới.

Cố Hi ánh mắt đầy hơi nước, không yên lại khẩn trương nhìn anh.

“Bây giờ đẩy anh ra còn kịp.” Lục Triển Phong hôn hôn xương quai xanh của cậu.

Cố Hi lắc đầu, ôm anh chặt hơn một chút, hai chân đều tự giác dang ra, đặc biệt không rụt rè! Chờ đợi lâu thật lâu như vậy, sao có thể bỏ qua chứ! Mình cũng không phải đồ ngốc!

“Sẽ rất đau nha” Lục Triển Phong ghé vào tai cậu nói nhỏ, tay nâng lên thắt lưng cậu, vuốt ve cánh mông tròn tròn mềm mại.

Mông bị xoa bóp qua lại, đệ đệ mơ hồ nghĩ, may mắn mình đã dưỡng da kỹ lưỡng rồi a!

Miệng lưỡi kịch liệt dây dưa, đệ đệ thậm chí có thể nghe được tiếng m*t mát ái muội trong bóng đêm! Ngay tại thời điểm cậu có cảm giác mình sắp bị ăn tươi nuốt sống, liền thấy được hai chân mình đã muốn bị gấp đến trước ngực.

Đệ đệ đột nhiên nhớ đến tư thế mình đã luyện tập hồi lâu, vì thế cậu buông hai chân xuống, xấu hổ đề nghị “Hay là mình đứng đi?”

Lục Triển Phong hai tay đang tìm b*i tr*n chợt khựng lại, kinh ngạc nhìn cậu.

Lần đầu tiên, xác định…muốn đứng?!!

Đệ đệ thực cố chấp, bởi vì cậu cảm thấy tư thế kia là gợi cảm nhất! Cậu cố gắng trong mắt anh câu dẫn, còn yêu nghiệt l**m l**m môi mình.

Lục Triển Phong không nói hai lời, đem người ôm lên đặt trên thảm, đè vào góc tường hôn đến tối tăm trời đất.

Tiếp tục để yêu tinh kia câu dẫn nữa, mình xác định sẽ phát điên lên mất!

Lục bác sĩ luôn luôn tao nhã trước kia bây giờ đã muốn hoá sói!

Một chân bị nâng lên ôm ở ngang hông, đệ đệ cảm thấy được cmn chân sau có chút đứng không vững! Bởi vì câu từ nhỏ môn thể d*c luôn luôn thảm hại, nên giữ thăng bằng gì đó cũng đặc biệt nan giải! Huống chi cái kia còn bị anh nắm trong tay, làm cho toàn thân mình đều thấy thực tê dại, một chút khí lực cũng không có!

“Em xác định muốn dùng tư thế này?” Lục Triển Phong đau lòng cậu, mình thì không sao hết, chính là đối với em ấy hình như quá khó khăn rồi.

“Vâng!!” Đệ đệ nhìn xuống tư thế gợi cảm mê người của mình, cho dù có mệt hơn nữa cũng đáng giá!

“Được rồi” Lục triển Phong vỗ vỗ mông cậu, vốn chỉ định nựng nựng một chút, kết quả đệ đệ liền ngã sang một bên, may mắn được hắn đúng lúc ôm lấy.

Nhưng cho dù là như thế, chân đệ đệ vẫn luôn kẹp ở bên hông Lục bác sĩ, đặc biệt chuyên nghiệp!

Thật là hết nói nổi!!

Lục Triển Phong biểu tình thực phức tạp, tâm tình cũng phức tạp không kém !

Đệ đệ cũng thực rối rắm, cmn sao lại bất động chứ ? Sắc đẹp ở ngay trước mặt, hắn không phải nên điên cuồng biến thành lang sói hả ? Cậu nhéo thắt lưng anh một chút, thực mê người mà thở gấp.

Kỳ thực Lục bác sĩ thật sự thật sự rất muốn cười, nhưng để không đả kích đệ đệ, anh vẫn một mực nhịn xuống.

“Ngoan, chúng ta quay về giường.” Lục Triển Phong dỗ dành cậu

“Không!” Đệ đệ thực bướng bỉnh, lần đầu tiên của mình nhất định không được giống người thường, trên giường ác tục như vậy không phù hợp với khí chất nghệ thuật gia của mình!

