Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 68

0
83

Sau khi mở cửa ra, Lâm Bình Bình đang bưng canh lên bàn cơm, đưa lưng về phía cửa, cho nên không phát hiện Hồ ba ba.

“Khụ!” Hồ ba ba rất bất mãn ho khan một chút.

Bóng dáng Lâm Bình Bình cứng đờ, cảm giác âm thanh này hình như không giống Hồ Vân Phi, chẳng lẽ là… Ăn trộm?!

Hu! Tiểu Bạch Liên co rụt cổ lại, trong đầu nhanh chóng tự hỏi có nên đột ngột xoay người lại tạt canh vào người hắn hay không!

“Bình Bình.” Thấy cậu vẫn luôn đứng ngốc tại chỗ, Hồ Vân Phi đành phải kêu một tiếng.

Phù… Tiểu Bạch Liên nhẹ nhàng thở ra, đem tô canh đặt lên bàn rồi quay đầu lại, sau đó cậu nhìn thấy Hồ! Lão! Gia! Khí! Phách! Thậm chí còn khí phách hơn Hồ tổng!

Tình, tình huống gì đây? Tiểu Bạch Liên sửng sốt, dùng ánh mắt hỏi nam d*m của mình.

“Giới thiệu một chút, đây là ba anh.” Hồ Vân Phi bình tĩnh trấn định, nhưng thật ra vô cùng khẩn trương! Đúng là núi cao còn có núi cao hơn, tà mị cuồng quyến như Hồ tổng cũng có người trị được, ví dụ như ba hắn chẳng hạn!

Ba?! Tiểu Bạch Liên đại não run lên, xém chút nữa ném muỗng, vì vì vì sao hắn ra ngoài mua dầu mè, trở về lại dẫn theo ba! Này, này không hợp lý! Mình còn đang mặc tạp dề buồn cười a sao lại phải gặp phụ huynh chứ!

“Cùng nhau ăn cơm trước đi.” Hồ Vân Phi để ba ngồi vào ghế, thuận tiện nháy mắt với Lâm Bình Bình.

Tiểu Bạch Liên khẩn trương đến run tay! Tuy rằng cậu cũng không biết tại sao mình phải run nữa! Mơ mơ hồ hồ vào bếp xào rau xanh, xém chút nữa nhầm ớt thành muối, đúng rồi chính là sai thái quá như vậy đó! May mà có Hồ Vân Phi kế bên hỗ trợ mới không có xào ra một chảo rau cay xé họng!

“Đừng sợ, ba anh nhất định sẽ thích em mà.” Thừa lúc đang bận bịu nấu cơm, Hồ Vân Phi nhỏ tiếng an ủi cậu.

“Tôi có thể về nhà trước không?” Lâm Bình Bình cảm thấy mình sắp hôn mê rồi.

“Em dám!” Hồ tổng trừng mắt!

Lâm Bình Bình lệ rơi đầy mặt, bưng rau xanh ra khỏi bếp.

Hồ lão gia ngồi trong phòng ăn nhìn cảnh kịch câm trong phòng bếp đã lâu, ấn tượng với Lâm Bình Bình cũng không có gì đặc biệt, cảm khái duy nhất là đm nam nhân lớn lên cũng có thể giống hồ ly tinh vậy sao! Cằm nhọn gì đó, mắt đào hoa gì đó… Hèn chi dụ được thằng con thổ phỉ của mình chết mê chết mệt!

Không khí trên bàn cơm không tính là thoải mái, Lâm Bình Bình sau khi khiếp sợ kêu một tiếng ‘Bác trai’ cũng không biết nên nói gì thêm, luôn luôn cúi đầu ăn cơm trắng!

