Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 67

0
61

“Tuy anh hai thường xuyên cướp đồ ăn vặt của em, nhưng em cũng rất thích ảnh!” Đệ đệ thực kiên định.

Lục Triển Vũ tự mình ăn cơm, không thèm để ý đến cậu.

“Có anh trai thật tốt!!” Đệ đệ nghiêm túc nói.

Lục Triển Vũ uống nước.

“Cho nên nói anh suy nghĩ vậy là không tốt rồi.” Cố Hi cúi đầu, tiếc nuối thở dài “Em không có mẹ, anh có mẹ mà lại không biết quý trọng.”

Lục Triển Vũ tiếp tục trầm mặc.

“Cho nên cuối tuần này dẫn Sở Sở về nhà đi.” Đệ đệ vỗ vai hắn “Quyết định vậy đi!”

Lục Triển Vũ nhíu mày “Cậu dựa vào cái gì thay tôi quyết định?”

Đệ đệ kiêu ngạo nghĩ, bởi vì tui là chị dâu của anh nha!

Nhưng mà cậu không nói ra, bởi vì cậu cảm thấy có chút xấu hổ.

Vì thế đệ đệ dùng ánh mắt mong chờ nhìn nam nhân của mình.

“Về nhà đi, em cũng không thể như vậy hoài.” Lục Triển Phong ngữ khí khẩn thiết.

“Đúng vậy, chuyện năm đó đã là quá khứ, em còn không tức giận, anh giận cái gì chứ?” Kiều Sở khuyên nhủ hắn.

“…” Lục Triển Vũ không đáp ứng cũng không cự tuyệt, gián tiếp đồng ý.

“Uống một chén đi!!” Đại công cáo thành, đệ đệ vui vẻ đề nghị.

Sau đó Lục gia huynh đệ đồng thời chấn động, đồng thanh nói “Không cho uống nữa.”

Đệ đệ cảm khái “Quả nhiên là anh em song sinh nha, em cùng anh trai mình còn chưa bao giờ tâm hữu linh tê như vậy.”

Lục Triển Vũ trong lòng rít gào, cái đó cùng tâm hữu linh tê không chút liên quan nào hết! Phải biết cậu lúc say rất khủng bố, dấu răng cậu cắn hôm qua tới giờ vẫn còn nè!!!

Nếu đã quyết định sẽ về nhà, như vậy thời gian kế tiếp đều rất thoải mái. Trên bàn ăn một mảng hòa thuận, Lục Triển Vũ cùng hòa hoãn hơn nhiều. Đệ đệ sâu sắc cảm thấy mình thực sự có năng lực. Vì thế tâm tình đặc biệt tốt. Duy nhất không tốt chính là không thể dùng tay ăn cua! Cũng không thể hung ác cắn giò heo! Chỉ có thể dùng đũa gắp rau ăn!

Làm em trai thanh tân tươi mát gì đó thật cmn khó chịu! Đệ đệ tiếc nuối vạn phần nhìn phục vụ dọn chén đũa xuống, ánh mắt rất khao khát!

Ăn cơm xong, Lục Triển Vũ cùng Sở Sở về trước, đệ đệ ngồi trong xe Lục bác sĩ, tâm trí còn nghĩ đến con cua lúc nãy.

“Đưa em về nhà nha?” Lục Triển Phong hỏi cậu.

“Không muốn về nhà.” Đệ đệ rất luyến tiếc, chia xa nam nhân của mình cảm giác như sinh tử biệt ly vậy!!

“Vậy em đi đâu?” Lục Triển Phong biết rõ còn cố hỏi.

Đệ đệ xấu hổ cúi đầu.

Lục Triển Phong ngầm hiểu, một cước nhấn ga chạy thẳng về nhà mình.

Mà Cố ba ba đang ở nhà xem TV, đột nhiên nhận được tin nhắn của đệ đệ – – Con hôm nay ở triển lãm tranh có chút việc, sẽ không về nhà ngủ. (P/S: con nói thật đó, không có cùng Lục bác sĩ ở bên nhau đâu!)

“Nó tưởng rằng ba sẽ tin sao?” Ba ba bất mãn, cũng quá coi rẻ chỉ số thông minh của ông rồi!

