Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 72

0
61

Bởi vì Lục bác sĩ không ở nhà, cho nên đệ đệ quyết định đi Mỹ cùng anh cậu, dù sao thì ở nhà một mình cũng rất chán!

Máy bay nổ máy bay lên trời, ca ca cảm thấy thực cấp lực! Bởi vì anh rất mong chờ ‘Tiểu biệt thắng tân hôn’ trong truyền thuyết!!

“Anh còn phải đi Los Angeles họp trước, sau đó mới có thể về nhà gặp tẩu tử đó, giờ này kích động gì chứ.” Đệ đệ ngồi bên cạnh, không mặn không nhạt giội nước lã.

Ca ca tùy tay rút ra Dù để nhảy khi khẩn cấp đưa cho em mình, hiền lành nói, “Ngoan, cầm cho chắc vào, lát nữa cần thì có mà xài.”

Đệ đệ nháy mắt lệ rơi đầy mặt, rít gào trong lòng anh trai mà đi uy hiếp em mình không phải là anh trai tốt đâu!

Đương nhiên hưng phấn khẩn trương kích động rạo rực không chỉ có mình anh trai cậu, còn có tẩu tử của cậu nữa!

Nghĩ tới Cố Khải qua Mỹ đón mình về, Lưu Tiểu Niên cảm thấy cuộc sống quả là ánh mặt trời sáng lạn! Ngay cả độc giả cũng cmt hỏi ‘Thỏ à gần đây có phải gặp chuyện tốt hay không!’ ‘Mấy chương gần đây lúc nào cũng ngọt sâu răng hết đó oa oa oa!’ ‘Chiến tranh mà viết ngọt ngào như vậy thiệt không khoa học!’, Lưu Tiểu Niên một bên ngây ngô cười một bên lạch cạch gõ phím, đưa nam phụ lẽ ra đã thành vật hi sinh kéo về, lại còn bàn tay vàng ban cho hắn một người vợ, sau đó giục ngựa trường kiếm tiêu sái giang hồ! Khắp chốn mừng vui gì đó ý đồ quá ư rõ ràng!

Cố ba ba nhìn thấy cảm khái hàng vạn hàng nghìn, tuổi trẻ gì đó thật tốt, coi con dâu cao hứng chưa kìa!

Sáng sớm hôm nay, mới bảy giờ Lưu Tiểu Niên đã thức dậy coi đồng hồ treo tường, cảm thấy kim đồng hồ đi thật sự quá chậm chạp!

“A Khải chắc khoảng ba giờ mới có thể về tới.” Ba ba nhắc nhở cậu.

“Con đi mua một ít đồ ăn đây.” Lưu Tiểu Niên đứng lên.

Ba ba thực bất đắc dĩ, “Hôm qua chúng ta vừa đi siêu thị mà.”

“Vậy con đi lau nhà đây!” Lưu Tiểu Niên tùy tay lấy qua một cái khăn lau, động tác thành thạo, đặc biệt cần lao dũng cảm!

Bởi vì mấy chuyện chờ đợi như này rất dày vò a, cho nên Lưu Tiểu Niên chỉ có thể dựa vào lao động chân tay để giết thời gian, cậu không chỉ lau sàn nhà sáng bóng, còn đánh thêm một lớp sáp!

Cố ba ba đành phải đi nhẹ từng bước, sợ xương cốt già nua của mình gãy cái rắc!

Lau xong viên gạch cuối cùng, Lưu Tiểu Niên nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa là ảnh về tới! Vì thế đứng lên vỗ vỗ quần, định đi thay đồ!

“Tin tin.” Trong sân đột nhiên truyền tới tiếng kèn ô tô, còn có âm thanh hưng phấn của Cố Hi, “Tụi con về rồi!!!”

Về về tới rồi? Lưu Tiểu Niên sửng sốt.

Cửa phòng khách bị đẩy ra, sau đó Cố tổng mặc một thân áo khoác màu đen, đầu vai còn vương lại vài bông tuyết, đứng trước cửa thở ra khói, đặc biệt khí phách uy vũ!!

Ánh mắt Lưu Tiểu Niên lập tức sáng lên!