Hồ Vân Phi đưa cho ba mình một chén canh cá, trong lòng đại nghịch bất đạo rít gào ba mau cúi đầu ăn cơm đê! Không cần soi con dâu mình chằm chằm vậy đâu a! Con của ba vẫn chưa thu phục được em ấy hoàn toàn đâu đó! Nếu như bị ba hù chạy mất thì! Biết! Làm! Sao! Đây! Hả!

Hồ lão gia nhìn con dâu trong chốc lát, uy nghiêm hắng giọng vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy Lâm Bình Bình sợ đến nỗi tay run lẩy bẩy, làm viên thịt rớt cái bẹp vô trong chén!

Hồ Vân Phi sờ sờ đầu cậu, sau đó ánh mắt rất oán niệm nhìn ba mình — Khi không ba ho khan làm gì chớ!

Hồ lão gia rất vô tội, người này lá gan cũng quá nhỏ rồi! Thật ra mình cũng coi như thuộc tuýp cha mẹ tân tiến hiền lành mà! Vốn muốn giáo huấn một chút, nhưng bởi vì ánh mắt con trai mình thật sự rất quỷ dị, vì thế Hồ ba ba đành phải cúi đầu ăn canh, cmn húp một hơi liền kinh ngạc! Hương vị này đặc biệt quen thuộc a!

“Cậu nấu à?” Hồ ba ba hỏi con dâu ông.

Lâm Bình Bình sửng sốt, vừa chuẩn bị nói không phải, trên lưng đã bị nhẹ nhàng nhéo một cái.

Tiểu Bạch Liên đành phải vô sỉ cam chịu.

“Ngon không?” Hồ Vân Phi hỏi ba mình.

Hồ ba ba lại húp thêm một hơi, càng kinh ngạc! Đây rõ ràng là hương vị vợ mình nấu a!

Thật ra chuyện này cũng bình thường, bởi vì trù nghệ của Hồ Vân Phi vốn được mẹ truyền lại, chẳng qua bình thường lười nấu, cho nên Hồ ba ba vẫn luôn xem nhẹ khả năng nấu nướng của hắn! Hơn nữa hồi nãy lúc mới vào, Lâm Bình Bình đang mang tạp dề mang canh ra bàn, cho nên ông đương nhiên cho rằng, một bàn đồ ăn này đều do Lâm Bình Bình nấu.

Năm đó Hồ ma ma chính là nhờ món canh cá tiêu cay này mà thành công bắt được trái tim Hồ ba ba! Trở thành món ông vô cùng yêu thích, cho nên có thể nói món này ở Hồ gia có địa vị phi phàm!

Chẳng lẽ nam nhân Hồ gia đều đổ dưới món canh này? Hồ ba ba bi thương vạn phần nghĩ.

Lâm Bình Bình không yên nhìn Hồ Vân Phi — Sao ba anh lại ngẩn người vậy?

Hồ Vân Phi gắp cho cậu một khối đậu hủ — Ngoan ngoãn ăn cơm.

“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Hồ ba ba đột nhiên hỏi.

“Hai mươi lăm.” Lâm Bình Bình nhanh chóng nuốt thứ trong miệng xuống.

“Ba mẹ đang làm nghề gì?”

Hồ Vân Phi một bên âm thầm phun tào, còn dám cũ rích hơn nữa không!

“Giảng viên đại học.” Lâm Bình Bình tuy cảm thấy loại đối thoại này rất quỷ dị, nhưng vẫn thành thật trả lời.

“Cậu tốt nghiệp đại học nào? Bằng cấp loại gì? Có nhà riêng xe riêng không? Hiện tại đang làm nghề gì? Tiền lương nhiều hay ít? Hợp đồng bao nhiêu năm? Nếu Vân Phi và mẹ cậu cùng lúc rơi xuống biển thì cậu…”

“Ba!” Hồ tổng thật sự là nghe không nổi nữa, hắn nghiêm khắc gắp qua một khối thịt heo, “Ăn thịt!”