“Vậy em tựa vào cái bàn đi” Lục bác sỉ thả chân cậu xuống.

Đệ đệ do dự, bởi vì tư thế này không nhìn được gương mặt anh tuấn của Lục bác sĩ.

“Lần đầu tiên sẽ rất đau, ngoan” Lục bác sĩ kéo cậu đến bàn ăn.

Đệ đệ thực khẩn trương loại khẩu vị nặng này, mình thích!!

Bàn ăn mặt kiếng rất lạnh, Lục bác sĩ luôn luôn ôn nhu lúc này cũng bị sắc d*c ảnh hưởng, trực tiếp đem đệ đệ ấn xuống.

Mẹ…mẹ nó!!! Đệ đệ nháy mắt cả người đều muốn hỏng mất!!! Cậu bị lạnh đến toàn thân căng thẳng, đến chân cũng run rẩy, thiếu chút nữa là hét lên rồi!!!

“Bảo bối nhi, thả lỏng chút” Lục Triển Phong lấy ra b*i tr*n, đổ ra cái mông đáng yêu của đệ đệ.

Tuy rằng b*i tr*n cũng rất lạnh, đã lạnh càng thêm lạnh, đệ đệ hữu khí vô lực, ở trong lòng dựng thẳng ngón giữa, cmn lạnh chết bổn bảo bảo rồi aa!!!

Thẳng đến khi chất lỏng lạnh lẽo bị đẩy vào thân thể, cảm giác dị vật xâm nhập rất khó chịu cuối cùng cũng đem thần trí đệ đệ kéo lại, cậu lập tức trừng to mắt, vậy vậy vậy là bắt đầu rồi?

Cậu khẩn trương bắt lấy một trái táo.

Ngón tay tận chức tận trách làm mở rộng, vô cùng ôn nhu, đệ đệ dần dần thả lỏng, mơ mơ hồ hồ rầm rì, thuận tiện buồn bực sao một chút cũng không thấy thích a…

Cảm thấy nơi đó hẳn đã có thể tiếp nhận chính mình, Lục bác sĩ rút ngón tay ra, thay bằng…cái ứa ừa ưa.

“Ngao!!” Đệ đệ đau đến thét lên

Lục bác sĩ đầu đầy hắc tuyến, sau đó ôn nhu tiếp tục.

Đệ đệ khóc không thành tiếng, cmn đau quá a, nơi đó nhất định nứt ra luôn rồi huhuhu

“…Được không?” Lục bác sĩ bị cậu khóc đến đau lòng, tuy nói lần đầu tiên sẽ rất đau, nhưng mình cũng không tới mức không đúng mực, em ấy sao lại khóc đến thảm thương như vậy chứ?

“Anh động đi” Đệ đệ tưởng tượng mình thành liệt sĩ cách mạng.

“Bỏ đi” Lục Triển Phong thở dài “Đừng khóc, anh đi ra”

“Không” Đệ đệ thực khẩn trương.

“Anh không muốn thấy em đau như vậy” Lục Triển Phong bất đắc dĩ.

“Em không đau” Cảm nhận được anh muốn đi, đệ đệ liều mạng kẹp chặt hoa cúc.

“Ngoan, thả lỏng” Lục bác sĩ sắc mặt trắng bệch “Em như vậy anh cũng rất đau”

Đệ đệ uỷ khuất xoay người lại “Em có thể mà”

“Chịu không được liền nói anh biết” Lục Triển Phong vỗ vỗ mông cậu.

“Ân” Đệ đệ ngoan ngoãn úp sấp lên bàn.

Lần đầu tiên tràn ngập gian nan, nhưng đệ đệ nhất quyết làm tới cùng.

Chưa bao giờ có thể nghiệm xa lạ lại kích thích thế này, nhất là cảm giác phía sau kia không ngừng va chạm, chính là anh tuấn ôn nhu Lục bác sĩ a! Đệ đệ hạnh phúc vạn phần, nhỏ giọng rên rỉ.

“Thoải mái?” Lục Triển Phong khoé miệng giương lên, cúi người dựa vào lưng cậu.

