Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 6

0
141

‘’Thật ra có một việc tôi vẫn luôn muốn hỏi’’ Lưu Tiểu Niên ngừng tay, do dự mở miệng. ‘’Sao anh lại thích truyện tôi viết?’’ Đó là tiểu thuyết ngôn tình a, dù nhìn từ góc độ nào cũng không giống thể loại ảnh thích.

‘’Bởi vì rất vui’’ Cố Khải sờ sờ mũi. ‘’Đọc giải trí cũng tốt mà.’’

Lưu Tiểu Niên yên lặng nuốt lệ vào tim, câu trả lời này rất tổn thương lòng tự tôn có biết không.

‘’Còn cậu? Nếu thích viết huyền huyễn, sao lại chạy đến trang web của tôi đổi phong cách?’’ Cố Khải hỏi’.

‘’Bởi vì muốn kiếm tiền’’ Lưu Tiểu Niên thành thực trả lời. ‘’Tôi không giỏi cái gì hết.”

Không khí hài hoà, thiện cảm của Lưu Tiểu Niên đối với Cố Khải ngày càng tăng. Một tổng tài uy phong xuất hiện trên TV cư nhiên lại hoà nhã dễ gần như vậy, quả thật chính là người gặp người yêu hoa gặp hoa nở. Lưu Tiểu Niên cười ngày càng nhiều, ỷ vào chính mình thanh tú đáng yêu lại có vài phần tư sắc, thực vô sỉ khiến Cố tổng say mê đến vô phương kiềm chế. Cố tổng tài d*c hoả bốc lên, thầm đem người đối diện YY() ngàn vạn lần trong đầu. Trong lòng hung ác chờ mong Lưu tiểu thụ sẽ đột nhiên cởi bỏ nút áo sơmi, đỏ mặt nói mấy câu moe như Cố tổng anh thấy vóc dáng người ta có đẹp không, hay ngượng ngùng ngồi lên đùi mà nói Cố tổng hãy đến và chà đạp em đi,… này nọ. Đèn trong Bar ánh vàng, Lưu Tiểu Niên cúi đầu chăm chú lựa xoài ăn, hành vi tam tục đến không nói nên lời, bởi vì mùa này xoài rất cmn đắt. Thế nhưng cái tên đang ăn xoài kia lại một thân sơmi trắng sạch sẽ, nút áo trên cùng để mở, lộ ra da thịt trắng nõn như bạch ngọc cùng xương quai xanh tinh xảo, dừng lại trước mắt Cố tổng kia quả thực phong tình vạn chủng, rõ muốn còn màu!

()YY: viết tắt của chữ “ý d*m” tròn tiếng Trung, thường dùng trong ngôn ngữ mạng.

Chẳng lẽ ẻm đang cố ý câu dẫn mình? Cố tổng hưng trí bừng bừng tưởng tượng. Hơn nữa càng nghĩ càng thấy mình đúng. Tiểu thụ đáng yêu như vậy, nếu còn ngồi yên thì mọe nó chính là thái giám. Cố tổng hít sâu một hơi, vừa định hành động thì điện thoại mẹ nó vang lên.

Vì thế cố tổng đen mặt cầm điện thoại đi. Lưu Tiểu Niên nhìn anh đột nhiên ánh mắt đầy phẫn nộ cùng bóng dáng đầy khí phách, sợ hãi nuốt nước bọt, chẳng lẽ là do mình ăn hết xoài sao?

‘’Anh!’’

‘’Anh em gái mày!’’ Cố Khải ỷ vào bóng tối, xung quanh lại không có người quen, dẹp hình tượng lãnh khốc đẹp trai bá đạo thường ngày qua một bên mà nói ‘’Ông mày sắp thổ lộ, mày quấy rầy cái rắm’’

‘’…Tiểu Hiên?’’ Cố Hi bi thương, thực vô tội hỏi.

‘’Vô nghĩa. Không phải em ấy chẳng lẽ là mày!’’ Cố tổng lãnh diễm hừ một tiếng.

‘’Anh còn chưa nói cho anh ấy biết, làm sao mà thổ lộ’’ Cố Hi thực khó hiểu.

‘’Sớm muộn gì cũng là người của lão tử, thổ lộ sớm một chút thì có sao?’’ Cố tổng khí phách nói.