Nhìn vợ ngốc của mình đứng ở góc tường, trong lòng Cố tổng mềm mại sắp thành nước, anh cất chìa khóa định nhào qua ôm hôn một phen, kết quả trăm ngàn lần không ngờ rằng sàn nhà thật sự quá trơn! Còn chưa đi được hai bước đã ‘bẹp’ một phát nhào về phía trước, anh thét chói tai trước mặt vợ, làm ra tư thế Orz tiêu chuẩn!

Đệ đệ đứng ở cửa đặc biệt đồng tình che mặt, quả thực không đành lòng nhìn thẳng! Anh mình sao lại mất mặt vậy chứ…

Lưu Tiểu Niên cẩn thận chạy nhanh tới, vươn tay nâng anh dậy, “Anh không sao chứ?”

Cố tổng cảm thấy đặc biệt dọa người, nhưng là một tinh – anh – công, nhất định không thể hành động thô lỗ ngạo kiều được, vì thế anh cố nén đau đầu gối, bình tĩnh mỉm cười nói, “Không sao.”

“Mau ngồi xuống.” Lưu Tiểu Niên đỡ anh lên ghế sofa.

Đệ đệ thức thời đi lên lầu, để lại không gian cho hai người họ!

Cố tổng tiếp tục ý định lúc nãy, ôm vợ cuồng dã hôn nồng nhiệt đúng chuẩn, tay còn bắt đầu vói vào trong quần áo vợ!

“Ở đây không được đâu!” Lưu Tiểu Niên tuy rằng cũng thực ý loạn tình mê, nhưng ít ra vẫn còn lí trí hơn Cố tổng! Cậu dùng sức đẩy Cố Khải ra, đặc biệt khẩn trương nói, “Bác trai sẽ nhìn thấy đó!”

“Không đâu.” Cố tổng tiếp tục vuốt ve ngực nho nhỏ, ai da thiệt mềm mại ấm áp quá đê!

“Khụ!” Cố ba ba đứng trên cầu thang đột nhiên ho khan, sắc mặt có chút âm trầm!

Lưu Tiểu Niên sợ đến cứng đờ cả người, nhanh chóng ngồi thẳng dậy! Hu hu hu quả nhiên bị bắt quả tang rồi a!

Tuy rằng Cố tổng rất muốn làm hôn quân vứt bỏ sự nghiệp vì mỹ nhân một lần, nhưng mà rốt cuộc vẫn phải thành thật cùng ba vào thư phòng, báo cáo hoạt động một năm của công ty! Nói chuyện cũng gần một ngày, ngay cả đệ đệ cũng cảm thấy ba mình thật sự rất không không có tình người a!

Mười giờ tối, Cố ba ba rốt cuộc buông tha cho con trai lớn, “Đi nghỉ ngơi đi.”

Cố Khải hơi gật đầu, thu thập tư liệu ra khỏi thư phòng, tới cửa thì ngoái đầu lại, “Ba yên tâm đi, con có chừng mực.”

Cố ba ba uống một hớp trà, không nói gì. Mới vừa về nhà là lập tức ôm vợ thân thiết, còn đang ở trong phòng khách nữa chứ! Thiệt không biết có chừng mực chỗ nào nữa!

“Lần sau con sẽ chú ý, thực xin lỗi.” Cố Khải nói.

“Biết là tốt rồi, Tiểu Niên là một đứa trẻ ngoan, ba cũng không muốn can thiệp hai đứa quá nhiều.” Cố ba ba hiếm khi nghiêm túc, “Đi đi, không sao đâu.”

Trong phòng ngủ, Lưu Tiểu Niên đang nằm trên giường đọc sách, đặc biệt đặc biệt không yên lòng!

“Anh về rồi.” Cố Khải nhào lên ôm cậu hôn một cái.

“Bác trai giận rồi hả?” Lưu Tiểu Niên có chút khiếp đảm, “Hồi nãy lúc ăn cơm không nói tiếng nào.”

“Là anh không đúng, nhưng mà không có việc gì nữa rồi.” Cố Khải cắn nhẹ đầu ngón tay của cậu, “Sau này chỉ khi dễ em ở phòng ngủ thôi.”

“Gì vậy chứ.” Lưu Tiểu Niên bật cười, “Có mệt không? Em đi pha nước tắm cho anh.”

“Tắm chung đi.” Cố Khải bế cậu lên.