Cố Hi bị hắn ép về trước, đầu v* bị mặt bàn thuỷ tinh cứng rắn cọ đi cọ lại, có chút đau đớn cũng có chút kỳ quái, tiểu thuyết H văn cuối cùng thành sự thật, đệ đệ cảm thấy chính mình đã trở thành tiểu yêu tinh mất hồn.

Đệ đệ trong suốt quá trình luôn thở gấp không ngừng, rên rỉ liên miên, Lục bác sĩ càng thêm hưng phấn! Cho nên càng về sau, đệ đệ cảm thấy không chỉ tiểu hoa cúc như chết lặng, mà cổ họng cũng hoàn toàn khàn, môi cũng đặc biệt khô. Nhưng mà Lục bác sĩ phía sau vẫn vội vội vàng vàng, không chịu cấp cho cậu nụ hôn ngọt ngào. Vì thế đệ đệ tự mình lấy một quả táo, há mồm cắn.

Ngọt ngọt giòn giòn ăn thật ngon a!

Lục Triển Phong trợn mắt nhìn một màn này, không biết mình nên là cái tâm tình gì.

May mà đệ đệ vẫn chưa bị trái táo câu dẫn hết lí trí, ăn một hơi sau cảm thấy đã bớt khô cổ họng, bèn ném quả táo về lại dĩa, tiếp tục chuyên nghiệp thở gấp.

Lục bác sĩ bị cậu làm cho tức chết, động tác cũng càng thêm cuồng dã.

“A!” Góc nào đó trong thân thể bị hung hăng chạm tới, đệ đệ bất ngờ không kịp đề phòng kêu lên.

“Nơi này?” Lục Triển Phong cười tà ác.

Đáng tiếc đệ đệ nhìn không được, bởi vì cậu đã muốn bị cúc va chạm kia đánh bay thân thể.

Giống như có điện lưu đi qua, đến chân cũng run rẩy.

Lục Triển Phong ôm cậu vào ngực, hung hăng chiếm giữ.

Cảm giác lần này hoàn toàn không giống trước đây a… Cố Hi mơ mơ hồ hồ, mông lung nhìn rổ trái cây trước mặt. Cổ họng hơi khàn khàn, hai tay như bị tước đi khí lực, ngay cả nâng lên cũng không nổi chỉ có thể vô lực gục xuống bàn. Đại não một mảnh trống rỗng, tựa như cảm giác toàn thân chỉ còn lưu tại nơi điên cuồng mà ngọt ngào kia.

Thật tốt… Đệ đệ ngốc hề hề cắn môi dưới.

Rất hài hòa a.

Hôm sau đệ đệ tỉnh lại đã là giữa trưa, trong phòng có mùi canh gà rất dễ chịu, trong nhà bếp có tiếng bát đũa va chạm. Xốc chăn lên muốn xuống giường, nhưng ngay cả ngồi dậy cũng khó khăn!

Mát xa eo nhỏ đau nhức một chút, đệ đệ cmn cảm thấy thực hạnh phúc! Còn nhớ rõ tối hôm qua lúc đang đến cao trào thì anh ấy ở bên tai mình nỉ non nói tình thoại, cả đời đều không thể quên được.

Cố Hi nằm úp sấp ở trên giường, ha ha cười ra tiếng.

“Vui vẻ như vậy?” Âm thanh trêu chọc ôn nhu vang lên bên tai.

Đệ đệ đem mặt chôn vào chăn liều mạng lắc đầu, bởi vì cậu đang thẹn thùng a! Cái lỗ tai đỏ bừng chính là bằng chứng!

“Anh có nấu cháo, mau dậy ăn.” Lục Triển Phong ôm cậu ngồi dậy.

“Em muốn ăn trên giường cơ.” Đệ đệ xấu hổ yêu cầu. Bởi vì trong tiểu thuyết đều viết như vậy a!

“Anh đã nói với em, anh có tính khiết phích, ghét nhất người khác ăn trên giường của mình chưa?” Lục Triển Phong nhướng mày.

“A?” Đệ đệ có chút ủy khuất nhìn anh, sao lại hung dữ vậy chứ!

“Nhưng mà, trừ em ra.” Khóe miệng Lục Triển Phong giương lên, lấy ngón tay cọ cọ mũi cậu, “Em có thể làm bất cứ gì trong ngôi nhà này.”

