Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 70

0
130

“Cậu thì sao? Bây giờ còn nhớ được gì không?” Diệp Thanh hỏi cậu.

“Ân, đã mười mấy năm rồi.” Lưu Tiểu Niên thực uể oải, “Hơn nữa tớ vĩnh viễn cũng không nhớ ra đâu, ngay cả bác sĩ cũng nói như vậy đó.”

Tuy rằng bây giờ sống rất tốt, nhưng cuộc đời thiếu mất gần mười năm, ít nhiều gì cũng sẽ có chút nuối tiếc.

“Vậy làm sao cậu tìm được Cố tiên sinh?” Diệp Thanh tò mò.

“Là con trai của Cố bá bá tìm được tớ.” Lưu Tiểu Niên giúp hắn châm trà, “Ảnh nói từ sau biến cố của nhà tớ năm đó, ảnh và Cố bá bá vẫn luôn tìm tớ, nhưng mà lúc đó trẻ mồ côi rất nhiều, hệ thống thông tin của cô nhi viện cũng không đầy đủ, hơn nữa tớ còn bị tai nạn mất trí nhớ, cho nên vẫn luôn không có tin tức cho đến trước đây ảnh mới ngẫu nhiên biết được một chút tin tức, vì thế đuổi tới cô nhi viện tìm được tớ.”

“Cố Khải?” Diệp Thanh hỏi.

“Sao cậu biết?” Lưu Tiểu Niên giật mình.

“Thường xuyên xem web tài chính quốc nội cho nên biết được vài thứ.” Diệp Thanh cười cười, “Cậu nói ảnh tìm cậu mười mấy năm?”

“Ân, ảnh nói trước đây mình và ảnh là bạn bè.” Lưu Tiểu Niên tuy rằng rất có hảo cảm với hắn, nhưng còn chưa não tàn tới mức vừa thấy mặt liền công khai quan hệ giữa mình và Cố Khải, cho nên trả lời rất mơ hồ.

Nhưng mà Diệp Thanh không hề cho cậu mặt mũi, một lời nói ra khiến người ta chấn động, “Cậu chính là tình nhân giấu mặt của ảnh đúng không?”

Lưu Tiểu Niên kinh ngạc xém phun cmn nước, “A?” Hắn hắn hắn sao lại biết được chứ tính hướng gì đó của mình cũng đâu có viết rõ lên mặt vậy đâu hay là trông mình thật sự giống một tiểu thụ đang cô đơn lạnh lẽo… không đâu a nhìn mình rất thẳng mà! Liếc mắt một cái liền biết gì đó tuyệt đối không khoa học!

“Trên mạng chỗ nào cũng là tin đồn, tớ muốn không biết cũng khó.” Diệp Thanh buồn cười nhìn cậu, “Không cần khẩn trương.”

“Cậu sẽ không nói cho paparazzi chứ?” Lưu Tiểu Niên thật cẩn thận hỏi.

Diệp Thanh lắc đầu, “Tớ là người nhàm chán vậy sao.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lưu Tiểu Niên nuốt một ngụm nước bọt, “Chúng ta đổi đề tài đi ví dụ như nói chuyện trước đây hay là chuyện sau khi cậu được đón đi mười mấy năm giờ lại hội ngộ hay là thời tiết hôm nay rất đẹp ha ha ha ha… Có muốn uống thêm ly nước trái cây nữa không?”

Diệp Thanh vui vẻ, “Cậu vẫn giống y như hồi đó, căng thẳng là liền nói liên miên không ngừng.”

Lưu Tiểu Niên héo héo nhìn trời, nghĩ thầm ai bảo cậu khi không lại nhắc tới Cố Khải làm chi…

Diệp Thanh cười lắc đầu, thức thời đổi đề tài.

Đối với một người mất trí nhớ, có người đến kể chuyện thời thơ ấu cho nghe đúng là vừa thần bí lại thân thiết, vì thế hôm nay hai người ở trong phòng khách hàn huyên thật lâu thật lâu. Cho tới lúc Cố ba ba đêm khuya trở về, Diệp Thanh mới lưu luyến không rời cáo từ.

“Sao lại tán gẫu lâu vậy?” Cố ba ba hỏi.

“Cậu ấy nói thiệt nhiều chuyện trước đây.” Lưu Tiểu Niên ánh mắt sáng long lanh.

“A Khải cũng có thể nói cho con biết rất nhiều chuyện trước đây.” Cố ba ba cường điệu, “Bác cũng có thể.”