‘’Lời này của anh thật giống trong phim truyền hình, chính là cái thể loại thổ phỉ cường bạo thiếu nữ a’’ Cố Hi ghét bỏ ‘’Đã nói ra chưa?’’

‘’Nói cái đầu mày á, tao vừa mới hít sâu một hơi, cmn mày liền gọi điện tới.’’ Cố khải phẫn nộ nói.

‘’Anh tính mở miệng nói như thế nào?’’

‘’Đương nhiên là nói cậu ấy biết anh thương cậu ấy rồi!’’ Cố tổng mạc danh kỳ diệu().

()không hiểu vì sao

‘’Em đã nói ít xem ngôn tình một chút’’ Cố Hi vô cùng đau đớn ‘’Chỉ số IQ hiện tại của anh quả thực chính là số âm’’

‘’Mày mới số âm, cả nhà mày đều là số âm’’ Cố Khải giận.

‘’Cả nhà của em cũng là cả nhà của anh đó nha’’ Cố Hi nhắc nhở.

Cố Khải yên lặng trầm mặc một chút.

‘’Anh nghĩ xem, nếu có người buổi sáng quen biết anh, buổi chiều liền nói thích anh, anh sẽ cảm thấy như thế nào?’’ Cố Hi nhẫn nại hướng dẫn.

‘’…’’ Cố Khải trong lòng thầm trả lời, bệnh thần kinh.

‘’Cho nên anh nhịn thêm một chút nữa, nên ghìm cương trước bờ vực a, đừng đem người doạ sợ chạy mất’’ Cố Hi nói.

‘’Thả cậu ấy về như vậy à?’’ Cố Khải không cam lòng, mọe nó khi nãy thiếu chút nữa đã đem người vào khách sạn rồi.

‘’Chi bằng…anh giả say?’’ Cố Hi trước giờ vẫn thường cùng anh trai cậu cấu kết làm việc xấu. ‘’Anh say rồi cậu ấy nhất định không để anh lại một mình, anh đem điện thoại khoá lại luôn, như vậy có thể thuận lợi cùng cậu ấy cô nam quả nam ở chung một tối.’’

‘’Rượu say loạn tính’’ Cố tổng hai mắt toả sáng.

‘’Tinh trùng thượng não à? Tính em gái anh.’’ Cố Hi nhịn không được muốn rít gào. ‘’Em nói là anh tỏ ra yếu đuối một chút, gợi lên chút đồng cảm cùng đau lòng của Tiểu Hiên, loại tình cảm này là dễ chuyển hoá thành tình yêu nhất đó biết không, mịa nó muốn lên giường ít ra cũng phải đợi cậu ấy có tình cảm với anh chứ’’

Không đợi hắn nói hết câu, Cố Khải sắc bén tắt điện thoại, quay lại bàn gọi một chai rượu.

‘’Tôi không thể cùng anh uống rượu’’ Lưu Tiểu Niên nhắc nhở anh.

‘’Không có viêc gì, cậu uống nước trái cây được rồi’’ Cố Khải khôi phục hình tượng tổng tài tinh anh, ngũ quan anh tuấn khí phách hiên ngang, hấp dẫn mấy em gái trong quán bar không ngừng liêc mắt sang, hoàn toàn không ngừng lại được.

Anh ấy…anh ấy…anh ấy quả thực vô cùng anh tuấn aaa!!!!!

Nhưng mà…ngồi đối diện lại là nam nhân đó!

Mẹ nó thời buổi này làm con gái thật khó. Không chỉ giành trai với gái, mà còn phải giành trai với trai.

Quả thật tịch mịch như tuyết!

Lăn lộn trên thương trường nhiều năm, tửu lượng Cố tổng đương nhiên rất tốt, bất quá lần này Cố tổng chỉ uống khoảng nửa chai rượu, liền thuận thế ngã lưng vào sofa.

‘’Cố tổng?’’ Lưu Tiểu Niên thử gọi anh.

Cố Khải ngủ đến hỗn loạn.

‘’Cố tổng!’’ Lưu Tiểu Niên ngồi xuống bên cạnh anh.

Cố Khải xoay người đè lên cậu.