Trên mặt thịt sốt tương đỏ tươi còn có rắc chút hành lá xanh xanh, hương thơm tỏa ra mềm mại vừa miệng, Hồ ba ba thành công bị hấp dẫn lực chú ý — Đã mấy tháng rồi ông chưa được ăn thịt a! Bởi vì ông bị cao huyết áp! Cho nên Hồ ma ma nghiêm túc ra lệnh cưỡng chế bình thường chỉ cho ông ăn rau xanh! Mỗi ngày đối mặt với mấy món xanh rờn, Hồ ba ba nghiễm nhiên chắc chắn mình đã thành sơn dương tinh cmnr!

Cuộc sống không có thịt heo thì không phải cuộc sống hoàn mỹ!

“Con con con đi toilet một chút.” Lâm Bình Bình cảm thấy mình cần yên tĩnh một chút, suy yếu rời đi.

“Con cũng đi!” Hồ Vân Phi đứng lên theo.

“Mày đứng lại!” Hồ ba ba cắn thịt heo, thực nghiêm túc trừng hắn, “Lại muốn đi nói lén cái gì?”

Hồ tổng lấy di động ra, bằng tốc độ sấm sét chụp được cảnh ba mình đang cắn thịt heo.

“Mày là cái thằng nghịch tử đê tiện!” Hồ lão gia gian nan phun ra tám chữ!

“Còn lải nhải thêm câu nữa, con sẽ gửi hình này cho mẹ!” Hồ Vân Phi uy hiếp ba mình, “Còn có hình lần trước ba đánh nhau với chú Lưu ở công viên nữa!”

“Năm 58 cả nước thực hiện kế hoạch đại nhảy vọt luyện sắt thép, chúng ta không có cơm ăn, đội trưởng công xã nửa đêm gõ cửa, muốn dùng…”

“Muốn dùng một ba lô cà rốt đổi lấy con, ba thà rằng chết đói cũng không đổi, ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, không ngờ lại nuôi ra một thằng ngỗ nghịch như vậy!” Hồ tổng đồng tình nhìn ba mình, “Không có biện pháp, dù sao cũng lỡ gặp rồi, chấp nhận đi.”

Con trai trưởng thành rồi a! Hồ ba ba cảm khái hàng vạn hàng nghìn, trước đây nhất định sẽ khóc, bây giờ sao da mặt lại dày vậy chứ!

Lâm Bình Bình đang ngồi trên bồn cầu ngẩn người, đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa, vì thế lập tức hồn phi phách tán, “Ai?!”

“Nam nhân của em!” Hồ Vân Phi tự mình mở cửa.

“Ba của anh về rồi hả?” Lâm Bình Bình tràn ngập hi vọng hỏi.

Hồ Vân Phi dội một gáo nước lạnh, “Không hề.”

“Vậy anh vô đây làm gì?” Lâm Bình Bình khẩn trương.

“An ủi em.” Hồ Vân Phi ôm cậu vào lòng, “Nếu ba anh chán ghét em thì sẽ không nói nhiều vậy đâu, cho nên đừng sợ.”

“Nhưng mà tôi một chút cũng không thấy ổng thích tôi.” Lâm Bình Bình run run.

“Ổng là vậy đó, ngoan, em còn có anh mà.” Hồ Vân Phi vỗ vỗ lưng cậu, “Đi ra ngoài đi?”

“Tôi muốn yên tĩnh một chút.” Lâm Bình Bình ôm thắt lưng hắn, lần đầu tiên trong đời cảm thấy… nam nhân trước mắt này thật đáng tin dựa vào rất có cảm giác an toàn a!!

Hai người im lặng trong chốc lát, Lâm Bình Bình cảm thấy tim đập dần dần bình ổn, vì thế đẩy đẩy cánh tay.

“Có thể ra ngoài được chưa?” Hồ Vân Phi hỏi cậu.

Lâm Bình Bình gật gật đầu.

Khóe miệng Hồ Vân Phi giương lên, ôm vai cậu đi ra ngoài.