“Không giống nhau a.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm, “Cậu ấy là bạn tốt của con ở cô nhi viện.”

“Hôm nay có gọi điện cho A Khải chưa?” Cố ba ba cảm thấy có chút không ổn, cùng nam nhân xa lạ nói chuyện tới khuya gì đó còn chưa tính, cư nhiên lúc nhắc tới hắn ánh mắt còn sáng long lanh là sao, này không hợp lý!

“Không có, ảnh nhắn tin nói rất bận, bảo con nghỉ ngơi sớm một chút.” Lưu Tiểu Niên bưng thức ăn đã chuẩn bị sẵn ra, “Đây là chè táo đỏ,con đi ngủ trước, mọi người ngủ ngon!”

“Ca ca ngủ ngon.” Tim ghé vào bàn cơm nhìn chè chảy nước miếng.

“Ngoan, con cảm thấy ca ca này được không?” Ba ba nghiêm túc ôm lấy con trai nho nhỏ của mình.

“Được!” Tim liều mạng gật đầu, còn biết làm chè ngọt nữa!

“Lớn lên nhìn được không?” Ba ba tiếp tục hỏi.

“Đẹp!” Tim ôm hai má mình, “Xinh đẹp như hoa!” Đúng vậy đây là Cố Hi lần trước đến Mỹ dạy cho nó! Đặc biệt có phong cách phương Đông!

“Tính tình được không?” Ba ba lo âu.

“Được!” Tim xoắn ngón tay, thực khát vọng nhìn chè.

“Nếu như cho con chọn giữa các ca ca của con, con sẽ chọn người nào?” Ba ba hỏi.

“Ca ca mới tới!” Tim nhanh chóng lựa chọn! Đại ca chơi không vui, anh trai nhỏ thường xuyên nắm mặt mình, anh trai nho nhỏ không mang mình đi chơi, chỉ có ca ca mới tới là kể chuyện cổ tích cho mình nghe! Còn cùng mình chơi xếp gỗ! Còn có thể nấu chè ngon! Còn không chê mình béo! So với ba anh trai kia đương nhiên tốt hơn!

Cư nhiên nam nhân còn nhỏ như vậy cũng có thể hấp dẫn được a! Ba ba trong gió hỗn độn, bởi vì ổng cảm thấy con dâu của mình rất được hoan nghênh! Quả thực chính là trẻ thích già ưa! Mà lúc mấu chốt này con trai mình còn bận làm việc! Cuồng công tác gì đó dễ gây mâu thuẫn nội bộ nhất a! này tuyệt đối không thể!

Ba ba lấy di động ra, gọi cho con trai nhỏ! Đúng vậy ổng muốn hỏi đệ đệ trước tình hình bên kia một chút!

“Ba.” Cố Hi nhanh chóng bắt máy, đặc biệt nhu thuận.

“Anh con đâu?” Ba ba đi thẳng vào vấn đề.

Đệ đệ mất hứng, “Ba muốn gặp anh sao lại gọi cho con!”

“Ai nói.” Cố ba ba thực nghiêm túc, “Ba không nhớ anh con chút nào.”

“Vậy sao ba vừa gọi liền hỏi ảnh!” Đệ đệ ngữ khí sắc bén, dị thường không chừa mặt mũi cho ba mình!

“Con tin ba đi.” Ba ba đặc biệt nghiêm túc.

“Con mới không thèm tin ba đâu!” Đệ đệ đặc biệt ngạo kiều! Cậu cho là kế tiếp ba cậu nhất định sẽ thực hiền lành nói vài câu như ‘Ba một chút cũng không hề thương anh con đâu’ ‘Anh của con thật ra là được nhặt từ đống rác về’ ‘Anh con vừa lãnh khốc vừa lạnh lùng, ba một chút cũng không thích nó, ba ba chỉ thích Tiểu Hi tươi mát đáng yêu nhu thuận hiểu chuyện thôi’ linh tinh, để thỏa mãn một chút lòng hư vinh của mình, cho nên vạn phần chờ mong!

Nhưng mà ba cậu lần này một chút cũng không phối hợp, không chỉ không an ủi mà còn đặc biệt nói trắng ra, “Mày không tin thì thôi, anh mày gần đây bận cái gì?”

Đệ đệ khóc lóc kể lể, “Sao có thể như vậy chứ, ba ít nhất cũng phải an ủi một chút a!”

