Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 69

0
115

Đệ đệ vốn định hung ác ngắt máy, nhưng cậu không dám! Bởi vì tên hiện trên màn hình là ba cậu!

Vì thế đệ đệ đành phải tạm thời nuốt nghẹn ngào vào trong, đặc biệt ôn nhu nghe điện thoại, “Ba, sao rồi?”

“Anh con giờ có ở đó không?” Ba ba ngữ khí vạn phần lo âu!

“Không… không có.” Đệ đệ khẩn trương ngồi thẳng dậy! Chẳng lẽ ba mình nửa đêm kiểm tra phòng? Miệng thì hỏi anh con có nhà không, nhưng thực ra là hỏi con có đang ở nhà không, hay rộng ra một chút là có phải con lại chạy tới nhà người yêu ở rồi không!!!

Cmn thiệt thâm a! Đệ đệ không tự giác siết chặt ống nghe! Cảm thấy không yên!

“Không có thì tốt rồi.” Ba ba nhẹ nhàng thở ra.

Không, không có thì tốt rồi? Đệ đệ buồn bực, “Xảy ra chuyện gì?”

“Ba lạc mất Tiểu Niên rồi!” Ba ba nói ra lời kinh người!

“Gì?!!!!!!” Đệ đệ long trời lở đất! Lập tức từ trên giường đứng lên!

Lục bác sĩ nghẹn họng nhìn trân trối Cố Hi cởi truồng đứng trước mặt mình nghiêm túc chống nạnh!

Loại hình ảnh này thiệt là… hết biết nói gì.

“Con đừng la làng a!” Ba ba rít gào, “Ba đã tìm được rồi!”

Sát… đệ đệ nhẹ nhàng thở ra, xếp chân ngồi lên giường, bất mãn nén giận ba mình, “Vì cái gì mà một câu ba lại cắt thành hai phần chứ!” Tìm cũng tìm được rồi, còn khẩn trương cái gì! Hơn nửa đêm còn gọi điện! Đánh gãy tình cảm mãnh liệt của con ba!

Nhưng ba ba lại tiếp tục nói ra lời kinh người, “Ba tìm được nó trong bệnh viện!”

“Bệnh viện?” Đệ đệ lại khiếp sợ ‘rẹt’ phát đứng lên!! Đờ mờ mới đi chưa được hai ngày đã nhập viện?!

Lục Triển Phong: …

Ba ba thực vô tội, “Nó không mang theo điện thoại rồi bị lạc, người ta đưa đến đồn cảnh sát, được cho nửa cái bánh mì, bên trong có hải sản.”

“Anh con mà biết nhất định sẽ rít gào.” Đệ đệ thực đồng tình nhìn ba mình, “Nói không chừng còn có thể tịch thu bàn cờ nhảy thủy tinh của ba.”

“Nó dám!” Ba ba rống giận.

Lỗ tai đệ đệ kêu ong ong, “Anh dâu con không có sao chứ?”

“Không có gì, chỉ bị sưng mặt thôi.” Ba ba mệnh lệnh con trai nhỏ, “Nó nói trên tủ đầu giường có một bình lớn màu xanh, là thuốc dị ứng lúc trước bác sĩ cho, để ngừa vạn nhất, con mau trộm gửi qua đây.”

“Biết rồi!” Đệ đệ vừa nói chuyện vừa khát vọng vạn phần nhìn Lục Triển Phong — Bởi vì cậu vẫn luôn chấp niệm với cảnh tượng này! Thường xuyên ảo tưởng lúc mình đang nghiêm túc nghe điện thoại, bị ảnh tà ác âu yếm thân thể, vì bị t**h d*c hãm sâu cùng lý trí dày vò không thể tự kiềm chế, ngay cả âm thanh cũng bắt đầu run rẩy!

Loại giả thiết này chỉ mới nghĩ thôi đã thấy thích cực!!!!!!!

“Ba cúp trước đây.” Ba ba định cúp máy đi nấu cháo cho con dâu.