‘’Á!’’ Lưu Tiểu Niên không kịp đề phòng, liều mạng đỡ lấy anh.

Cố Khải dựa đầu vào cổ Lưu Tiểu Niên, hạnh phúc đến bất tỉnh nhân sự.

Vì thế Lưu Tiểu Niên đại nghịch bất đạo vói tay vào túi áo anh, lấy điện thoại ra.

Cố Khải trong lòng rít gào, mọe nó sao lại tìm ra nhanh vậy chớ?, còn tưởng cậu sẽ sờ soạng toàn thân mình chứ.

Quả thật vô cùng thất vọng!

Lưu Tiểu Niên ấn vào nút khởi động, nhưng màn hình điện thoại tối đen một mảng. vì thế thở dài ấn lại nút nguồn, mở nguồn máy lên.

Logo đầy khí phách hiện ra, nhưng mà Cố tổng lại đặt khoá điện thoại. Lưu Tiểu Niên thực khó xử đem điện thoại đến trước mặt Cố Khải ‘’Mật mã điện thoại anh là bao nhiêu vậy?’’

Cố Khải bình tĩnh xoay người ôm lấy thắt lưng cậu.

Lưu Tiểu Niên lệ nóng doanh tròng, phất tay gọi phục vụ ‘’Tính tiền’’

‘’Tiên sinh, tổng cộng ba nghìn tệ, xin hỏi ngài muốn trả tiền mặt hay xài thẻ tín dụng?’’ Phục vụ thực hoà nhã.

Mọe nó! Ba nghìn tệ! Lưu Tiểu Niên lập tức hoá đá.

Cố Khải nằm trên đùi cậu, chờ cậu đến lấy bóp tiền mình ra, để cậu thấy được anh còn cố ý đem góc bóp để ra ngoài.

Lưu Tiểu Niên từ nhỏ đã vô cùng đơn thuần lại thiện lương, chưa bao giờ nghĩ đến sẽ dùng ví tiền của người khác. Trong lòng thực rối rắm mà gọi phục vụ ‘’Ông chủ của anh ở đâu?’’

Cố Khải trong lòng rít gào, cmn gọi ông chủ ra làm gì vậy!!!!!

Phục vụ xoay người đi gọi ông chủ ra.

‘’Có chuyện gì?’’ ông chủ của quán Bar là một thanh niên cao gầy, kính đen nhã nhặn. nhìn qua rất giống một giáo sư đại học.

Thực xin lỗi, tôi không mang đủ tiền, cũng không thể…’’ Lưu Tiểu Niên còn chưa nói xong, ông chủ đã nhìn lên ghế, nghi hoặc hỏi ‘’A Khải?’’

‘’Anh biết anh ấy?’’ Lưu Tiểu Niên nháy mắt vui mừng

‘’Cậu ấy là bạn tôi’’ ông chủ nâng người Cố Khải dậy. ‘’Cậu là bạn hắn à?’’

‘’Ưm, tôi là cấp dưới’’ Lưu Tiểu Niên trả lời.

‘’Đến đây bàn công việc à? Không sao đâu, cậu về trước đi, tôi chiếu cố hắn là được rồi’’

‘’Tôi lại không mang đủ tiền trả’’ Lưu Tiểu Niên thực ngại ngùng

‘’Không cần, A Khải là… AAAA’’ ông chủ bỗng thất thanh kêu lên.

“Làm sao vậy?” Lưu Tiểu Niên chấn kinh.

‘’Không có việc gì’’ ông chủ yên lặng nuốt lệ vào lòng, cmn mình còn chưa nói xong, liền bị hắn hung hăng nhéo một cái sau lưng, mẹ nó đúng là ác độc!

Huynh đệ tốt rất hiểu ý nhau, rất nhanh liền hiểu tiếp theo phải làm gì, vì thế ông chủ quyết đoán đem Cố khải trao về tay Lưu Tiểu Niên. ‘’Tiền không cần thanh toán, cậu mau mang hắn đi đi’’

‘’Hể?’’ Lưu Tiểu Niên nghi hoặc ‘’Chính anh vừa nói sẽ chiếu cố anh ấy mà?’’

‘’Tôi đột nhiên nhớ trong nhà còn có việc.’’ Ông chủ thực thành khẩn. ‘’Tiền cậu không cần lo, còn A Khải đành nhờ cậu vậy.’’