Nhưng mà Cố tổng không hề để ý đến ổng, bởi vì ngày mai vợ bé nhỏ của mình phải đi rồi, nên hắn phải hỗ trợ cậu thu thập hành lý. Đầu tiên là nhét vào đôi dép lê, sau đó là áo ngủ hình gấu, thậm chí cái gối đầu cũng nhét vô luôn!

“Sao anh đem nhiều quá vậy” Lưu Tiểu Niên bất đắc dĩ “Còn soạn nhầm áo ngủ của anh kìa.”

“Nếu như em nhớ anh quá có thể lấy ra ôm để ngủ.” Cố tổng suy xét đặc biệt chu đáo!

“…” Lưu Tiểu Niên câm nín!

Đợi Cố Khải thu dọn đầy đủ đã muốn 10 giờ đêm, tắm rửa xong liền ôm vợ lên giường ngủ, vừa cảm khái cảnh biệt ly vừa cởi áo ngủ cậu ra.

“Bác trai còn chưa có ngủ.” Lưu Tiểu Niên vừa che áo ngủ vừa nhắc nhở anh.

“Không sao đâu, ba anh ổng nghễnh ngãng” Cố Khải vừa nói vừa cởi tiếp quần cậu, ai yô quần lót nhỏ màu xanh đáng yêu quá!!! Anh hưng phấn hôn lên một cái.

Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng, lấy gối che mặt mình lại. Nhưng mà… thật ra cậu cũng có chút muốn, bởi vì qua đêm nay phải xa nhau tới một tháng!

Một kỳ trăng a!! Quả thật tâm can đau đớn! Cho nên cậu hoàn toàn ngoan ngoãn, tuỳ ý Cố Khải ôm mình đứng lên, sau đó, đặt lên cửa sổ?!?

“Nơi này…” Lưu Tiểu Niên giật mình, khẩn trương quay đầu nhìn hắn “Người bên ngoài sẽ nhìn thấy đó”

“Loại kính này người ngoài nhìn vào khống thấy đâu” Cố Khải ấn người cậu xuống “Ngoan, nằm yên đi”

Loại cảnh tượng này mình đã tưởng tượng rất lâu rồi nha! Từ truyện Tổng tài yêu thượng tiểu miêu ngoan đã tả qua một lần, vẫn nhớ mãi không quên. Bởi vì có thể ngẫu nhiên nhìn thấy người bên ngoài, rất có cảm giác dã chiến.

“Nhưng mà lạnh quá” Lưu Tiểu Niên cầu xin nhìn anh, trong mắt tràn ngập ý tứ “chúng ta về giường đi rồi anh muốn sao cũng được”

Nhưng mà Cố tổng mở lò sưởi mức cao nhất, sau đó ở trên lưng cậu cắn một cái! Hoàn toàn không cho lên giường, kiên trì ấn cậu vào cửa sổ, lòng dạ đặc biệt sắt đá!

Cái tư thế này thật sự rất buồn cười a!! Giống như chơi cưỡi lạc đà trong công viên đó! Lưu Tiểu Niên vừa muốn khóc vừa muốn cười, vì cậu đặc biệt thích mấy loại tạo hình vi diệu thế này. Càng không chịu nổi hơn là Cố tổng cứ vuốt vuốt eo cậu, còn thổi thổi vành tai cậu, nhột cực kỳ!

Một chút thì có thể nhẫn được, nhưng thời gian lâu, Lưu Tiểu Niên rốt cuộc nhịn không được bật cười, nhưng cậu cảm thấy thời điểm này cười không đúng lắm, nên dùng sức cắn môi dưới, hai tay nắm chặt cửa sổ, nghẹn đến toàn thân run rẩy.

Cmn vợ mình cư nhiên hưng phấn đến vậy! Cố Khải không nhìn được vẻ mặt cậu lúc này, nên cho rằng cậu đang hưng phấn quá độ, đến nỗi toàn thân run rẩy! Mẫn cảm thế này thật đáng yêu! Cố tổng rất có cảm giác thành tựu, anh đẩy người cậu lên, ở trên mông cắn một cái, sau đó rất phiến tình l**m lên.