Thật quá ôn nhu a… Đệ đệ cay cay mũi, nhào qua ôm lấy anh.

“Hối hận rồi?” Lục Triển Phong vỗ vỗ lưng cậu, cười khẽ.

Đệ đệ liều mạng lắc đầu, người tốt như vậy, có đứa ngốc mới hối hận!

Làm một tiểu thanh tân ngạo kiều, đệ đệ đương nhiên sẽ không tự mình ăn cháo! Cậu ngồi dựa trên giường như ông hoàng, hưởng thụ sự phục vụ của Lục bác sĩ ôn nhu. Cứ như không phải hoa cúc bị thương mà là tay cậu bị gãy không bằng!

May mà Lục bác sĩ cũng thích thú, trước khi đưa muỗng đến bên miệng cậu còn thổi nguội một chút!

Chính hành động cẩn thận này lại làm cho đệ đệ hạnh phúc muốn chớt, đúng vậy cậu không có tiền đồ như vậy đó! Cho nên sau khi ăn sáng xong, đệ đệ liền gửi tin nhắn cho anh trai — há há há há há há há há há há!

Vốn dĩ chỉ là muốn chia sẻ một chút vui sướng thôi, cũng không mong sẽ nhận được tin nhắn trả lời! Bởi vì lệch múi giờ, Italy hiện tại chắc khoảng bốn năm giờ sáng, cho dù anh trai mình không cấp lực được như Lục bác sĩ thì ít nhất cũng phải đang ôm tẩu tử ngủ say rồi! Sao có thể trả lời tin nhắn được!

Nhưng điện thoại trên tay cậu lại cố tình vang lên — Lại làm sao vậy?

Đờ mờ! Đệ đệ chấn kinh — Sao anh còn chưa ngủ?

Cố tổng từ ngàn dặm xa xôi rít gào, bởi vì tẩu tử của mày điên rồi a!

Vốn dĩ hai người chỉ muốn đi ăn thịt heo nướng sốt cam (), kết quả lúc đi ngang qua trung tâm siêu thị thì thấy có người phát bánh mì vỏ sò () và súp bắp, còn có âm nhạc cùng khiêu vũ ngoài trời! Chưa từng thấy qua mấy chuyện này nên Lưu Tiểu Niên cực kì hưng phấn, lôi kéo Cố Khải đi nhận bánh mì.

“Đây là phúc lợi cho người nghèo.” Cố Khải nhỏ giọng nhắc nhở cậu.

Kết quả bên cạnh lập tức truyền đến một giọng tiếng Trung không được tự nhiên, “Du khách, cũng có thể lấy!”

Hai người quay đầu, liền nhìn thấy một người Châu Âu hiền lành mập mạp đang cười tủm tỉm, “Trung Quốc! Chào!”

Cố tổng không biết nói gì, đành trơ mắt nhìn vợ yêu cùng dì phát bánh mì khiêu vũ vòng tròn, sau đó thần tình hưng phấn mang về hai chén súp bắp bề ngoài khả nghi.

“Uống ngon lắm!” Lưu Tiểu Niên hạnh phúc đến ánh mắt cũng nheo lại, “Bọn họ còn hẹn em tối nay cùng nhau tham gia tiệc khiêu vũ!”

Cố tổng nhíu mày, “Em nghe hiểu tiếng Ý sao?”

“Không có a, có du học sinh Trung Quốc.” Lưu Tiểu Niên thực hưng phấn, “Em đáp ứng họ rồi, anh đi cùng em nha?”

“…Anh mệt sắp chết rồi.” Cố Khải ý đồ thuyết phục vợ trở về thế giới hai người. Khiêu cmn vũ gì chớ! Ăn xong điểm tâm ngọt đáng yêu, đi chèo thuyền sau đó về khách sạn ôm nhau ngủ mới là vương đạo!

“Nga, vậy anh về trước đi, bọn họ nói có thể đưa em về khách sạn.” Lưu Tiểu Niên ánh mắt sáng long lanh.

Đờ mờ!

Cố tổng trong lòng dựng thẳng ngón giữa .

Khiêu vũ cái gì đó, quả nhiên đáng ghét nhất a!

HẾT CHƯƠNG 56

() thịt heo nướng sốt cam

() bánh mì vỏ sò

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here