Hồ lão gia còn đang ăn đùi heo! Dù sao cũng bị con trai chụp được rồi! Trước sau gì cũng bị vợ cằn nhằn! Không bằng ăn thêm vài miếng nữa!

Đĩa thịt heo rỗng tuếch, chỉ còn lại nửa miếng nhỏ! Hồ Vân Phi vô lực nhìn ba mình, “Lúc về nhớ uống thuốc giảm áp đó.”

“Cách.” Hồ ba ba để đũa xuống, uy nghiêm nhìn con mình, quanh thân tràn ngập bá vương khí.

“Miệng dính tương kìa.” Hồ tổng không cho ba mình xíu mặt mũi nào.

Lâm Bình Bình đúng lúc rút khăn giấy, hai tay dâng lên.

Hồ ba ba bình tĩnh nhận lấy, vừa lau miệng vừa nhớ tới bốn chữ ‘phu xướng phụ tùy’!

“Cơm nước xong con sẽ đưa ba về nhà.” Hồ Vân Phi ngồi xuống ghế dựa, “Sắp hơn mười giờ rồi, mất công mẹ lại suy nghĩ miên man!”

“Hai con có về không?” Hồ ba ba hỏi.

Oa! Chúng ta?!!!!!!! Lâm Bình Bình khẩn trương nắm chặt cái chén, vừa mới gặp ba xong giờ lại gặp mẹ tần suất rất cao có được hay không một chút thời gian để giảm xóc cũng không có gì đó rất kích thích a!!!

“Bọn con cuối tuần sẽ về.” Hồ Vân Phi kéo dài thời gian, “Bây giờ đã khuya rồi, để cho mẹ con nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Ân, cuối tuần sẽ về!” Lâm Bình Bình cũng dùng sức gật đầu, sợ bây giờ sẽ bị tha đi!

“Cũng được, ba về làm công tác tư tưởng với mẹ con một chút.” Hồ ba ba tự nói một câu, miễn cưỡng đáp ứng.

“Chính là, mẹ con nhất định không sáng suốt hiền lành săn sóc được như ba đâu!” Hồ tổng ôm tay ba mình, vừa ôm vừa túm người trên ghế đứng lên, “Đến đến, con đưa ba về nhà.”

“…” Hồ lão gia rất bất mãn, cứ vậy là đi hả? Mình còn chưa kịp nói mấy câu thấm thía với tụi nó mà!

“Sắp mưa rồi đó.” Hồ Vân Phi nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa nói dối như cuội, lấy áo khoác cùng nón của ba xong liền ra cửa.

“Tạm biệt bác trai.” Lâm Bình Bình đứng ở cửa, vẫn luôn nhìn theo hai người vào thang máy. Gặp phụ huynh gì đó quả nhiên đáng sợ! Hơn nữa biểu hiện của mình hồi nãy y như bị thiểu năng vậy đó! Ba hắn nhất định sẽ nghiêm trọng khinh bỉ mình cho coi huhuhuhuhu….

“Người kia của con… hình như hơi bị nữ tính hử?” Sau khi ngồi vào trong xe, Hồ ba ba chỉa chỉa lên lầu.

“Chẳng lẽ ba muốn con tìm một tráng hán lỗ mãng cao lớn thô kệch, cơ bắp cuồn cuộn, tính tình nóng nảy, hơi hơi mất hứng liền đánh nhau với con, tuyên bố muốn giết cả nhà?” Hồ tổng bình tĩnh khởi động xe.

Hồ ba ba thổi râu, “Ý của tao là sao mày không trực tiếp tìm một nữ nhân?!!”

“Không có biện pháp, con của ba trời sinh là gay, cũng không thể đi lừa cô gái vô tội được.” Hồ Vân Phi nhìn ba mình, “Ba thử nghĩ đi, nếu như mẹ thật ra thích phụ nữ…”

Nói còn chưa xong, đầu đã trúng một cú đấm tàn bạo, Hồ lão gia rít gào, “Đổi ví dụ khác cho tao!”