Lưu Tiểu Niên càng nhột hơn, đại khái là nhịn cười lâu quá, cậu thậm chí còn cảm thấy đầu váng mắt hoa. Cố Khải trên lưng cậu cắn một cái, sau đó bắt đầu xoa xoa cái bụng. Lưu Tiểu Niên thật sự nhịn không nổi nữa, cậu run rẩy nói “Từ bỏ!!” xoa nữa là cậu thật sự sẽ cười như tên bệnh thần kinh á! Nhưng mà thời điểm này cần lãng mạn nha! Nhất định phải nhẫn nhịn!! Cười Như tên bệnh thật sự rất không khoa học!!

Đương nhiên Cố tổng hiểu sai ý cậu, hắn cho rằng vợ mình nhất định đã muốn toàn thân mềm yếu, vội vàng muốn mình hung hăng chiếm giữ, cho nên mới thở gấp nói “Từ bỏ”, mà hàm ý sâu xa chính là “Chồng yêu à mau tiến vào đi, người ta thật sự chịu không nổi nữa…” linh tinh!!

Anh mỉm cười tà mị nói “Chịu không nổi?”

Lưu Tiểu Niên liều mạng gật đầu, đừng chọc em nữa, thật sự chịu không được nữa!

“Nhưng anh còn chưa muốn cho em” Cố tổng chọc chọc cái rốn cậu, cảm giác bản thân mình rất giống cường hào ác bá đùa giỡn trai nhà lành!

Vậy cho em đi ngủ đi chứ! Lưu Tiểu Niên lệ rơi đầy mặt, nửa đêm nửa hôm ấn người ta lên cửa sổ, từ trên xuống dưới cứ chọc cho ngứa là loại tình huống thần kỳ gì chứ!!!

“Gọi chồng yêu đi rồi anh cho em” Cố Khải vuốt ve cái mông cậu, cảm giác tốt cực kỳ, còn rất tình sắc mà vuốt ve tiểu hoa cúc!

Nhột lắm luôn rồi! Lưu tiểu Niên rốt cười nhịn không nổi nữa, ngồi xuống cười như điên dại!

Cố tổng tâm tình lúc này cực kỳ hỗn độn, trơ mắt nhìn cậu ngồi xổm dưới đất, cười đến toàn thân run rẩy.

Lại cười! Đây đã là lần thứ hai rồi!! Quả thật không thể tha thứ! Cười cái gì chứ có cái gì buồn cười chứ! Rất không đúng đắn!

“Em, em xin lỗi” Lưu Tiểu Niên vất vả nín cười, hai mắt rưng rưng nhìn anh.

Cố Khải: …

“Em sợ nhột lắm, sau này đừng vuốt em như vậy” Lưu Tiểu Niên lấy lòng giải thích.

Cố tổng trong lòng rít gào, ai thèm chọc em nha! Lão tử là đang tán tỉnh! Em sao có thể trì độn như vậy chứ! Sao có thể ngốc như vậy chứ! Sao có thể không phối hợp như vậy chứ!!!

“Anh đừng giận.” Lưu Tiểu Niên ngồi xổm dưới đất, toàn thân trơn bóng, lộ ra xương quai xanh khả ái, ánh mắt sáng long lanh.

Bán manh gì đó quả thật rất vô sỉ! Cố tổng lãnh diễm hừ một tiếng! Tuy rằng anh rất muốn cuồng dã chà đạp cậu, nhưng vì muốn nặng chấn phu cương, cho nên vẻ mặt vô cùng bình tĩnh!

“Em không phải cố ý đâu” Lưu Tiểu Niên ngồi trước mặt anh vặn vẹo.

Aiyô vặn vặn vẹo vẹo thật giống tiểu hài tử! Cố tổng cảm thấy tâm tình mình muốn mềm nhũn, nhưng vẫn rất thành công giữ vẻ bình tĩnh!!

Sau đó hắn thấy vợ mình vươn tay lên, kế tiếp… cởi quần lót anh ra!!

Cmn!!!!