Lưu Tiểu Niên lần này cực kỳ nhu thuận… bởi vì đã một tháng không gặp rồi đó!!!!!! Cho nên lúc Cố Khải trong bồn tắm thú tính quá độ, cậu cũng chỉ đẩy đẩy tượng trưng một chút, sau đó liền xấu hổ ưm ưm ư ư!

Tiểu biệt thắng tân hôn gì đó là có thiệt nha!Cố tổng vừa thở dốc vừa cảm khái, thích đến mức hồn sắp thăng thiên cmnl! Một tháng không gặp, Cố Khải cảm thấy cho dù là miệng nhỏ hay mông nhỏ của vợ đều vô cùng cấp lực! Tuy rằng ẻm có thói quen kì cục là mỗi lần hưng phấn sẽ cong lưng lại, nhưng không sao, hoàn toàn có thể cho đó là chút tình thú giữa tình nhân với nhau mà!

Lưu Tiểu Niên bị anh đè từ phòng tắm tới phòng ngủ, cảm thấy mình sắp hôn mê cmnr, cậu mềm nhũn cầu xin tha thứ nói chúng ta ngủ đi, sau đó vừa dứt lời thì tiểu hoa cúc liền bị đâm vào!

“Ưm!” Lưu Tiểu Niên lập tức chảy nước mắt, “Anh khi dễ người ta!”

“Cái này mà là khi dễ ư?” Khóe miệng Cố tổng giương lên, ác liệt thay đổi tư thế, “Vậy còn thế này thì sao?”

“Không được đụng tới nơi đó!” Vòng eo mẫn cảm của Lưu Tiểu Niên run lên, rốt cuộc khóc ra tiếng!

Hôn nước mắt rơi trên mặt vợ, động tác Cố tổng càng thêm cuồng dã! Tách ra một tháng gì đó nhất định phải bù lại!

Bởi vì Cố tổng thật sự quá mãnh liệt, nên Lưu Tiểu Niên hoàn toàn vô lực phản kháng, đành phải bị động thỏa hiệp thuận theo, vừa bắt đầu còn có chút sức lực cầu xin tha thứ, cuối cùng chỉ còn có thể mềm mại rên rỉ, thân thể cũng biến thành sắc hồng phấn đáng yêu!

Thiệt không hổ là tiểu thỏ hồng loli a! Đột nhiên Cố tổng y như bị thần kinh nghĩ ra mấy lời này! Sau đó xém chút nữa cười ra tiếng cmnr! Nhưng hên cuối cùng cũng nhịn được! Làm một đại cường công, sao có thể ngay lúc thế này mà cười như điên được! Không khoa học đâu á!

Lưu Tiểu Niên mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy sao đột nhiên động tác của ảnh lại nhẹ đi vậy chớ… Khát vọng trong thân thể không được thỏa mãn gì hết, khó chịu chết đi được, vì thế cậu uốn éo thắt lưng, nỉ non nói một câu, “Mạnh một chút nữa đi…”

Ôi đm!!!!!! Cố tổng lập tức cảm thấy mũi mình nóng lên!!!!!!!!!!!!! Mới xảy ra chuyện gì vậy!!!!!!!!!!! Vợ moe moe mềm mại ngoan ngoãn của mình cư nhiên lại xấu hổ lắc lắc thân thể chủ động bảo mình mạnh một chút!!!!!!! Mạnh!!!!!!!!!! Một!!!!!!!!! Chút!!!!!!

Cmn có cần phải gợi cảm vậy không hả tiểu yêu tinh câu nhân này!!! Thâm tâm Cố tổng ngửa mặt lên trời rít gào, trong đầu lập tức nhảy ra vô số lời thoại trong loli văn!!! Ví dụ như ‘Hôm nay quả nhân nhất định sẽ khiến ngươi phải khóc cầu xin tha thứ!’!!!! Lại ví dụ như ‘Mau ngoan ngoãn năn nỉ trẫm, biết đâu trẫm sẽ xem xét việc thỏa mãn ngươi!’!!!!! Hay như ‘Mùa thu sắp tới, nếu muốn tôi buông tha cho tập đoàn Vương thị thì hãy dùng thân thể dụ hoặc của em ngoan ngoãn hầu hạ tôi!’!!!! Ối giời ơi cái cảm giác giấc mơ trở thành sự thật này thiệt khó tả!!!!!