“Nhanh lên!” Ba ba lãnh khốc vô tình ra lệnh.

Đệ đệ cảm thấy thực bi thương, cậu vừa nghẹn ngào vừa rít gào, “Chính là kiểm kê cuối năm bình thường của công ty a! Ba cũng đâu phải chưa từng làm trong công ty! Giống y như ba năm đó vậy! Bận đến đầu tắt mặt tối! Ngay cả cơm cũng không về nhà ăn!”

“Vậy mà mày còn không chịu nhanh đi nấu canh đem tới công ty anh mày hả!” Ba ba rống giận.

Đệ đệ ủy khuất vạn phần, “Con cũng bộn bề nhiều việc a.”

“Mày thì có gì mà bận.” Ba ba khinh thường.

“Cuối năm con có một tuần triển lãm nghệ thuật.” Đệ đệ cường điệu.

“Ngoan, triển lãm xong rồi thì nhớ đi đưa canh cho anh con.” Ba ba lại đánh trúng trái tim thủy tinh yếu ớt của đệ đệ! Sau đó ông liền cúp máy!

Nếu con lớn bận như vậy, chuyện kia đành phải để mình giúp nó giải quyết!

Ba ba cảm thấy trách nhiệm mình thật trọng đại!

Mà cùng lúc đó, đệ đệ đang ở triển lãm tranh của mình lệ rơi đầy mặt! Là một nghệ thuật gia tươi mát, vậy mà mình lại bị ba ba thế tục thiên vị! Anh chỉ hơn mình mỗi việc kiếm tiền thôi a! Hơn nữa mình cũng không phải không biết kiếm tiền! Chỉ là khinh thường làm bạn với tiền thôi! Đệ đệ kiêu ngạo ưỡn ngực! Lựa chọn không để mắt tới người đầu tư cho phòng tranh này là ba và anh trai mình!

“Tiểu Hi.” Ca ca đột nhiên gọi tới.

“Hừ!” Đệ đệ đang giận.

“Hừ cái gì mà hừ, buổi tối làm đồ ăn mang tới công ty đi.” Ca ca ho khan.

“Anh cảm rồi?” Đệ đệ sửng sốt.

“Tối hôm qua ngủ lại công ty, cảm lạnh.” Âm thanh Cố Khải khàn khàn, “Cơm hộp ăn ngán, nấu đại cái gì đem tới đi.”

Đệ đệ cúp máy, phi như điên về phía siêu thị! Mua thịt gà mua rau xanh mua lạp xưởng, còn mua một đống trứng gà! Một xe lớn đồ ăn không có khí chất nghệ thuật gia chút nào!

Trên quầy còn duy nhất một cây củ cải, đệ đệ định nấu chè củ cải tuyết lê cho anh trai yêu dấu thông cổ, nhưng mà xui xẻo, ngay lúc đệ đệ còn chưa kịp ý thức thì củ cải đã bị một bác gái lấy đi!

Đệ đệ thực ủy khuất nhìn bà, “Bác có thể nhường củ cải cho con không?”

“Không được!” Bác gái một hơi cự tuyệt.

Không được cũng phải được! Trong lòng đệ đệ rít gào, sau đó ánh mắt đáng thương hơn, “Nhưng mà con rất cần cây củ cải này đó.”

“Tôi cũng rất cần.” Bác gái đặc biệt kiên quyết, “Con tôi hôm nay về nhà, nó thích ăn canh củ cải trắng nhất.”

“Chúng ta mỗi người một nửa đi.” Đệ đệ nhường một bước, “Bác xem củ cải lớn như vậy, một mình con của bác cũng ăn không hết.”

“Con tôi ăn nhiều lắm.” Bác gái đặc biệt lãnh diễm, đẩy xe muốn đi.

Sao có thể vậy được! Đệ đệ nóng nảy! Anh trai yêu dấu mỗi lần cảm mạo đều phải uống canh củ cải trắng! Cổ họng mới có thể mau khỏi a! Mắt thấy bác gái sắp đi xa, đệ đệ đầu nóng tim loạn, chạy vội theo đoạt lấy củ cải trắng trong xe đẩy, hơn nữa còn cười lạnh một cái.

Bác gái giật mình, “Cậu làm gì vậy?”

Đệ đệ xắn tay áo lên trên, lộ ra hình xăm cuồng dã trên cánh tay!

Bác gái hiển nhiên bị chấn động một chút!