Cố Khải giật mình mở to hai mắt, cái này có phải mình đang ảo tưởng không a!! Vợ bé nhỏ nhu nhuyễn khả ái dễ thẹn thùng kia, cư nhiên chủ động quỳ trước mặt mình, cởi quần lót mình ra! Tình tiết này rất không hợp lý! Nhất định là đang nằm mơ!

Lưu Tiểu Niên muốn xin lỗi anh, cho nên muốn giống như trong tiểu thuyết, giúp anh l**m cái gì kia kia!! Nhưng mà tận mắt nhìn thấy, lại cảm giác xấu hổ cực kỳ! Này này này thật sự rất d*m đãng, mình nhất định sẽ chịu không nổi!

Cố tổng cảm thấy vô cùng lo lắng, hắn cảm thấy mình cũng sắp nhịn không được, nhưng vợ chỉ ngốc nghếch nhìn chằm chằm anh, một chút động tĩnh cũng không có

Thứ này không phải để chiêm ngưỡng đâu! Cố tổng trong lòng rít gào! Em nhanh lên đi chứ!

Lưu Tiểu Niên lúc này đã muốn chạy trốn, nhưng cậu thấy làm vậy rất không có lương tâm. Đáng tiếc là cậu chỉ muốn vậy thôi, đã bị Cố tổng nhìn thấu mọi việc nắm lấy cằm!

Lưu Tiểu Niên ngẩng đầu, dùng biểu tình cầu xin nhìn anh, ánh mắt ướt sũng như con nai con.

Nhưng mà, như vậy càng phản tác dụng!! Cố tổng vì vậy mà càng high! Vì thế anh tà hoả thượng não, hơi dùng sức mở miệng vợ, có chút lỗ mãng xông vào…

“Ngoan” Cố Khải thoả mãn thở dốc, cmn đúng là thiên đường!

Lưu tiểu Niên cảm thấy hít thở không thông, nhưng cậu cũng biết bây giờ mà ngừng lại là không có khả năng, vì thế đành nhắm chặt mắt, liều mạng mặc niệm việc này vô cùng bình thường, mình chỉ là đang l**m kem thôi!!

Kỹ thuật còn kém quá a… Cố Khải tuy rằng cảm khái một chút như vậy nhưng cũng thích muốn chết. Lưu Tiểu Niên bị ép ngồi xổm không đường thối lui, quang loã dính sát vào cửa sổ lạnh toát, mà người kia một chút dấu hiệu chấm dứt cũng không có, cậu bị lạnh đến hít thở không thông, đến ánh mắt cũng đỏ lên, Ngôn tình tổng tài văn đều là gạt người, tư thế này mình không thích chút nào hết! Chờ đến khi kết thúc được, tiểu trạch nam đơn thuần rốt cuộc nhịn không được mà rơi nước mắt uỷ khuất!

“Ngoan, anh rất thoải mái.” Cố Khải ôm cậu đứng lên.

Lưu Tiểu Niên khàn cả giọng, ánh mắt đặc biệt ai oán, vô thanh lên án hắn quá ư là cầm thú!!

Thu dọn tàn cục xong, Cố Khải ôm lấy vợ mình, cảm thấy vô cùng mỹ mãn mà nằm lên giường.

“Đau!” Lưu Tiểu Niên chợt hét lên.

Đau? Cố Khải bị cậu hét đến hoảng sợ, mình cái gì cũng không làm, cái mông nhỏ cũng chưa có đụng đến, cho nên mới nói vợ mảnh mai của mình quả thật rất rất mảnh mai!

“Lưng đau” Lưu Tiểu Niên ánh mắt hồng hồng.

Cmn! Cố Khải khẩn trương nhìn cậu, chỉnh đèn bàn sáng lên chút rồi kiểm tra sau lưng, mới phát hiện sau lưng cậu bị khung cửa sổ cọ đến đỏ cả một mảng da, còn bị chảy máu nữa.

Mình cũng quá cầm thú rồi! Cố tổng tự trách, nhanh chóng lấy ra hòm y tế dự phòng giúp cậu thoa thuốc. Lưu Tiểu Niên nằm sấp trên giường, cảm thấy sau lưng vừa nóng vừa rát.