“Nếu ba có đứa con gái, cực cực khổ khổ nuôi lớn đến hai mươi tuổi gả cho người ta, sau khi kết hôn mới phát hiện đối phương là một thằng gay lừa hôn, chỉ vì muốn nàng sinh con trai nối dõi tông đường, sau đó liền ly hôn, thì ba nghĩ sao?” Hồ Vân Phi hỏi.

Ngẫm lại loại khả năng này, Hồ lão gia liền nổi trận lôi đình! Ông hung ác trả lời, “Tao sẽ ôm bao thuốc nổ! Đi tìm thằng súc sinh kia đồng quy vu tận!”

“Thì đó.” Hồ Vân Phi lái xe ra khỏi gara, “Con sao có thể làm chuyện thiếu đạo đức vậy được.”

Hồ ba ba trầm mặc một hồi, cảm thấy vậy cũng đúng!

“Vòng lẩn quẩn này thực sự rất loạn, con của ba vất vả lắm mới tìm được một người an an phận phận, ba cũng đừng phản đối nữa.” Hồ Vân Phi thở dài, đặc biệt đặc biệt thê lương!

Hồ ba ba đành phải thở dài theo con của ổng, nghĩ lại một chút chỉ tại hồi trẻ mình nơi chốn lưu tình, tiêu hao hết hứng thú với người khác phái của Hồ gia! Làm cho con mình bây giờ hứng thú với nam nhân!

Một tiếng sau, Hồ Vân Phi trở lại nhà mình, Lâm Bình Bình còn đang ngồi ở sofa xem tv!

“Hai cara kim cương tám mũi tên tám trái tim() phải hơn hai mươi vạn, mà hai cara kim cương tám tên tám tim của chúng tôi chỉ chín ngàn chín trăm tám mươi vạn thôi, thật sự chỉ cần chín! Ngàn! Chín! Trăm! Tám! Mươi! Vạn!” MC vừa khàn cả giọng vừa cầm bình phun lửa cực kì tàn ác nướng viên kim cương Nam Phi, cả phòng chướng khí mù mịt, muốn chứng tỏ kim cương của mình là hàng thật chăm phần chăm!

“Em muốn mua hả?” Hồ Vân Phi bật cười, ngồi bên người cậu xoa bóp.

“Ba anh nói tôi như thế nào?” Lâm Bình Bình cầm remote run rẩy!

“Quan tâm cái nhìn của ba anh vậy à?” Hồ Vân Phi cố ý thừa nước đục thả câu.

“Thôi anh đừng nói nữa thì hơn.” Tiểu Bạch Liên ngồi phịch lên ghế sofa, hơi thở mong manh nói, “Tôi đã đi toilet bốn năm lần luôn rồi!”

“Sợ như vậy à?” Hồ Vân Phi ôm cậu vào ngực mình.

“Bởi vì tôi chưa có chuẩn bị gì hết a!” Tiểu Bạch Liên hiếm khi nổi giận trước mặt Hồ tổng!

“Anh cũng có chuẩn bị gì đâu.” Hồ Vân Phi hôn nhẹ mặt cậu một cái, “Ba anh cũng chưa nói em không tốt, đừng lo lắng.”

“Cuối tuần thật sự phải đến nhà anh à?” Lâm Bình Bình thực không yên lòng hỏi.

“Đúng vậy.” Hồ tổng khí phách gật đầu.

Tiểu Bạch Liên rụt lui cổ, lắp bắp hỏi, “Anh cảm thấy chuyện tôi đột nhiên được Cố tổng phái đi công tác có bao nhiêu phần trăm xảy ra?”