Đệ đệ làm bộ gọi điện, vừa nói vừa nhịp giò, “Ê, chị dâu à, củ cải trắng lão đại muốn ăn em đã mua được rồi. Ăn xong canh củ cải tuyết lê chúng ta nhất định phải đi đập tiệm của tên kia!”

Bác gái quyết đoán đẩy xe đi.

Hú dè! Phim hành động gì đó diễn thiệt giống a! Đệ đệ say mê vạn phần, đem chiến lợi phẩm củ cải bỏ vô xe đẩy! Thuận tiện hỏi cô bán hàng khăn ướt để đâu, dùng khăn ướt lau đi hình xăm trên cánh tay — Thằng nhóc con chủ tiệm kế bên thật đáng ghét mỗi lần ăn kẹo cao su xong đều lấy hình dán dán lên tay mình đặc biệt ảnh hưởng khí chất tiểu tươi mát của mình! (kẹo cao su có hình dán kèm theo giống hồi bé người ta hay bán :” chắc mọi người cũng biết hẻ)

Bác gái lòng còn sợ hãi, vừa mua đồ vừa gọi điện cho con trai, “Triển Phong a, mới nãy ở siêu thị mẹ gặp một đứa thần kinh dáng vẻ lưu manh, hình như còn là xã hội đen nữa đó.”

“Mẹ không sao chứ?” Lục bác sĩ giật mình.

“Mẹ không sao, nhưng mà củ cải bị hắn tranh mất rồi.” Bác gái tiếc nuối, “Định nấu canh củ cải cho Triển Vũ vậy mà.”

“Mẹ vẫn nên mau về nhà đi.” Lục bác sĩ dặn, “Củ cải để Triển Vũ tự mình đem qua được rồi, con tăng ca có thể tối nay mới về được.”

“Biết rồi.” bác gái cúp máy, ngẩng đầu lên lại vừa vặn nhìn thấy đệ đệ, vì thế hai người đều sửng sốt!

Đệ đệ phản ứng nhanh vô cùng, nhanh chóng chuyển từ hình dạng hiền lành thành cuồng dã, trong ánh mắt tràn ngập khinh thường cùng tà mị! còn tùy tay cầm lấy một trái dứa tung lên hứng xuống.

Lục ma ma quả nhiên bị dọa rồi! Xã hội đen gì đó thật đáng sợ, ban ngày ban mặt mà kiêu ngạo như vậy!

Đại công cáo thành, đệ đệ vui vẻ trở về nấu bữa tối cho anh mình, rồi lái xe đưa tới công ty.

“Đêm nay có về nhà không?” Ca ca vừa ăn cơm vừa hỏi.

Đệ đệ xấu hổ lắc đầu.

“Sao mày cứ ở nhà người khác hoài vậy!” Ca ca bất mãn.

Lục bác sĩ sao có thể là người khác chứ! Ảnh là nam nhân của em! Đệ đệ kiêu ngạo vạn phần.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của đệ đệ, ca ca đành phải cảm khái một chút bát nước đổ đi linh tinh… Cảm thấy trong lòng có chút chua xót! Nhưng mà đệ đệ đặc biệt không để tâm, kiên định trở về nhà Lục bác sĩ, vừa dọn phòng vừa chờ người trong lòng trở về, cuối cùng thay áo ngủ mới! Lộ ra bả vai cùng đùi khiêu gợi!

Đờ mờ bộ này rất mắc a, hơn nữa còn là hàng limited, nếu như bị ảnh xé thì… Đệ đệ cảm thấy hơi đau lòng! Hay là khỏi mặc luôn? Đệ đệ phấn khích ảo tưởng mình trần trụi nằm trên bàn cơm, xấu hổ vạn phần mời chủ nhân nhấm nháp gì đó… Nhưng mà bàn ăn rất lạnh a! Nhớ tới trải nghiệm khổ bức đêm đầu tiên kia, đệ đệ quyết đoán lắc đầu! Hơn nữa bắt đầu hối hận không đọc nhiều tiểu thuyết của tẩu tử, bây giờ có chuyện cần dùng thì lại chẳng nghĩ ra được gì!

Cố Hi nằm trên ghế sofa thở dài thở ngắn, sắp mười một giờ rồi, sao ảnh chưa về nhà nữa! Một mình trong phòng gì đó đáng ghét nhất! Thân thể tươi trẻ lại tràn ngập sức sống mà không được yên thương, quả thực phải giậm chân giận dữ! Đệ đệ cảm thán hàng vạn hàng nghìn, sau đó hai ba phát tự mình lột hết, chỉ để lại một cái quần lót chữ T khiêu gợi!