“Bảo bối còn đau không?” Xử lý xong, Cố Khải cúi người ghé vào tai cậu hỏi nhỏ.

Đương nhiên là đau rồi, thuốc sát trùng cũng không phải thần dược! Lưu Tiểu Niên ánh mắt hồng hồng, xoay người ôm lấy anh.

“Anh xin lỗi” Cố Khải cắn cắn vành tai cậu.

“Em không đau” Lưu Tiểu Niên ôm sát lấy anh, cái mũi cũng đỏ lên “Cũng không muốn đi Mỹ.”

Anh ấy dịu dàng như vậy, mình sao có thể rời đi chứ. Giống như trong truyện ngôn tình hay viết, bình thường ở cùng nhau thì không thấy gì quá đặc biệt, nhưng lúc phải tách ra mới sâu sắc cảm nhận được, mình một giây cũng không muốn rời đi.

“Bé ngốc” Cố Khải nhéo nhéo mũi cậu “Anh nếu không quá bận rộn thì sẽ đến thăm em.”

“Thật sao?” Lưu Tiểu Niên hỏi

Cố Khải gật đầu, chỉnh đèn bàn tối lại, nhưng không tắt hẳn đi, tất nhiên là còn có ý đồ khác.

Kỳ thật Lưu Tiểu Niên càng muốn cùng anh ôm nhau, im lặng cái gì cũng không có làm, nhưng mà Cố tổng đang rất hưng trí, chỉ ôm ôm nhau ngủ đương nhiên không thể thoả mãn anh.

Cho nên…

Cảnh xuân vô hạn gì gì quả thật đáng ghét nhất!!

Tối đó Cố tổng dị thường dũng mãnh, tách ra một tháng lận… Nhất định phải để lại cho vợ ấn tượng sâu nặng! Cho nên đợi đến lúc anh chịu dừng lại, Lưu Tiểu Niên đã muốn choáng váng toàn thân xụi lơ, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện này quá tốn thời gian rồi, kim thương bất ngã gì đó trong truyện là hoàn toàn có thật!

Này rất không khoa học!

Chiều hôm sau, Lưu Tiểu Niên cùng Cố ba ba cùng nhau lên máy bay đi Mỹ.

Cố tổng ở công ty thở ngắn thở dài, cứ như vậy mà bị tách ra a…

Anh sầu muộn gọi điện cho đệ đệ “Đêm nay về nhà ăn cơm.”

“Không!” Đệ đệ dũng cảm cự tuyệt “Em ở với Lục bác sĩ!”

Sau đó liền cúp máy.

Nghe tiếng tút tút truyền ra từ điện thoại, Cố tổng cảm thấy đau lòng vô cùng, cắn răng đem đệ đệ lăng ngược trong lòng ngàn vạn lần! Sau đó tiếp tục gọi cho Hồ Vân Phi “Buổi tối cùng nhau đi uống chút đi.”

“Cố tổng.” Lâm Bình Bình yểu điệu nói “Anh ấy đang đi tắm, cái kia, hôm nay em xin phép.”

Cmn buổi chiều mà đi tắm, rõ ràng là vừa mới làm xong chuyện cầm thú! Cố tổng cực kỳ buồn bực! Anh dứt khoát tắt luôn điện thoại. Cảm thấy toàn thế giời này đều bỏ rơi mình!

“Ai gọi vậy?” Hồ Vân Phi vừa lau tóc vừa hỏi

“Cố tổng, hẹn anh buổi tối đi uống cùng nhau.” Lâm Bình Bình cuộn trong chăn, cầm điện thoại đưa cho hắn.

“Không đi.” Hồ Vân Phi cầm điện thoại tuỳ ý để ở đầu giường, ngồi xuống lấy máy sấy tóc, sau đó tiến vào trong chăn ôm lấy tiểu yêu nghiệt, hạnh phúc cọ cọ vài cái.

Vừa rồi lăn giường thật thích a!!

“Anh có cảm thấy…gần đây tần suất làm cái kia kia có hơi cao không?” Lâm Bình Bình nhắc nhở hắn.

“Dù sao ở nhà cũng không có việc gì làm.” Hồ tổng vô liêm sỉ nói.