“Ba khoan cúp đã!!!!!” Đệ đệ nhất thời khẩn trương.

“Vì sao?” Ba ba không hiểu ra sao, “Con còn gì muốn nói với ba à?”

Bởi vì Lục bác sĩ chưa có hung hăng tra tấn con a!! Đệ đệ rít gào trong lòng!! Cho nên ba không thể cúp! Ba phải nghe máy thì con mới có thể vừa nghe điện thoại vừa ủy khuất run rẩy được chứ!!!

“Con làm sao vậy?” Ba ba cảm thấy con trai nhỏ có chút khác thường.

Đệ đệ đơn giản vươn tay, kéo tay Lục bác sĩ bỏ vào giữa hai chân mình!

Lục Triển Phong: …

“Con cũng muốn qua Mỹ ở một thời gian.” Đệ đệ một bên có lệ, một bên ấn tay anh không cho đi!

Khóe miệng Lục Triển Phong giương lên, rốt cuộc bắt đầu động tác không nhanh không chậm.

Đệ đệ nhất thời cảm thấy lâng lâng! Nhưng còn chưa lâng lâng đến nỗi không khống chế được run rẩy, vì thế bất mãn, đờ mờ này không giống trong tiểu thuyết viết xíu nào hết a! Lục bác sĩ quá ôn nhu, một chút cũng không cuồng dã! Vì thế đệ đệ rõ ràng nằm trên giường, một tay cầm di động, tay kia d*m đãng âu yếm tiểu nhũ tiêm của mình!

Lục Triển Phong quả nhiên đã bị động tác này đánh trúng, động tác trên tay cũng nhanh hơn một chút!

Hô hấp đệ đệ dần dần dồn dập, nhẹ nhàng cắn môi dưới!

Mà ba ba bên kia đang không hiểu ra sao còn đang hỏi, “Con qua Mỹ làm gì?”

“Ngắm lá vàng rơi.” Đệ đệ bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ, tay nắm chặt drap giường, thiệt thiệt thiệt muốn rên rỉ quá đi!

“…Con không sao chứ?” Ba ba giật mình.

“Ân.” Đệ đệ hối hận vì đã chơi trò này, bởi vì cậu cảm thấy mình không hold được! Vì thế liều mạng dùng chút lý trí cuối cùng nói cho ba cậu, “Không có gì con ngủ trước nha hẹn gặp lại!”

“Không chơi nữa?” Thấy cậu cúp điện thoại, Lục Triển Phong cười xấu xa hỏi.

Đệ đệ hai mắt rưng rưng nhìn anh, đặc biệt đặc biệt điềm đạm đáng yêu! Cmn trò này quá kích thích a! Căn bản không hợp với tiểu! Thanh! Tân!

Lục Triển Phong lấy b*i tr*n ra, đổ một ít ra lòng bàn tay. Đệ đệ thẹn thùng nhắm mắt lại, sau đó… di động lại đột ngột vang lên!

Đệ đệ luống cuống cầm lên, lại là ba cậu!

“Alo!” Đệ đệ hung ác nghe máy!

Lục Triển Phong tách hai chân cậu ra, sau đó không nhanh không chậm tiến vào.

Đệ đệ: (⊙﹏⊙)!

Khóe miệng Lục Triển Phong hơi nhếch lên, tiếp tục chậm rãi thẳng tiến, hoàn toàn không nhìn tới đôi mắt nhỏ đáng thương của đệ đệ!

“Con rốt cuộc bị sao vậy? Đột nhiên đòi đến Mỹ là sao? Lục Triển Phong khi dễ con? Hồi nãy tại sao phải cúp máy? Có phải đang trộm khóc hay không?” Ba ba cảm thấy thực lo lắng, vì thế lải nhải hỏi!

Đệ đệ hỏng mất cắn môi dưới, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nam nhân của cậu.

Lục bác sĩ hung hăng đỉnh vào.