“Xác suất bằng 0, nhưng mà nếu em dám trốn đi hoặc là biến mất, anh cam đoan xác suất em bị đuổi việc sẽ là một trăm phần trăm!” Hồ tổng ỷ thế hiếp người, đặc biệt đặc biệt âm hiểm!

Oa! Tiểu Bạch Liên dùng ánh mắt lên án hắn!

“Thực sự bị hù ra một thân mồ hôi lạnh luôn rồi nè? Quần áo ướt hết rồi.” Hồ Vân Phi ôm cậu đứng lên, “Mang em đi tắm rửa.”

“Tôi tự tắm được rồi!” Lâm Bình Bình cảnh giác giãy dụa.

“Trong phòng rửa tay có ma nữ đó.” Hồ tổng nói đặc biệt lưu loát!

“Anh!!!!!!!!” Lâm Bình Bình lệ rơi đầy mặt! Biết mình nhát gan mà còn làm vậy thiệt đáng giận mà nam nhân thiếu đạo đức gì đó đáng ghét nhất!

“Không chỉ phòng rửa tay có ma nữ, mà trong nhà bếp còn có u linh, trong phòng khách có cương thi, trong phòng ngủ có quỷ hút máu, nhà kho có…”

“Anh đừng nói nữa!” Lâm Bình Bình hỏng mất ôm chặt tay hắn, “Tôi tôi tôi tôi anh tắm chung với tôi đi!”

Làm được rồi a, khóe miệng Hồ tổng giương lên, vạn phần tà mị!

Ở một nơi khác, Cố Hi đang ở nhà Lục bác sĩ, điên cuồng sửa sang lại tủ quần áo lớn!

Tuy rằng Lục Triển Phong đã nhường hẳn một nửa tủ cho cậu, nhưng vẫn không đủ! Bởi vì đệ đệ là nghệ thuật gia a! Nghệ thuật gia phải đặc biệt đặc biệt có nhiều quần áo! Chỉ là áo sơ mi thôi mà phải có hơn mười màu, mỗi màu bảy tám kiểu dáng! Vì thế Lục Triển Phong trơ mắt nhìn tủ đồ mình ngày càng đầy, mà đống lớn trên mặt đất chưa vơi đi được một phần ba!

“Đầy rồi.” đệ đệ ôm một chồng quần, đặc biệt ủy khuất nhìn nam nhân của mình!

Lục Triển Phong đành phải buông chén nước, đem quần áo bình thường mình ít mặc nhét vào trong rương dưới sàn.

Đệ đệ vừa lòng hôn anh một cái, sau đó xếp quần vào… Lại đầy!

“Sao em lại đem nhiều quần áo vậy?” Lục Triển Phong xoa mi tâm, không biết mình nên là biểu tình gì.

“Đâu nhiều lắm đâu!” đệ đệ ngồi bên đống quần áo, đặc biệt cường điệu, “Em còn không có thu khố() đó!!!!!”

“Thứ nên có thì em không có, không nên có thì em lại có một đống lớn.” Lục Triển Phong kéo vali cậu lại, “Thu thập mấy cái em hay mặc đi, ngày mai anh lái xe chở mấy cái còn lại về.”

“Vì sao chứ?” đệ đệ cực kì bi thương, “Đây đều là mấy cái em hay mặc! Thiếu một thứ cũng không được!”

“Bình thường em sẽ đội bảy tám cái nón đi ra ngoài hả?” Lục Triển Phong hỏi cậu.

“Vâng!!!!!!!!!” Đệ đệ ngạo kiều ưỡn ưỡn bộ ngực nhỏ! Nghĩ thầm dù sao đi nữa anh cũng không thể bắt em mang về đâu!

“Được rồi, vậy em cứ từ từ sắp xếp đi.” Lục Triển Phong thở dài, sau đó ra ban công yên lặng hút thuốc.

A? Sao, sao vậy! Đệ đệ cảm thấy có chút không đúng, vì thế rón rén ra ban công, thật cẩn thận nhìn anh!