“Vậy sao anh không chịu đi làm?” Lâm Bình Bình muốn rơi huyết lệ, mình buổi trưa về nhà lấy thuốc cho hắn, cư nhiên bị ném lên giường, họp liên ban cũng không đi được!

“Rất vất vả mới được nghỉ phép, em cũng không chịu đi chơi với anh.” Hồ Vân Phi ngậm lấy cánh môi cậu l**m l**m, cảm giác thật thích a!

“Nhưng mà tôi muốn đi làm.” Lâm Bình Bình lấy dũng khí tranh thủ chút nhân quyền “Anh sau này còn như vậy, tôi liền, liền tức giận!”

Hồ tổng vui vẻ, nghiêm túc gật đầu “Ừ, anh sau này sẽ cố gắng.” Dọa em khóc thêm vài lần !

Yêu nghiệt này thật sự là vừa chọc người thương vừa khiến người ta muốn ngược đãi, quả thật tâm can đều bị nắm giữ, hận không thể cứ ôm cậu như vậy cả đời.

Tuy biết rằng d*m ma này cam đoan một chút cũng không đáng tin, nhưng cũng không còn biện pháp nào khác. Lâm Bình Bình bất đắc dĩ nằm trong lòng hắn.

“Mệt lắm sao?” Hồ Vân Phi giúp cậu chỉnh chăn “Ngủ đi, chút nữa anh đưa về.”

“Không cần.” Lâm Bình Bình lui vào ngực hắn cảm thấy rất thoải mái.

“Hửm? Không muốn anh đi?” Hồ Vân Phi bật cười, nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc cậu.

Lâm Bình Bình nhắm mắt lại, ôm chặt lấy hắn.

Bị hắn ăn hiếp lâu như vậy, ôm một chút cũng không tính là quá phận đi?

Hồ tổng mỉm cười, giúp cậu xoa xoa cái eo, cúi đầu hôn trán cậu.

Lâm Bình Bình thoải mái thả lỏng thân thể, mờ mịt ngủ. Đợi đến khi tỉnh lại, ngoài trời đã tối đen, đèn bàn mở nhỏ, trong phòng bếp còn truyền đến tiếng chiên xào đồ ăn.

Mang dép lê đi vào phòng bếp, Hồ Vân Phi đang nấu canh cá, trong phòng tràn ngập mùi hương dễ chịu, Lâm Bình Bình cảm thấy hốc mắt có chút nóng lên.

“Tỉnh?” Hồ Vân Phi nghe động tĩnh phía sau liền xoay người, cười cười với cậu, “Sắp có cơm ăn rồi.”

“Vâng” Lâm Bình Bình gật gật đầu, giúp hắn rửa hành lá.

“Bảo bối đến giúp anh nấu cái này đi, anh ra ngoài mua chút dầu mè.” Hồ Vân Phi cởi tạp dề xuống.

Lâm Bình Bình cầm lấy cái thìa, cảm thấy, như thế này…thật ra rất tốt!

Trong tiểu khu này rất vắng, đèn đường loang lổ có chút đáng sợ. Hồ Vân Phi vừa đi vừa nghĩ, hôm nào tìm cơ hội doạ cho tiểu yêu nghiệt nhà mình sợ đến hoa dung thất sắc, sau đó em ấy sẽ nằm trong ngực mình không ngừng run rẩy! Cmn nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi!

Hồ tổng sờ sờ cằm, cảm thấy chủ ý này rất hay, đại khái là suy nghĩ rất nhập tâm, cho nên tiếng gió từ phía sau đến cũng không để ý, đầu đã bị vật cứng đánh lên một cái.

Đénh lén bắt cóc? Đây là phản ứng đầu tiên của Hồ Vân Phi, hắn theo bản năng xoay người đánh về phía sau một quyền.

“Tiểu tử chết tiệt trong mắt mày còn có người cha này không?” Một giọng nói phẫn nộ bất bình vang lên.

Hồ tổng nhanh chóng trở nên khẩn trương thu tay lại, nắm đấm tại trước mũi Hồ lão gia dừng lại cách một tấc.