“A!” Đệ đệ ngắn ngủi kêu một tiếng, sau đó nhanh chóng nhịn xuống, nhưng mà đm ba cậu nghe hết cmnr!

“Con rốt cuộc bị sao vậy? Nếu còn không nói thì mau bật camera lên cho ba nhìn!” Ba ba thiệt là nóng nảy.

Vòng eo đệ đệ kịch liệt run rẩy, kích thích quá mức mãnh liệt muốn liều mạng khắc chế, nhưng rốt cuộc lại ủy khuất khóc ra tiếng, bàn tay đáng thương hề hề nắm tay áo Lục bác sĩ!

Nhưng Lục bác sĩ vẫn là bộ dáng ôn nhu bình thường, không chỉ không dừng lại mà còn gia tăng tốc độ.

Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ răng, mắt thấy mình sắp chịu không nổi nữa! Đệ đệ đành phải vừa thở dốc vừa nói, “Ba ơi con rất nhớ ba a…”

Biểu tình trên mặt Lục Triển Phong cứng đờ, xém chút nữa cười ra tiếng.

“Nhớ ba đến muốn khóc?” Ba ba hiển nhiên không tin.

“Là thiệt đó…” Đệ đệ tiếp tục dùng tiếng khóc che giấu tiếng thở gấp, “Con rất rất nhớ ba…”

“Bảo bối nhi à.” Nhất thời tim ba ba hóa thành nước, “Đừng khóc đừng khóc, ngày mai con sang Mỹ đi, ba sẽ cùng con chơi cờ nhảy mỗi ngày!”

Lần này đệ đệ khóc thiệt cmnr, “Con con con đừng qua thì hơn…”

Lục Triển Phong làm cậu quỳ úp sấp trên mặt giường, sau đó một lần nữa hung hăng chạm vào nơi mẫn cảm nhất của cậu.

“Ô…” Đệ đệ suýt nữa tắt thở, ngay cả tay cũng run rẩy.

“Vì sao chứ?” Ba ba khó hiểu.

“Con phải đến triển lãm vẽ tranh.” Đệ đệ nước mắt ròng ròng, “Anh hai lợi hại như vậy, con không thể để ba thất vọng được.”

Ba ba bị con trai nhỏ làm cảm động! Cảm khái có con trai như thế còn mong gì hơn!

“Ba, con cúp trước đây.” Đệ đệ nức nở nói.

“Ngoan, nếu nhớ ba quá thì lấy hình gia đình ra xem.” Ba ba còn đang từ ái dặn.

“Ân, gặp sau.” Đệ đệ cúp máy cái bụp, cả người ngồi phịch xuống giường.

“Không chịu nổi sao?” Lục Triển Phong ghé vào người cậu, thổi thổi vào tai.

Đệ đệ toàn thân run rẩy, trong ánh mắt hơi nước một mảnh, sau lưng cũng phiếm hồng luôn, ủy khuất nhỏ tiếng khóc!

Lục bác sĩ rốt cuộc ngừng tra tấn cậu, đổi thành lực đạo cùng tần số cậu thích nhất.

Đệ đệ mơ mơ hồ hồ nghĩ, tiểu thuyết đều là gạt người! Chỉ mới bị ảnh ôn nhu vuốt ve đã nói không ra tiếng rồi, lộng thêm chút nữa chắc chớt, huống chi là nghiêm túc tham gia hội nghị qua điện thoại!

Loại tình tiết này một chút cũng không khoa học! Lần sau phải khiếu nại tẩu tử mới được!

Sáng ngày thứ hai, đệ đệ trên vai mang trách nhiệm nặng nề trở về trộm thuốc, kết quả là vừa lên lầu liền đụng trúng anh mình!

“Sao anh không đi làm?” Cố Hi thực giật mình!

“Lát nữa anh mới tới công ty.” Cố tổng nghiêm túc soi gương, không chỉ điên cuồng xịt keo, mà còn chỉnh cravat!

“Anh anh anh!” Nhìn anh cậu chưng diện, đệ đệ đột nhiên nghĩ tới một loại khả năng!