‘’Vậy cảm ơn anh’’ Lưu Tiểu Niên chậm rãi dìu anh ra khỏi cửa.

Gọi xong Taxi, Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không biết phải mang anh đi đâu, đành phải cắn răng đem về nhà mình.

Nằm trên giường của người trong lòng, Cố Khải cảm thấy cuộc đời thật viên mãn.

Lưu Tiểu Niên lấy nước nóng thấm ướt khăn, thay Cố Khải lau mặt, sau giúp hắn cởi giày. Thời điểm Cố Khải mong chờ cậu giúp cởi thắt lưng thì Lưu Tiểu Niên xoay người đắp chăn cho anh.

Cố Khải trong lòng rơi lệ, như thế nào bắt mình mặc tây trang ngủ a. Thắt lưng còn chưa cởi. Cố tiểu công một bên vờ say rượu, một bên cởi nút áo sơmi, kỳ thật anh càng muốn xé áo Lưu Tiểu Niên hơn, thân thể cùng vòng eo trắng nõn nhỏ bé, mông cũng nhất định rất mềm mại đáng yêu. Nghĩ đến tiểu bảo bối dưới thân mình thở dốc, Cố tổng thành công không khống chế được mà phản ứng.

Thật không chịu thua kém ai a. Cố tổng thầm giận chính mình cùng tiểu huynh đệ.

Lưu Tiểu Niên đứng bên giường, nhìn anh không hề luống cuống cởi áo, mới nhẹ nhàng thở ra, giúp anh đắp chăn lại.

Cố Khải nhất thời lâm vào nguy nan, không có kinh nghiệm diễn kịch, lại đang giả say đến bất tỉnh nhân sự, làm sao mà cùng cậu tâm sự, gợi lên chút đồng tình từ cậu đây a.

Nhưng mà không đợi cố tổng suy nghĩ xong, Lưu Tiểu Niên đã ôm chăn ra ngoài phòng khách ngủ.

Vì thế Cố tổng đành phải buông tha ý niệm trong đầu, nhưng mà cuối cùng cũng có thể ngủ chung nhà với cậu một đêm, tính ra cũng không tệ.

Đồng hồ treo tường đáng yêu tí tách kêu, rất nhanh đã đến nửa đêm, Lưu Tiểu Niên mới đầu còn ra vào xem chừng anh vài lần, sau thấy anh ngủ đến say sưa, cũng không bước vào xem nữa.

Cố Khải nhẹ nhàng xốc chăn, đứng ở cửa phòng ngủ nhìn cậu.

Ánh trăng xuyên qua rèm cửa mỏng, dát bạc lên người Lưu Tiểu Niên, áo sơmi rộng rãi cuốn lên một phần, để lộ vòng eo nhỏ nhắn, trắng nõn mê người.

Khoé môi Cố khải khẽ cong lên, đáy mắt tràn ngập yêu thương.

Sáng ngày thứ hai, Lưu Tiểu Niên vì lo cho Cố Khải nên thức dậy sớm hơn bình thường, xuống dưới lầu mua bữa sáng cùng vài dụng cụ vệ sinh. Về đến nhà đã thấy Cố Khải đứng ở phòng khách kéo rèm lên.

‘’Cố tổng’’ Lưu Tiểu Niên đặt đồ ăn lên bàn.

‘’Tối hôm qua thật ngại quá’’ Cố Khải cười cười xin lỗi. ‘’Đã làm phiền cậu rồi’’

‘’Không sao không sao’’ Lưu Tiểu Niên đem bàn chải đánh răng cùng khăn mặt đưa qua ‘’Ở siêu thị không có đồ tốt, anh bỏ qua cho’’

‘’Không sao’’ Cố Khải cầm lấy khăn mặt, ngón tay như có như không chạm nhẹ da cậu.

‘’Tôi đi hâm lại đồ ăn’’ Lưu Tiểu Niên đi vào bếp, rót sữa đậu nành vào nồi.

Trong bếp truyền ra tiếng nồi chảo va chạm, Cố Khải đứng trước gương ngậm bàn chải đánh răng, tim ấm áp đến tột cùng.