Dáng người thiệt đẹp! Đệ đệ vô sỉ tự ca ngợi, sau đó nhắm mắt lại, ảo tưởng mình đang bị Lục bác sĩ khi dễ! Kỳ thật nhìn bề ngoài đệ đệ có vẻ thanh tân vậy thôi chứ thật ra bên trong vô cùng nặng khẩu vị! bị Lục bác sĩ dùng cravat trói đứng trong bệnh viện rồi hung hăng chiếm giữ gì đó không cần cấp lực vậy đâu! Đệ đệ vừa nhập tâm nghĩ, vừa vói tay vào quần mình!

“Ân…” Đệ đệ nhẹ nhàng cắn môi dưới, thực sự rất thích Lục bác sĩ a, ngay cả lúc đang ảo tưởng, trong đầu cũng toàn là khuôn mặt của ảnh!

“Tiểu yêu tinh, nghĩ cái gì đó?” Ảo tưởng Lục bác sĩ cười tà mị trên tay quấn roi da!

Tiếng hít thở của đệ đệ rõ ràng trở nên doofgn dập, động tác trong tay cũng nhanh hơn.

“Không ngờ a, thì ra Tiểu Hi của anh không ngoan như vậy.” Lục bác sĩ hung hăng nắm cằm cậu, “Không có sự cho phép của anh, ai cho em tự sờ, hửm?”

Thân thể đệ đệ run rẩy, một bàn tay nắm chặt đệm dựa.

“Xem ra phải dạy dỗ em một chút.” Ánh mắt Lục bác sĩ đột nhiên biến đổi, roi da xé gió quất xuống.

Đệ đệ đau đớn rên rỉ, sau đó… cửa phòng khách đột nhiên mở!

Lục Triển Phong cầm chìa khóa, khiếp sợ nhìn Cố Hi trên ghế sofa!

Đệ đệ hiển nhiên cũng bị hoảng sợ, Hi nho nhỏ cũng bị dọa đến héo — Vừa rồi nó phi thường có tinh thần a!

“Anh về rồi.” sau một lát im lặng, đệ đệ run rẩy nói với anh.

“Hình như anh về hơi sớm?” Lục bác sĩ khóa cửa, nhịn cười ôm cậu trên ghế sofa vào l*ng ngực mình.

“…Em không làm gì hết!” Đệ đệ quyết đoán lắc đầu.

“Phải không?” Khóe miệng Lục Triển Phong giương lên, nhẹ tay ấn ấn giữa hai chân cậu.

Sau đó đệ đệ phát hiện tay mình cư nhiên vẫn còn để trong quần lót!

Lục Triển Phong cười như không cười, muốn nhìn xem cậu chống chế kiểu gì.

Đệ đệ tim đập mạnh hơn, dù sao cũng lỡ thấy rồi, còn không bằng cứ tới luôn! Vì thế… Cậu cuồng dã nhào tới Lục bác sĩ! Cưỡi trên bụng anh, cảm thấy mình đặc biệt uy vũ!

Lục Triển Phong ôm thắt lưng cậu, điều chỉnh một tư thế thoải mái, sau đó nhắm hai mắt lại, áo sơ mi mở rộng như ẩn như hiện đường cong cơ thể xinh đẹp!

Thiệt là yêu nghiệt a!!!!! Đệ đệ rít gào trong lòng, sao có thể mê người vậy chứ! Là một tinh khiết công, chuyện này thiệt không khoa học!!!!

“Tiếp tục đi.” Tiếng Lục Triển Phong trầm trầm.

Chẳng lẽ không phải anh nên tự tiếp tục sao! Đệ đệ vừa bĩu môi oán thầm, vừa hưng trí bừng bừng mở dây thắt lưng của anh.

Khóe miệng Lục Triển Phong giương lên, hưởng thụ phục vụ ngốc nghếch mà lại nhiệt tình của cậu.

Có một tiểu tình nhân như vậy, còn cầu gì hơn…

Đệ đệ tự mình b*i tr*n, sau đó thật cẩn thận ngồi xuống, nhưng dù sao hoa cúc vẫn còn rất non nớt, cậu cảm thấy hơi bị khó khăn, vì thế do dự dừng lại.