“Cha.” Hồ Vân Phi bất đắc dĩ “Sau này đừng đánh lén con nữa, ba thật sự đánh không lại con đâu, không may làm người ngộ thương gãy sống mũi giống lần trước nữa đó.”

“Nửa tháng trời không thèm về nhà, mẹ mày còn tưởng mày bị bắt cóc.” Hồ lão gia thở hổn hển nói.

“Không nên khoa trương như vậy nha.” Hồ Vân Phi đỡ trán “Con không phải thường xuyên gọi điện về nhà sao.”

“Gọi điện sao có thể so với việc trực tiếp về nhà!” Hồ ba ba trừng mắt “Nếu mẹ nhớ mày, mày liền bảo nàng cầm điện thoại lên ngắm?”

“Vâng vâng vâng, con sai lầm rồi sai lầm rồi.” Hồ Vân phi dỗ dành ông “Sao ba đến mà không nói trước cho con?”

Hồ lão gia khí phách vạn phần “Mẹ con nói, lâu như vậy không thèm về nhà nhất định là bị hồ ly tinh mê hoặc, muốn cha lén lại đây kiểm tra.”

Sao có thể như vậy chứ! Hồ Vân Phi da đầu căng thẳng “Không phải đâu!”

“Ba nói trúng rồi chứ gì?” Hồ ba ba cảnh giác, quyết đoán đi lên lầu “Ba nhất định phải lên kiểm tra.”

“Đừng mà.” Hồ Vân Phi khẩn trương giữ lấy ông, “Con của cha đã muốn hơn ba mươi, loại chuyện này rất bình thường, ba đừng gây khó dễ được không?”

“Không được!” Hồ lão gia trừng mắt “Vợ con ba còn không được liếc mắt nhìn một cái sao?”

“Có dịp sau con liền dẫn về ra mắt” Hồ Vân Phi không ngừng kêu khổ, tuy rằng tính hướng của mình cả nhà đều đã biết, nhưng mà đột nhiên gặp mặt Lâm Bình Bình như vậy, cảnh tượng nhất định sẽ rất thảm thiết!

“Dọn đến ở nhà con rồi sao?” Hồ ba ba kinh sợ “Con gái nhà ai mà tuỳ tiện như vậy chứ?”

“Em ấy không phải con gái.” Mắt thấy thang máy đã muốn tới, Hồ Vân Phi đành kiên trì giữ chân ngài.

“…” Hồ ba ba tâm tình nhất thời rất rối rắm.

Hồ ba ba thật ra vẫn còn rất khó xử, nhiều năm chuẩn bị tâm lý như vậy, nhưng nghe chính miệng con trai nói ra, vẫn là ngũ vị tạp trần.

“Con đối với nữ nhân không hề có hứng thú.” Hồ Vân Phi đã từng dự tính kỹ lưỡng lúc come out sẽ nói như thế nào, bất quá tuyệt đối không ngờ được rằng mình lại đứng trong thang máy thế này mà qua loa nói.

Thang máy đến tầng mười bảy, Hồ ba ba hít thở sâu, chậm rãi bước ra thang máy.

“Lát nữa, ba đừng mắng em ấy nha.” Hồ Vân Phi cẩn thận nói.

Hồ ba ba vô lực phất tay, cam chịu.

“Ba không sao chứ?” Hồ Vân Phi rất chột dạ.

“Không sao.” Hồ ba ba suy yếu nói.

“Ba.” Hồ Vân Phi khẩn trương, ba ba bình thường rất sinh long hoạt hổ, bộ dáng hiện tại rất không bình thường a… Vì thế hắn nhịn không được hỏi một lần nữa “Ba thật sự không sao chứ?”

Ba ba hít sâu một hơi, sau đó..

“Không sao mới là lạ ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”

Hồ tổng toàn thân cứng đờ, nhanh chóng bước qua đỡ lấy cha mình.

“Mở cửa ra đi.” Phát tiết xong, Hồ ba ba cảm thấy thoải mái hơn nhiều, ngài uy vũ đứng trước cửa nhà “Để ba nhìn kỹ xem, mày rốt cuộc là tìm về cái dạng gì.”

HẾT CHƯƠNG 67

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here