“Anh làm sao?” Ca ca cảm thấy mình đặc biệt khí vũ hiên ngang!

“Sao anh có thể làm vậy chứ!” Đệ đệ sốt ruột, “Tẩu tử vừa mới đi Mỹ thôi mà!” Anh lại chưng diện như vậy, khẩn cấp muốn đi ngoại tình!

“Thì em ấy không có ở đây!” Ý nghĩ của ca ca hiển nhiên không giống đệ đệ, mới vừa đi thì đã làm sao! Một ngày không gặp như cách ba thu! Mình và vợ giống như đã ly biệt nhiều năm rồi đó, thiệt là tê tâm liệt phế mà!

“Không ở bên cạnh anh thì anh có thể đi gặp người khác sao?!” Đệ đệ phẫn nộ trách cứ anh mình, “Đàn ông các người không có ai tốt!”

“Mày nói bậy bạ gì đó!” Ca ca hung tàn tát đệ đệ một cái, “Anh mày bây giờ phải video call với em ấy!”

“Video call cần mang giày da mới sao!” Đệ đệ hiển nhiên không tin! Video call chỉ có thể nhìn tới bả vai thôi!

“Biết đâu bất ngờ, em ấy muốn nhìn toàn thân anh thì sao.” Ca ca lo lắng đặc biệt chu đáo.

Đệ đệ: …

“Tự mình đi chơi đi.” Ca ca lười trả lời em trai mình, “Đúng rồi, bây giờ không cho em vào thư phòng!”

“Vì sao a? Em cũng muốn gặp tẩu tử mà.” Đệ đệ bất mãn.

Ca ca cười đặc biệt tà ác.

“Anh!” Đệ đệ chán ghét nhìn anh mình, “Không phải là muốn…”

Chat s*x này nọ thiệt kinh khủng a! Anh mình đúng là thằng biến thái!

Ca ca khí phách vạn phần vào thư phòng, đóng cửa cái rầm trước mặt đệ đệ!

Đệ đệ cảm khái hàng nghìn hàng vạn, anh trai yêu vấu của mình thiệt chênh lệch so với trong tổng tài văn a!

Mà cùng lúc đó, Lưu Tiểu Niên đang ở Mỹ thực lo âu! Bởi vì mặt cậu vẫn chưa hết sưng, lát nữa làm sao call đây!

“Bác nghe máy cho!” Ba ba ngồi trước bàn máy tính.

“Nói con ngủ rồi nha.” Lưu Tiểu Niên nói chuyện thực khó khăn, bởi vì mặt sưng lên da thịt cứng ngắc, hơi chút mở miệng đã đau!

“Yên tâm đi!” Ba ba mở webcam, sau đó liền thấy con trai lớn anh tuấn!

Lưu Tiểu Niên đang ở bên cạnh, liều mạng nhìn nam nhân của cậu!

“Sao lại là ba?” Cố Khải giật mình, “Tiểu Niên đâu?”

“Nó ngủ rồi.” Cố ba ba dựa theo kịch bản đã soạn.

“Gạt người, con thấy góc áo ngủ em ấy rồi.” Cố Khải một hơi lật tẩy.

Lưu Tiểu Niên trong lòng cả kinh, vội túm góc áo ngủ mình lại!

“Hai người đang làm gì đó?” Cố tổng bất mãn.

Lưu Tiểu Niên thực hỏng mất, phải làm sao đây, biết vậy lúc trước không nên đáp ứng ảnh mỗi ngày đều video call a mặt sưng phù như đầu heo gì đó không thể gặp ảnh được!

“Tiểu Niên nó… đang giận con!” Cố ba ba lấy cớ.

Lưu Tiểu Niên sắp khóc, con giận ảnh hồi nào!

“Sao lại giận con?” Cố Khải cũng không hiểu ra sao.

“Bởi vì tối qua nó mơ thấy con ngoại tình!” Ba ba nói ra lời kinh người.

