Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 7

0
174

Tiểu trạch nam trước giờ rất ít ra ngoài, cho nên đối với buổi tiệc này ít nhiều có chút chờ mong, thẳng đến rạng sáng mới miễn cưỡng thức dậy.

Vì thế đến sáng ngày thứ hai, cậu thành công dậy muộn.

Mắt thấy không đến nửa giờ nữa là xuất phát, Lưu Tiểu Niên luống cuống tay chân thay quần áo, chạy đến toilet đánh răng, tốc độ có thể nói sánh kịp với siêu nhân điện quang.

Lưu Tiểu Niên ở trên vô cùng khẩn trương, Cố tổng dưới lầu thật cmn còn khẩn trương hơn. Sao bây giờ còn chưa chịu xuống a. Mình giả vờ tập thể d*c buổi sáng đến trước tiểu khu của em ấy lắc lư nửa tiếng đồng hồ rồi! Vấn đề là không thể gọi điện thoại giục được, nếu giờ mà điện thoại thì khác nào nói thẳng ra mình sớm có mưu tính, còn vô tình gặp được cái rắm. Thời gian từng phút trôi qua, rốt cuộc trời không phụ lòng người, thời điểm Cố tổng chạy qua nhìn cửa nhà cậu lần thứ 17, rốt cuộc cũng nhìn thấy Lưu Tiểu Niên rối loạn khẩn trương chạy đến.

Đến dáng chạy cũng thật đáng yêu a, Cố tổng trong lòng thầm cảm thán, sau đó nhanh chóng lui về sau vài bước, giả vờ đang chạy về phía trước. Ông chủ quầy bánh quẩy nhìn mà tiếc hận, nhìn anh tuấn sáng lạn vậy mà đầu óc lại có vấn đề, sáng sớm chạy lòng vòng chưa tính, bây giờ còn chạy ngược nữa chứ.

Cố Khải đương nhiên sẽ không chú ý oán thán của ông lão, hôm nay anh cố ý dậy sớm nửa giờ ngồi trước gương chải chuốt, còn lôi Cố Hi đang ôm mộng đẹp dậy, giúp anh chọn quần áo. Cố Hi trong lòng rít gào, mang theo cuồng nộ mà rời giường, chọn em gái anh! Mỗi ngày anh ngoại trừ tây trang thì chính là tây trang, có cái gì hay ho mà chọn. Nhưng Cố Khải rống giận còn lớn hơn cậu nữa, bởi vì ông mày rất ít khi mặc thường phục cho nên mới gọi mày dậy chọn, cho mày chọn chính là cho mày mặt mũi, tiểu tiện nhân nhà ngươi còn thử càm ràm một câu nữa xem.

Cố Hi khuất phục dưới uy mãnh của anh trai cậu, ngồi trên giường nhìn anh hưng trí bừng bừng xào nát tủ quần áo, ra sức chải chuốt đầu tóc, sau đó mang nụ cười đầy d*m đãng bước ra khỏi nhà.

Quả thực không còn mặt mũi mà nhìn.

Tỉ mỉ chuẩn bị một phen, Cố Khải ôm mộng tưởng tượng khoảnh khắc Lưu Tiểu Niên xuất hiện trước mắt mình, trong lòng nồng đậm vui sướng, quả thật giống như chàng thư sinh ngày trước vẫn mỗi ngày bồi hồi đứng dưới lầu tiểu thư đài các, cuối cùng cũng gặp được đóa hoa lài của lòng mình.

Vì thế Cố tổng POSE ra dáng vẻ vô cùng anh tuấn tiêu sái chào đón cậu.

Nhưng Lưu Tiểu Niên một chút phản ứng cũng không có, cmn chạy lướt qua luôn, một mảng lá cây cũng không mang theo. Bởi vì cậu cấp tốc chạy đến công ty tập hợp, một chút cũng không chú ý xung quanh, căn bản không nhìn thấy tổng tài anh tuấn đang đứng bên trái mình.