“Ngoan, thả lỏng.” Lục Triển Phong ôm eo nhỏ của cậu, hơi dùng sức ấn cậu xuống, lại đi sâu vào một ít, đệ đệ nhất thời cảm thấy mình đang có xu thế bị nứt ra!

“Bảo bối thiệt lớn.” Lục Triển Phong thoải mái thở ra.

Bảo bối gì đó thiệt lãng mạn! Đệ đệ bị âm thanh khàn khàn từ tính của anh mê hoặc đến mơ hồ chóng mặt, đờ mờ nứt ra thì sao chứ! Vì thế cậu quyết tâm, dùng sức ngồi xuống!

Dựa theo khuôn mẫu trong tiểu thuyết lúc này tiểu thụ hẳn phải thích đến hít thở không thông, nhưng trên thực tế là bị đau đến không thở nổi đó hiểu hay không! Đệ đệ hai mắt rung rung toàn thân thoát lực, uể oải hướng về phía l*ng ngực Lục Triển Phong, trong lòng có một đàn thảo nê mã đang chạy trốn!

Cmn ông đây muốn chửi bậy quá… Đệ đệ hữu khí vô lực rên rỉ.

“Rất yêu em.” Lục Triển Phong nhẹ nhàng nắm cổ cậu, ôn nhu hôn môi.

Đuỵt! Tim đệ đệ lại mềm nhũn, sắp tan thành nước, sủng nịch công gì đó ôn nhu quá đi à! Cho nên mặc dù hoa cúc nhỏ đã đau đến không chịu nổi, đệ đệ vẫn kiên cường ngồi dậy, chậm rãi đong đưa vòng eo lấy lofgn anh. Khóe miệng Lục Triển Phong như trước giương lên, tay phải khi nặng khi nhẹ âu yếm phía trước của cậu, lại không chịu cho cậu chân chính thỏa mãn.

Loại tư thế này cũng không thoải mái, huống hồ còn có t**h d*c hỗn loạn đau đớn, dày vò quá khó khăn chịu đựng, sau hai phút ngắn ngủi, Cố Hi cảm thấy hình như mình sắp tắt thở cmnr, vì thế cầu xin nhìn anh, muốn trở về giường.

“Tiếp tục.” Lục Triển Phong vỗ vỗ chân cậu.

“Chồng ơi.” Đệ đệ ủy khuất vạn phần dựa vào trước ngực anh, “Em biết sai rồi.”

“Biết sai cái gì?” Lục Triển Phong khẽ vuốt lưng cậu.

“Không nên không mặc quần áo nằm trên sofa, sẽ bị cảm lạnh.” Đệ đệ nghẹn ngào.

“Còn gì nữa?” Âm thanh Lục Triển Phong ôn nhu.

“Không nên tự mình như vậy, phải đợi chồng về.” Đệ đệ ôm chặt anh, “Em không dám nữa đâu hu hu hu…”

“Là em nói đó nha.” Lục bác sĩ hôn hôn tai cậu, “Lần sau tái phạm thì phải làm sao?”

“Ngoan ngoãn nhận trừng phạt.” Đệ đệ chôn mặt trong l*ng ngực anh, hai tai có chút đỏ.

Lục bác sĩ thực vừa lòng ôm cậu ngồi dậy.

“A!” Cố Hi bất ngờ không kịp đề phòng kêu lên một tiếng, cái cái cái cái cái kia của ảnh còn ở bên trong… Hu hu hu mau ngồi xuống đi đau quá à!

“Ngoan, lần này là xử phạt.” Lục Triển Phong ôm cậu đứng lên, đưa tới trên giường trong phòng ngủ, “Tiếp đó là, thưởng cho em vì ngoan ngoãn nhận sai.”

Hai mắt đệ đệ đẫm lệ sương mù, cảm thấy đại bác sĩ ôn nhu của mình hình như đang hắc hóa, hay là ảnh vẫn luôn phúc hắc như vậy ta? Đệ đệ mơ mơ hồ hồ, cảm thấy mình đã mua phải một ôn nhu – săn sóc – sủng nịch – phúc hắc – quỷ súc – lãnh khốc công!

Hu hu hu, tui muốn trả hàng! Đệ đệ vừa khóc, vừa ôm chặt Lục Triển Phong!

“Bây giờ thoải mái chứ?” Lục Triển Phong cười khẽ.