Lưu Tiểu Niên hỏng mất ngồi xổm một bên, loại lý do này thật không đành lòng nghe tiếp.

Cố Khải bị chọc cười, quả nhiên vợ vẫn moe vậy a! Bình giấm chua nhỏ gì đó! Ai dà!

“Nó không muốn gặp con, hôm nào rồi nói!” Cố ba ba nghiêm túc tắt camera, cảm thấy mình thiệt cơ trí.

Lưu Tiểu Niên còn đang ngồi chồm hổm trên mặt đất buồn bực

“Được rồi, đi nghỉ ngơi đi.” Cố ba ba hiền lành vạn phần.

Lưu Tiểu Niên trở lại phòng ngủ, nằm úp sấp trên giường thở dài thở ngắn.

“Ca ca.” Một bé con lai tóc đen mắt xanh bưng đĩa anh đào chạy vào, mặc áo ngủ thỏ con đáng yêu, khuôn mặt bầu bĩnh trắng mịn.

“Cám ơn Tim.” Lưu Tiểu Niên ôm bé. Đây là em trai cùng cha khác mẹ với Cố Khải, năm nay mới sáu tuổi. Cho nên nói Cố ba ba rất lợi hại a, chênh lệch tuổi giữa mấy người con gì đó… không cần kinh người vậy đâu!

“Có đau không?” Tiểu mập mạp lấy tay bưng mặt, mắt to ngập nước.

“Có một chút, nhưng mà không sao.” Lưu Tiểu Niên bị hành động của bé chọc cười.

“Mẹ nói phải nghỉ ngơi nhiều.” Tim xuống khỏi người cậu, nhu thuận vẫy tay, “Ca ca ngủ ngon!”

“Em cũng ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm, nhìn theo bé ra khỏi phòng.

Tim chạy xuống cầu thang, vốn định đi cho nai con ăn, kết quả lại nghe thấy tiếng điện thoại dưới lầu vang lên, vì thế đi qua bốc máy, “Hi.”

“Là em à.” Cố Khải bật cười, “Có biết anh là ai không?”

“Là ca ca.” Tim ngồi trên sofa đung đưa chân.

“Ngoan, kêu ca ca mới tới nghe điện thoại đi.” Di động Lưu Tiểu Niên tắt máy, cho nên Cố Khải đành gọi điện thoại bàn.

“Không được, anh mới tới ngủ rồi.” Tiểu mập mạp thực nghiêm túc, “Ảnh bị bệnh, mẹ nói phải nghỉ ngơi nhiều.”

“Bị bệnh?” Cố Khải giật mình, “Em ấy làm sao vậy?”

Tim dùng sức nhớ lại bộ dáng mặt Lưu Tiểu Niên bị bôi thuốc, “Mặt giống như Voldemort()!”

Cố tổng sốt ruột, “Voldemort sao?”

“Không nói với anh nữa, gặp lại sau!” Tim cúp điện thoại, cầm đồ ăn sôi nổi chạy ra sau vườn, để lại anh mình ở xa ngàn dặm khó chịu!

Vì thế lúc Cố ba ba đang chuẩn bị ngủ thì nhận được điện thoại của con lớn!

“Voldemort là chuyện gì hả?” Cố tổng vào thẳng chủ đề!

“…Hắn là ma pháp sư không ai dám nhắc tên!” Ba ba nhanh chóng đưa ra đáp án chính xác! Hơn nữa còn đắc chí, mình quả là một người fashion mà!

“Con không đố trí tuệ với ba!” Cố tổng hỗn độn trong gió, “Mặt Tiểu Niên bị gì vậy!”

Cố ba ba sờ sờ đầu, thực vô tội nhìn trời.

“Nói!” Cố tổng ngữ khí đặc biệt lãnh khốc!

“…Dị ứng, có chút sưng thôi.” Cố ba ba đành phải thành thật khai báo.

“Vì cái gì vừa đi đã dị ứng!” Cố tổng giận!

“Khí hậu không quen.” Cố ba ba nhanh chóng tìm cớ.