Như tia sét đánh giữa trời quang, Cố tổng anh tuấn liền có xúc động liêu xiêu theo gió. Cho đến bây giờ Cố tổng mới biết cảm giác làm người vô cmn hình là như thế nào, người trong lòng một cái liếc mắt cũng không có, mình thì còn đang đứng tạo dáng.

‘’Lưu Tiểu Niên’’ Cố Khải rống giận.

Xe taxi nhanh như chớp chạy đi, người trong xe một chút phản ứng cũng không có.

Cố Khải đành phải ngăn một chiếc xe lại, luống cuống đuổi theo.

Tuy rằng một đường đèn xanh nhưng Lưu Tiểu Niên vẫn đến muộn 15 phút. Trong sân xe bus đã đến đầy đủ, đồng nghiệp người thì ngồi trong xe nói chuyện phiếm, người thì ngồi ngoài hút thuốc, hiển nhiên đều đã đông đủ.

‘’Thực xin lỗi thực xin lỗi!’’ Lưu Tiểu Niên áy náy vô cùng, hận không thể cúi đầu giải thích với từng người.

Mịa nó ai dám tỏ ra bất mãn với phu nhân Cố tổng chứ, cho nên mọi người vẫn tươi cười như hoa, tỏ ra vô cùng thân thiện cùng độ lượng.

‘’Có thể đi chưa?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

Đáp án đương nhiên chưa thể, bởi vì Cố tổng mẹ nó còn chưa đến.

Mọi người trong lòng rơi lệ oán hận, rõ ràng là ở chung còn cố tình đến trước đến sau. Giấu đầu hở đuôi này nọ quả thật vô cùng nhàm chán.

Vô! Cùng! Nhàm! Chán! Có! Biết! Không!

Năm phút sau, Cố tổng khoan thai đi đến, mặt còn đen hơn bao công.

Mọi người nhanh chóng lên xe, tránh làm bia trút giận. đồng thời âm thầm oán giận Lưu Tiểu Niên, nhất định hôm qua cậu không ngoan ngoãn thoả mãn Cố tổng. Mới sáng sớm đã d*c cầu bất mãn như vậy quả thật vô cùng táo bạo.

Trong sân nháy mắt trống rỗng, mọi người đều lên xe, chỉ lưu lại Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải. Cố Khải đương nhiên có xe riêng, Lưu Tiểu Niên nhìn trái nhìn phải, ngó nghiêng xem có chiếc xe nào còn trống thì vô ngồi.

Nhưng mọi người trong xe lại vô cùng ăn ý đóng cửa, một đường bụi mù cuồn cuộn mà chạy đi.!

Lưu Tiểu Niên trợn mắt há mồm buồn bực, mình còn chưa lên xe, vậy mà mọi người không ai phát hiện sao?

‘’Lên xe!’’ Cố khải ngồi trong ôtô màu đen đầu đầy hắc tuyến(), quả thật vô cùng lãnh khốc!

() hắc tuyến là mấy đường này nè (||||- -) ai đọc truyện tranh chắc sẽ biết…

Không còn lựa chọn nào khác, Lưu Tiểu Niên đành phải mang ba lô lên xe, “Cám ơn Cố tổng”

Cố Khải lãnh diễm nhìn ra ngoài xe, một câu cũng không nói.

Lưu Tiểu Niên đương nhiên sẽ không nghĩ anh vì mình mà bực bội, trên thực tế người bình thường không ai có suy nghĩ kì quái như vậy. Vì thế cậu đơn thuần nghĩ vì áp lực công việc lớn, cho nên tâm tình không tốt.

Cố Khải một đường trầm mặc không nói gì. Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn cúi đầu nghịch điện thoại. Cố Khải liếc mắt nhìn vài lần, thật muốn lé cmn mắt luôn.

‘’Chơi trò gì vậy?’’ Cố Khải rốt cuộc ‘không chút để ý’ Mở miệng hỏi.

‘’Ừm, temple run’’ Lưu Tiểu Niên đưa di dộng cho anh. ‘’Anh muốn chơi thử không?’’