Hai đùi đệ đệ gắt gao cuốn lấy thắt lưng anh, theo va chạm của anh phát ra tiếng rên rỉ, sau đó bi ai phát hiện cho dù là quỷ súc phúc hắc, mình cũng rất thích rất thích rất thích a…

Chẳng lẽ mình lại là tiện thụ trong truyền thuyết hay sao?

Đệ đệ nhất thời lệ rơi đầy mặt! Này nhất định không phải! Mình là khí chất thụ mới đúng!

Trận hoan ái liên tục này hơi lâu, đệ đệ bị khi dễ đến toàn thân vô lực, cuối cùng đành phải mở ra tứ chi nằm trên giường, để Lục bác sĩ miệng đối miệng đút nước.

Nước ngọt mát hòa cùng nụ hôn nồng nhiệt của tình nhân, đệ đệ thoải mái rầm rì.

“Mệt muốn chết rồi hả?” Lục Triển Phong sau khi đút cậu uống nước xong, săn sóc kéo cậu vào lòng.

“Em rất yêu anh.” Đệ đệ ngốc hồ hồ nói.

“Anh cũng yêu em.” Lục Triển Phong ôm chặt cậu.

“Ân, vậy chừng nào đưa em đi gặp mẹ anh?” Đệ đệ hỏi.

“Sao đột nhiên lại nhớ tới chuyện này?” Lục Triển Phong có chút ngoài ý muốn.

Đệ đệ có chút xấu hổ nghĩ, bởi vì em muốn kết hôn với anh a! Cho nên phải gặp phụ huynh sớm một chút!

“Chờ tháng sau anh về liền dẫn em đi gặp mẹ.” Lục Triển Phong hôn hôn trán cậu.

A? Đệ đệ ngẩng đầu nhìn anh, “Cái gì gọi là tháng sau trở về?”

“Vốn định ngày mai mới nói cho em biết.” Đáy mắt Lục Triển Phong có chút không nỡ, “Anh phải đi công tác một tháng.”

“A?” Đệ đệ buồn bực, “Còn em thì sao đây?”

“Em ở nhà chờ anh về.” Lục Triển Phong bật cười.

“Em không thể đi cùng sao?” Đệ đệ thực chờ mong, “Tự trả tiền!”

“Không được.” Lục Triển Phong một hơi cự tuyệt.

“Vậy anh phải đi đâu?” Đệ đệ héo hề hề.

“Không thể nói.” Lục Triển Phong bất đắc dĩ.

“Vì cái gì a!” Đệ đệ mất hứng!

“Lần này là do sở giáo d*c yêu cầu, điều động bọn anh bí mật ra đề thi, trong lúc đó không được liên hệ với bất cứ ai.” Lục Triển Phong hôn nhẹ cậu, “Ngoan, thông cảm cho anh một chút được không?”

“Cho nên ngay cả di động cũng không được mang theo?” Đệ đệ khóc ròng.

Lục Triển Phong thở dài, sau đó… gật đầu.

Đôi mắt nhỏ của đệ đệ lập tức trở nên ai oán hơn bao giờ hết! Cậu cảm thấy mình bị tàn nhẫn lãnh khốc mà lại vô tình bỏ rơi!

“Tiểu Hi nghe lời.” Lục Triển Phong dỗ cậu.

“Vậy anh phải mua quà về cho em!” Đệ đệ tranh thủ phúc lợi cho mình.

“Ừ.”

“Phải mua mười món!” Được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Ừ.”

“Phải đặc biệt đặc biệt đắt tiền!” Làm trầm trọng thêm.

“Ừ.”

“Còn phải đặc biệt đặc biệt lớn!” Cố tình gây sự!

“Ừ.”

“Còn phải mua nón sắt giáp sắt cho em!” Ánh mắt sáng lên.

“…Ừ.”

“Còn phải mua quần lót mặc bên ngoài giống của siêu nhân!” Vô hạn chờ mong!

“…”

“Sao anh lại không ‘ừ’? Em muốn hai cái, chúng ta mặc quần đôi… Ưm! Anh làm gì… Đau quá vừa mới làm xong mà… Đừng trói tay a… Anh hoang d*m vô độ… Cứng lên nhanh như vậy quá không khoa học hu hu hu… Nhẹ nhàng một chút… Ngao ngao ngao…”

“Bảo bối nhi, trầm trồ khen ngợi nghe một chút đi.”

“Ân…”

HẾT CHƯƠNG 70

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here