“Gọi em ấy đến video call với con!” Cố tổng mệnh lệnh.

“Nó ngủ rồi.” Cố ba ba áp dụng chiến thuật câu giờ.

Nhưng lại bị con mình vạch trần không chút lưu tình, “Nếu ba muốn ngày mốt con sang Mỹ thì cứ để em ấy ngủ!”

Cố ba ba bị ép buộc, ông biết con mình nói là làm, cho nên đành phải thỏa hiệp.

Lưu Tiểu Niên lo lắng đề phòng ngồi trước máy tính, cố sức cúi đầu.

“Ngoan, cho anh xem mặt một chút.” Cố Khải nhẫn nại dỗ cậu.

Lưu Tiểu Niên sống chết lắc đầu.

“Nhanh một chút!” Cố tổng thanh âm sắc bén.

Hu… Lưu Tiểu Niên nhắm mắt lại, liều chết ngẩng đầu lên!

Ối đờ mờ! Cố tổng bị hù cmnr, vài ngày không gặp, vợ thanh tú của mình đã thành mặt đỏ thẫm!

“Em chỉ dị ứng thôi.” Lưu Tiểu Niên rất không lo lắng giải thích, “Đã đi khám bác sĩ rồi, mấy ngày nữa sẽ đỡ.”

“Bằng không thì về đi?” Cố tổng sợ vợ mình bị hủy dung!

“Không có việc gì đâu.” Lưu Tiểu Niên an ủi anh, “Em thật sự không sao.”

“Không được, ngày mốt anh lại kiểm tra lần nữa, nếu còn như thế này, lập tức mua vé trở về!” Cố tổng thực sự rất lo lắng, cmn cũng quá nghiêm trọng a! Lỡ đâu ngày càng nghiêm trọng thì biết làm sao đây!

“Biết rồi.”Lưu Tiểu Niên rầu rĩ đáp ứng anh, “Ngày mai em lại tới bệnh viện khám lần nữa.”

“Có đau không?” Cố tổng hỏi.

Lưu Tiểu Niên xót mũi, dùng sức lắc đầu.

“Tốt lắm tốt lắm, đi nghỉ ngơi đi.” Cố Khải đặc biệt ôn nhu!

“Ân, anh đi làm lái xe cẩn thận.” Lưu Tiểu Niên tắt cam, cảm thấy… có chút nhớ ảnh.

“A Khải nói gì vậy?” Cố ba ba ở cửa hỏi.

“Ảnh nói nếu ngày mốt còn như vậy sẽ đưa con về nước.” Lưu Tiểu Niên thành thật dặn dò.

“Sẽ không đâu, bác sĩ nói hai ba ngày nữa sẽ đỡ mà.” Cố ba ba không quá lo lắng, “Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai bác đưa con đi khám.”

“Cảm ơn bác trai.” Lưu Tiểu Niên thực ảo não mình không rành tiếng Anh, nếu biết trước có ngày phải sang Mỹ hồi đó mình nhất định đã cố gắng học tập.

Sáng sớm hôm sau, Cố ba ba liền mang theo Lưu Tiểu Niên đi đến bác sĩ tái khám, bất quá hơi đông người, Lưu Tiểu Niên ngồi trên ghế, vừa xem báo tiếng Trung vừa chờ.

“Cậu cũng là người Trung Quốc à?” Bên cạnh đột nhiên có người hỏi.

“Ân.” Lưu Tiểu Niên đội nón rộng vành ngẩng đầu, liền thấy bên cạnh là một người trẻ tuổi.

“Tên tôi là Diệp Thanh.” Người trẻ tuổi tự giới thiệu, cái trấn nhỏ này khó gặp được người Trung Quốc, cho nên hắn rất thân thiện.

“Tôi là Lưu Tiểu Niên.” Đối phương quá nhiệt tình, Lưu Tiểu Niên có chút ngượng ngùng, “Cái kia, tôi bị dị ứng cho nên phải mang khẩu trang, cậu đừng để ý.”