Cố Khải khí phách cự tuyệt ‘’Tôi không chơi game di động’’. Đương nhiên lí do thật sự chính là anh không biết Temple run là cái mẹ gì.

‘’Rất đơn giản nha’’ Lưu Tiểu Niên đưa điện thoại đến trước mặt anh. ‘’Cứ chạy về trước là thoát, kéo về sau là ngồi xuống, gặp vàng thì lấy, gặp bẫy thì tránh, nhớ chú ý trái phải.’’

Nghe thì khá là đơn giản, Cố Khải nhìn cậu chạy được ngàn mét, cơ bản không quá khó, vì thế muốn chơi thử. Nhưng vào tay rồi mới biết, căn bản không đơn giản như vậy. Chưa kể tốc độ quá nhanh, mọe nó đằng sau còn có con tinh tinh hoành tráng chạy theo. Chạy theo thì chạy theo, còn la hét cái gì nữa chứ. Nhưng còn khẩn trương kích thích hơn chính là, Lưu Tiểu Niên đang tựa người vào anh, gắt gao cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình.

Ôm ý nghĩ muốn khoe khoang trước mặt cậu, Cố Khải kỳ thật rất muốn chạy một đường như điên không ngừng nghỉ, nhưng là lần đầu chơi, Cố tổng chạy được 2000 mét đã sập bẫy, thế là game over.

‘’Anh chơi thật tốt nha’’ Lưu Tiểu Niên thật lòng khen ngợi.

Cố Khải tâm tình thật tốt.

‘’Ăn kẹo không?’’ Lưu Tiểu Niên từ trong balô lấy ra một bịch kẹo trái cây.

Nhìn gói kẹo có in hình con gấu ngây thơ ở trên , Cố tổng thật nghiêm túc vươn tay ‘’Ăn’’

Kẹo trái cây vị xoài rất ngon, Cố Khải hỏi ‘’Cậu thích xoài lắm à?’’ lần trước ở quán Bar cũng vậy, nguyên một dĩa trái cây lớn, Lưu Tiểu Niên chỉ chăm chú lựa xoài mà ăn. Giống y như tiểu hầu tử ham ăn, bộ dáng dễ thương đến nổi khiến người ta sôi máu. (máu gì thế anh ơi ( !!! –)…)

‘’Ừ’’ Lưu Tiểu Niên gật đầu, ánh mắt lấp lánh, khoé miệng cong cong.

Cố Khải bình tĩnh dời tầm mắt ra ngoài xe.

Mọe nó chỉ giỏi bán manh! Mọe nó thiệt muốn nhào qua! Mọe nó tài xế thiệt thừa thãi.

Khách sạn lớn ở ngoại ô, thời điểm cuối tuần thường kẹt xe, Lưu Tiểu Niên vốn còn buồn ngủ, trên xe lại cứ lắc lư lắc lư, vì thế Lưu Tiểu Niên mơ mơ màng màng ngủ.

Cố Khải trong lòng vô cùng bất mãn, cmn em dựa vào cửa sổ chi? Không thấy cứng à? Không thấy khó chịu à? Bả vai anh đây cùng ôm ấp ấm áp đều đã chuẩn bị sẵn sàng, sao em lại phạm phải sai lầm phương hướng nghiêm trọng như vậy a.

Xe đột ngột giảm tốc độ, đầu Lưu Tiểu Niên đập vào cửa kính, Cố Khải hoảng sợ, vừa định hỏi cậu có sao không thì Lưu Tiểu Niên bặm môi vạn phần uỷ khuất, xoa xoa đầu, mơ mơ màng màng chui vào ngực Cố tổng.

Tài xế kích động tiếp tục lái xe, mịa nó có cần trắng trợn như vậy không a.

Cố Khải sung sướng đến vô phương kiềm chế, ôm thân thể mềm mại của Lưu Tiểu Niên, tâm cũng mềm muốn tan chảy luôn rồi.

Trong xe tim hồng bắn tứ tung, xe bus của nhân viên đến sớm hơn một chút, mọi người tốp năm tốp ba túm tụm đứng giãn gân giãn cốt, thuận tiện ‘lơ đãng’ chờ xem tổng tài anh tuấn xuống xe.