Sáng hôm nay Cố tổng cùng Lưu Tiểu Niên cùng nhau đi làm, ánh mắt mọi người sôi nổi, trong lòng hiểu hết. Hôm qua nhất định rất hương diễm.

Cố Khải nhớ ngày hôm qua có rủ Lưu Tiểu Niên đi xem phim, nên gọi điện thoại kêu thư kí giúp mình mua vé.

‘’Vừa rồi Tần tổng gửi thiệp mời, nói cuối tuần là kỉ niệm một năm kết hôn của ngài ấy’’ Thư kí nhắc nhở.

Cố Khải nhíu mày, lòng có chút bất mãn. Mình còn độc thân mà phải bỏ đi với vợ để dự kỷ niệm ngày cưới của hắn? Huynh đệ cũng không buông tha. Thật sự là phi thường thiếu đạo đức!

‘’Cố tổng’’ thư kí thử gọi.

Vì thế Cố tổng đành sầu não gác việc xem phim qua một bên, inbox nói cho Lưu Tiểu Niên biết kế hoạch có chút thay đổi.

Lưu Tiểu Niên có chút không quan tâm, phim thì lúc nào mà chẳng có.

Nháy mắt đã qua hai tuần, Lưu Tiểu Niên đi làm cũng được ba tuần rồi, toàn công ty nhận được thông báo — để chúc mừng vị thế của công ty trên thị trường lại nâng thêm một bậc, cuối tuần sẽ tổ chức một bữa tiệc hồ bơi cho mọi người.

‘’Nhớ rõ tự mang theo quần bơi’’ Khương Đại Vệ sau khi thông báo xong còn nhắc kèm theo một câu.

‘’Tôi không đi đâu’’ Lâm Bình Bình thu dọn dồ đạc, ‘’Gần đây bà dì() tôi đến thăm, đi sẽ không tiện’’.

() bà dì đồng âm với tới “tháng”

Lưu Tiểu Niên một hơi phun nước ra, hoảng sợ nhìn Lâm Bình Bình, trong đầu hiện ra ba chữ -người chuyển giới- vô cùng hoành tráng.

Mọi người trong văn phòng nháy mắt hoá cmn đá, cái gì gọi là cuộc sống, chính là trôi nổi giữa biển ngân hà, không biết khi nào thiên thạch sẽ rớt trúng đầu, khiến thế giới quan hoàn toàn sụp đổ.

‘’Mấy người lọan tưởng cái gì?’’ Lâm Bình Bình rống giận. ‘’Cái kia thật sự là dì cả của tôi, là bà con thân thích, chị của mẹ tôi đó!’’

‘’Hờ…’’ mọi người đồng loạt thở ra một hơi, trong lòng có chút thất vọng, sao chân tướng lại không kích thích miếng nào hết vậy!

Lưu Tiểu Niên là điển hình của vịt cạn. Nhưng Lý Hùnh Mạnh nói nơi đó thường chỉ là một cái hồ cạn, chủ yếu để nghịch nước, cho nên vẫn quyết định đi mua một cái quần bơi, đề phòng trước vẫn tốt hơn.

Vì thế thứ sáu tan tầm, Lưu Tiểu Niên chui vào siêu thị đối diện công ty, mua cái quần bơi đầu tiên của cuộc đời mình.

Cố Khải đứng ở ban công phòng làm việc của mình, nhìn cậu đi vào siêu thị đối diện, đi vào quán ăn Quan Đông, đi vào tuyến tàu điện ngầm,… sau mới lưu luyến thu hồi ánh mắt. Sau đó, đi mua một cái quần bơi y như cậu, tuy màu sắc và hoa văn kia đã vượt xa tưởng tượng của anh. Màu lam còn tạm chấp nhận được đi, cmn trên mông còn có quả dâu hồng bé bé xinh xinh, vô cùng vũ nhục chỉ số IQ. Nhưng đây là lựa chọn của Lưu Tiểu Niên, nên Cố Khải vẫn kiên quyết mua một cái size lớn.

Cho nên kỳ thực tổng tài anh tuấn đôi khi cũng vô cùng ấu trĩ!

Mà hành động này, vô tình góp phần làm chứng cứ xác đáng cho lời đồn gây mưa gió trong công ty sau này.

HẾT CHƯƠNG 6

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here