“Lưu Tiểu Niên?” Người trẻ tuổi hình như rất kinh ngạc khi nghe tên cậu.

“Sao vậy?” Lưu Tiểu Niên cũng thực kinh ngạc, tên này một chút cũng không cuồng vọng tà mị, ba chữ rất bình thường a, không phải Mộ Dung Cuồng Tuyết hay Hiên Viên Bá Thiên linh tinh… hắn vì sao phải lại khiếp sợ như vậy!

“Có phải cậu từng ở cô nhi viện hay không?” Diệp Thanh nhìn ánh mắt cậu, cố gắng tìm ký ức năm đó.

“Sao cậu biết?” Lưu Tiểu Niên giật mình

“Tớ là Tiểu Dương nè, cậu còn nhớ không?” Diệp Thanh kinh hỉ.

“Tiểu Dương?” Lưu Tiểu Niên cảm thấy hình như trong ký ức mình có hình dáng này.

“Lần tai nạn xe cộ đó, chúng ta ở trên cùng một xe.” Diệp Thanh nhắc nhở cậu.

“Chuyện đó, tôi không nhớ ra được.” Lưu Tiểu Niên thực xin lỗi.

“Không sao, tớ biết đầu cậu bị thương.” Diệp Thanh rất rộng lượng, “Lúc trước chúng ta là bạn tốt a, đang tiếc sau này cậu không nhớ ra tớ.”

“Thiệt hả?” Lưu Tiểu Niên kinh hỉ, “Cậu có biết tôi mất trí nhớ?”

“Đương nhiên a.” Diệp Thanh bật cười, “Tớ bị thương nhẹ hơn cậu, khi đó cậu hôn mê vài ngày mới tỉnh lại, chúng ta cùng tới cô nhi viện mới, lúc lão sư đặt tên này cho cậu tớ cũng có ở đó.”

“Đoạn ký ức đó của tớ rất mơ hồ.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy hắn đặc biệt thân thiết!

“Sau đó tớ được bác ở xa đón đi, cho nên không còn liên hệ nữa.” Diệp Thanh nhìn cậu cười, “Nhưng mà tớ vẫn luôn nhớ rõ cậu.”

Lưu Tiểu Niên cảm thấy kích động vô cùng! Cư nhiên có thể gặp được người cùng mình trải qua thời thơ ấu a!

“Đúng rồi, sao cậu lại đến Mỹ?” Diệp Thanh hỏi cậu, “Tớ sang đây du học.”

“Tớ đến thăm bác.” Lưu Tiểu Niên không biết nên giải thích lý do mình đến Mỹ như nào, đành phải tùy tiện lấy cớ.

“Cậu cũng tìm được người thân rồi hả?” Diệp Thanh hỏi.

“Ân… lúc trước là bạn tốt của ba tớ.” Lưu Tiểu Niên có chút quẫn bách.

“Tiểu Niên!” Cố ba ba ở phía trước phất tay với cậu.

“Bác trai tìm tớ rồi.” Lưu Tiểu Niên vội vàng viết số điện thoại lên tay hắn, “Đây là số điện thoại, nhớ tìm tớ nha!”

Diệp Thanh gật gật đầu, nhìn theo cậu chạy đi.

“Người nọ là ai vậy?” Cố ba ba hỏi cậu.

“Là bạn con ở cô nhi viện năm đó!” Lưu Tiểu Niên thực hưng phấn, “Con không nhớ rõ cậu ấy, nhưng mà cậu ấy biết con, còn biết con bị tai nạn xe, biết lão sư đặt cho con tên mới, biết con bị mất trí nhớ nữa!”

“Thật sao?” Cố ba ba cũng thật bất ngờ.

“Thật sự trùng hợp vậy đó!” Lưu Tiểu Niên đặc biệt vui vẻ!

“Có thời gian cùng nhau ăn cơm đi.” Thấy cậu vui vẻ như vậy, Cố ba ba cũng vui vẻ.