‘’Tiểu Niên, tỉnh ngủ chưa?’’ Cố Khải khẽ gọi.

‘’Ưm…’’ Lưu Tiểu Niên cọ cọ ngực anh, “Muốn ngủ nữa.”

Cố Khải liều mạng nhịn xuống, mới không phát hoả mà đè cậu giở trò cầm thú!

‘’Đến nơi rồi, mệt thì vào phòng ngủ tiếp’’ Cố Khải đỡ cậu ngồi dậy. ‘’Dậy nào’’

Lưu Tiểu Niên tỉnh tỉnh mê mê nhìn anh ba giây, sau đó mới phát hiện mình đang ở nơi nào.

‘’Cố tổng’’ Lưu Tiểu Niên lấy tốc độ sét đánh không kịp bịt tai mà ngồi thẳng lưng, xấu hổ vô cùng, nhất là nhìn xuống ngực anh còn vương một bãi nước miếng có vẻ là của mình!

Quả thật phải rơi lệ.

‘’Đi thôi, xuống xe’’ Cố Khải xách balô của cậu, xuống xe trước.

Lưu Tiểu Niên ảo não vì thất thố, ủ rũ theo sau Cố tổng, chảy nước miếng a, quả thật ngu ngốc đến doạ người.

Vì thế mọi người được chứng kiến cảnh Cố tổng hưng trí bừng bừng xách balô, mang theo Lưu Tiểu Niên mặt mày ủ rũ bước vào đại sảnh.

Tổng tài đương nhiên không cần xếp hàng nhận phòng, khách sạn đã sớm chuẩn bị tốt phòng siêu cấp VIP. Cố Khải biết trước việc này, dắt Lưu Tiểu Niên bước lên phòng.

Sau đó mọi người trong sảnh nháy mắt bùng nổ, như thuỷ triều bao lấy tài xế, ánh mắt phát sáng mà yêu cầu chi tiết. Hận không thể cấp tốc hóa sói.

Tài xế châm một điếu thuốc, thản nhiên nâng cằm 45 độ ánh mắt nhìn về chốn xa xăm.

‘’Tạo dáng em gái ông! Nói nhanh lên!’’ Một chiếc giày cao gót hung tàn phi tới chính diện.

Tài xế hoảng hồn né tránh, lệ đầy mặt mà nói ‘’Dọc đường bọn họ đầu tiên là chơi trò chơi, sau đó cùng nhau ăn kẹo, cuối cùng là ôm nhau ngủ.’’

Nhóm huynh đệ tỷ muội nháy mắt hoá Sparta(), cái gì gọi là ‘’ôm nhau ngủ a’’!!!!!!

‘’Hơn nữa Cố tổng còn hẹn cậu ấy về phòng rồi ngủ tiếp’’ Tài xế tiếp tục nói ra lời kinh người.

Mọi người thật muốn rơi lệ, cmn lái xe thôi mà sao có nhiều phúc lợi như vậy chớ. Có điều Cố tổng của chúng ta thật bá đạo nha, băng sơn lạnh lùng công đối mặt với đáng yêu ngốc manh thụ liền hoá trung khuyển công, không cần MOE như vậy đâu nha!

Lưu Tiểu Niên tựa người vào cửa kính, nhìn ra đám người đang sôi nổi bàn tán ‘’Bọn họ đang nói cái gì vậy?’’

‘’Không biết, có muốn ngủ tiếp không?’’ Cố Khải giúp cậu xoa xoa đầu, ‘’Thời gian còn sớm, lát nữa tôi gọi người đem thức ăn lên’’

‘’Không cần’’ Lưu Tiểu Niên xoay người lấy balô, lại thấy có chút không đúng

Sau nửa ngày, ngốc manh thụ rốt cuộc kinh hô một tiếng. ‘’Sao tôi lại ở chung một phòng với anh?!’’

HẾT CHƯƠNG 7

() Sparta: mình seach gu gồ nó ra cái này =”=

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here