“Anh biết căn phòng này quá nhỏ, không giống như ở nhà em, bao nhiêu quần áo cũng chứa đủ.” Lục Triển Phong nhìn cậu cười khổ, “Thực xin lỗi, ủy khuất em rồi.”

“Không phải!” Đệ đệ giật mình, mình đâu có ý này đâu a!

“Không sao đâu, anh sẽ cố gắng kiếm tiền, mỗi ngày tăng ca, mua cho em một phòng lớn để đựng quần áo.” Lục Triển Phong ôm lấy cậu, thanh âm thực ôn nhu.

Trời! Trời! Đất! Ơi! Đệ đệ lập tức khẩn trương rơi lệ, “Anh không cần tăng ca!” Tăng ca gì đó đáng ghét nhất buổi tối thì phải ở nhà ôm nhau xem tv rồi hôn nhẹ chứ!

“Bây giờ anh mua không nổi căn phòng lớn, em trước ủy khuất một chút được không?” Lục bác sĩ âm thanh ôn nhu, “Ngày mai anh sẽ dọn sách ra ban công, tạm thời lấy thư phòng cho em đựng quần áo.”

“Không!!!!!!!!!!!!!” Đệ đệ đau lòng mà lại cảm động ôm chặt nam nhân của cậu, “Ban công lạnh lắm huhuhu, không cho anh đọc sách ở đó đâu!”

“Không sao đâu.” Lục Triển Phong hôn hôn tai cậu, “Bảo bối thực xin lỗi.”

Đệ đệ lệ rơi đầy mặt, quả thực nghẹn ngào vạn phần, “Em không cần phòng chứa quần áo, ngày mai em sẽ mang quần áo về nhà.”

“Không được, Tiểu Hi của anh là nghệ thuật gia mà, phải có thật nhiều quần áo đẹp mới đúng.” Lục Triển Phong tiếp tục ôm cậu.

“Em không cần quần áo!” Đệ đệ khóc ôm chặt anh, “Thật sự không cần, nếu anh không cho em mang về nhà em sẽ đốt hết đó!”

Hình như hơi quá trớn rồi… Lương tâm của bác sĩ phúc hắc rốt cuộc phát hiện, hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt, “Đừng khóc, ngày mai anh giúp em mang về nhà.”

“Ân!!!!!!!” Cố Hi dùng sức gật đầu, cảm thấy nam nhân của mình đặc biệt đặc biệt tốt bụng!

Trong phòng ngủ có tv rất lớn, đệ đệ tựa vào l*ng ngực Lục bác sĩ, hưng trí bừng bừng xem gameshow ác tục, một chút cũng không hợp với khí chất tươi mát của cậu!

“Ngủ đi, đã khuya rồi.” Lục Triển Phong xoa mặt cậu.

“Không mệt!” Đệ đệ quyết đoán cự tuyệt.

“Không mệt cũng phải ngủ!” Lục Triển Phong cưỡng chế tắt tv.

“Em còn chưa thấy được mặt khách mời số 3 mà!” Đệ đệ sốt ruột.

“Không được coi nữa!” Lục Triển Phong tắt đèn đầu giường, ôm cậu vào ổ chăn.

Nhưng đệ đệ thật sự một chút cũng không mệt! Vì thế cậu lột áo ngủ Lục Triển Phong, cọ cọ mặt lên.

“Lại làm gì đó?” Lục Triển Phong vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

“Cơ ngực thật đẹp!” Đệ đệ ca ngợi, sau đó móng vuốt một đường đi xuống, nghiêm túc nói, “Chúng ta coi thử cơ bụng chút nha!”

“Cơ bụng ở chỗ nào?” Một phút sau, Lục bác sĩ áp lực hỏi, thanh âm rõ ràng khàn khàn.