“Ân!” Lưu Tiểu Niên dùng sức gật đầu, cười ngốc hồ hồ.

Vốn định hôm sau sẽ mời hắn ăn cơm, không ngờ giữa trưa lại nhận được điện thoại.

“Muốn đi uống nước không?” Diệp Thanh mời cậu.

“Mặt tớ đang bị sưng.” Lưu Tiểu Niên soi gương, cảm thấy có chút 囧, “Bằng không cậu tới nhà tớ đi?”

“Cũng được a.” Diệp Thanh vui vẻ đáp ứng.

“Vậy cậu ghi lại địa chỉ nè.” Lưu Tiểu Niên mở sổ nhỏ ra, vừa định đọc, Diệp Thanh liền cười cắt ngang cậu, “Tớ biết rồi.”

“Sao cậu biết được?” Lưu Tiểu Niên giật mình.

“Hồi sáng nhìn thấy Cố tiên sinh, ông ấy rất nổi tiếng ở đây.” Diệp Thanh trả lời, “Rất hòa ái cũng hay làm từ thiện.”

“Vậy sao?” Lưu Tiểu Niên có chút ngoài ý muốn, vốn tưởng Cố ba ba cũng bình thường, xem ra đã coi nhẹ người một tay thành lập nên tập đoàn Cố thị rồi.

“Quyết định vậy đi, một tiếng sau tớ đến tìm cậu.” Diệp Thanh nói.

“Ân.” Lưu Tiểu Niên cúp điện thoại, xuống lầu chuẩn bị hoa quả cùng trà bánh — Cố ba ba cùng vợ con đang đi tham gia hoạt động, trong nhà chỉ còn mình cậu.

Một giờ sau, chuông cửa vang lên, Diệp Thanh mang theo điểm tâm ngọt đứng trước cửa.

“Còn phiền cậu mang lễ vật tới nữa.” Lưu Tiểu Niên nhanh mời hắn vào phòng khách.

“Tớ không muốn khách khí với cậu.” Diệp Thanh bật cười, “Nhưng mà không có biện pháp, lần đầu tới nhà cậu mà.”

“Uống trà gì?” Đại khái là bởi vì thân từ thời thơ ấu, nên Lưu Tiểu Niên không có nhiều khoảng cách với hắn lắm, ngược lại còn cảm thấy rất thân thiết.

“Hồng trà là được rồi.” Diệp Thanh cũng rất thả lỏng, tiếp nhận khay từ tay cậu, “Lần tai nạn xe đó, tớ tưởng đã chết cả đám rồi, không ngờ cư nhiên còn có thể ở đây uống trà.”

“Chuyện trước kia tớ không nhớ rõ lắm.” Lưu Tiểu Niên ngồi bên cạnh hắn, “Cậu kể tớ nghe được không?”

“Đương nhiên.” Diệp Thanh bóc một cái bánh cam, “Khi đó lúc nào chúng ta cũng dính với nhau, cùng ăn cùng ngủ, lão sư cũng nói chúng ta giống anh em. Đáng tiếc sau tai nạn cậu đã quên tớ, lúc bác tới đón tớ đi, tớ đã khóc đến tối tăm trời đất, còn cậu chỉ ngồi trên giường, ngốc hồ hồ nhìn tớ.”

Lưu Tiểu Niên bị chọc nở nụ cười, có người có thể kể lại mình nghe chuyện đã qua, thật sự rất rất tốt a.

HẾT CHƯƠNG 69

() Voldemort, trong wiki viết là Voldemort còn trong link tui đính kèm thì ghi là Voldermort, không biết cái nào mới đúng nên thôi theo wiki cho chắc, tui không có đọc Harry Porter nên không rành ông này lắm, bởi vậy lúc edit tới khúc đó chả biết ghi “ma pháp sư không ai dám nhắc tên” có đúng không nữa :)))), nhưng dựa theo những gì tui tìm hiểu được thì ghi vậy chắc không sai lắm đâu hẻ :)))

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here