Đệ đệ đặc biệt có cảm giác thành tựu! Thế là tay lại làm càn hơn nữa, cứ ở trong quần lót Lục Triển Phong không chịu đi!

“Ngủ!” Lục Triển Phong nắm cổ tay cậu.

Sắc đẹp trước mắt, anh cư nhiên lại lạnh lùng như thế! Đệ đệ không ngừng cố gắng, xoay người ngồi lên người anh!

Lục bác sĩ hô hấp nặng nề.

Đệ đệ ảo tưởng mình thành hồ ly tinh, sau đó tiêu hồn thở gấp một chút, còn uốn éo eo nhỏ!

Sau đó không ngoài dự kiến, Lục bác sĩ thú tính trỗi dậy! Đệ đệ thành công bị ném xuống!

Nhưng không ngờ, Lục bác sĩ bị thú tính đốt nóng đầu, dùng lực quá lớn lỡ tay ném luôn đệ đệ xuống sàn!

Đệt mợ!

Đệ đệ bất ngờ không kịp đề phòng hét lớn, đập đầu vào tủ đầu giường, làm chấn động ly nước trên tủ loảng xoảng rơi bẹp vào đầu khiến cậu ướt nhẹp!

“Tiểu Hi!” Lục Triển Phong bị hoảng sợ!

Đệ đệ ánh mắt ai oán nhìn anh, miệng mếu máo, ủy khuất khóc ra tiếng!

“Đừng khóc đừng khóc mà.” Lục Triển Phong nhanh chóng ôm cậu về giường, lấy quần áo qua giúp cậu lau khô.

Đệ đệ vừa khóc vừa mò trong áo ngủ ra hai đóa hoa cúc — cái này là hoa ngâm trong trà.

Lục Triển Phong lau khô toàn bộ người cậu, sau đó ôm vào trong ngực dỗ dành, biểu tình trên mặt rất kì quái — Anh thật ra rất muố cười! Nhưng mà lúc này không thể cười được! Cho nên đành phải vất vả chịu đựng!

“Anh cố ý chứ gì!” Đệ đệ khóc nức nở lên án anh.

“Anh sao lại cố ý xô em xuống sàn chứ.” Lục Triển Phong hôn nhẹ mặt cậu, “Không được phép nói lung tung!”

“Anh chính là cố ý mà!” Đệ đệ thương tâm muốn chết, sao lại hù người ta vậy chứ! Mình ra sức câu dẫn ảnh như vậy! Kết quả cư nhiên lại bị đập mông xuống sàn! Loại tình tiết này rất dọa người a! Quả thật là nỗi sỉ nhục!

“Được rồi được rồi, cho em đánh lại một cái nè.” Lục Triển Phong âm thanh ôn nhu.

Đệ đệ còn đang nức nở không thôi! Đặc biệt đặc biệt buồn bực!

Loại thời điểm này, lẽ ra Lục bác sĩ phải cuồng dã đẩy ngã cậu, sau đó nói mấy câu như ‘Tiểu yêu tinh này nếu như còn khóc nữa cẩn thận anh trói em lại hung hăng trừng phạt đó nha’ linh tinh, mới phù hợp với ảo tưởng của đệ đệ!

Ngay lúc mành chỉ treo chuông như này di động của đệ đệ lại đột! Nhiên! Vang! Lên! Bởi vì đệ là tiểu tươi mát tốt đẹp, cho nên cậu cự tuyệt mấy loại nhạc chuông tào lao! Vẫn chỉ dùng tiếng reng reng mặc định của điện thoại! Trong đêm dài yên tĩnh nghe hơi bị rùng rợn!

Vì thế đệ đệ thành công bị dọa sợ, hơn nửa đêm còn ai gọi nữa chứ!

Thật! Đáng! Ghét! Mà!

HẾT CHƯƠNG 68

() kim cương 8 mũi tên và kim cương 8 trái tim

() thu khố, là quần bó giữ nhiệt mặc bên trong

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here