“Ngoan, hồi nãy nói gì, nói lại anh nghe đi.” Cố tổng rạo rực như có lửa cháy, anh còn định xuống giường lấy di động để ghi âm lại!

“Ư…” Lưu Tiểu Niên mông lung trợn tròn mắt, vẻ mặt có chút mờ mịt, sao đang làm một nửa mà lại ngừng tay rồi!

“Có muốn anh hay không?” Cố tổng kiên nhẫn dụ dỗ, bàn tay ở phía sau vuốt nhẹ.

“Ưm.” Lưu Tiểu Niên ôm lấy cổ anh, thật biết điều mở ra hai chân.

Đờ mờ!! Cố tổng hưng phấn khó kiềm chế!! Anh rất muốn cuồng dã chà đạp vợ! Nhưng đờ mờ anh vẫn không chịu xuống tay!

“Nhanh một chút đi mà.” Tiếng Lưu Tiểu Niên thực nhỏ, đầu óc cũng tiếp tục mờ mịt.

Cmn ngàn vạn lần không được phun máu mũi! Cố tổng vừa nghiêm túc nhắc nhở bản thân, vừa xấu xa hỏi, “Cái gì nhanh một chút vậy?”

“Muốn anh.” Đầu Lưu Tiểu Niên khôi phục một chút thanh tỉnh, thực ủy khuất nhìn anh.

Tuy có hơi ngượng ngùng một chút, nhưng mà chuyện gì cần làm thì phải làm tiếp a…

“Năn nỉ anh đi.” Cố tổng rốt cuộc nói ra lời thoại trong văn tổng tài!

“Hu…” Lưu Tiểu Niên âm thầm kháng nghị, anh anh đạo văn của em!

“Ngoan, nói xong liền cho em.” Ánh mắt Cố tổng đặc biệt tà mị!

Gieo nhân nào gặt quả nấy, sớm biết vậy thì đã không viết tổng tài bá đạo tà mị rồi, lần sau phải viết tổng tài ôn nhu thê nô mới được! Lưu Tiểu Niên chôn gương mặt đỏ bừng ở đầu vai anh, lấy dũng khí nửa ngày, rốt cuộc cũng dùng ngữ khí anh hùng hi sinh vì nghĩa lớn nói, “Năn nỉ anh đó!”

Đây là ngữ khí gì vậy chứ! Cố tổng trừng phạt nhéo mông cậu một cái, sau đó nghe thấy vợ mình nhẹ thở hổn hển! Thanh âm phi thường phi thường tiêu hồn!

Như vậy mới đúng a… Cố tổng thỏa mãn ôm lấy thắt lưng cậu, sau đó cuồng dã đi vào!

Hai mắt Lưu Tiểu Niên mê ly, không khống chế được thuận theo động tác kia, cảm thấy bản thân thoải mái như sắp hòa tan dưới thân anh. Thì ra cảm giác viết trong tiểu thuyết là có thiệt nha…

Cuối cùng sau một lần phun trào, trong phòng ngủ rốt cuộc an tĩnh lại, hai người hỗn độn nằm trên giường ôm nhau, không ai muốn buông tay.

“Có làm đau em không?” Hồi lâu sau, Cố Khải nhỏ tiếng hỏi.

Hai má Lưu Tiểu Niên ửng hồng, tiếng nhỏ như muỗi kêu, “Không có.”

“Hồi nãy thoải mái chứ?” Trong âm thanh Cố Khải có ý cười.

Lưu Tiểu Niên liều mạng co lại thành một cục, sao lại muốn hỏi vấn đề này chớ a a a! Rõ ràng ảnh biết mà!

“Nói đi.” Cố Khải tiếp tục chọc cậu.

“Không thoải mái!” Lưu Tiểu Niên mạnh miệng!

“Thiệt hông?” Cố Khải ngả ngớn vỗ vỗ cái mông mềm mịn của cậu, “Vậy sao hồi nãy chỗ này không chịu thả anh đi?”

“Em em em nào có!” Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng che miệng anh lại, “Không cho anh nói nữa!”

Vợ thẹn thùng thiệt moe! Cố Khải gỡ tay cậu ra, lướt qua hôn trán cậu.

Lưu Tiểu Niên nằm úp trong lòng anh, hai tai cứ nóng lên không ngừng!

“Đi thôi, mang em vào phòng tắm rửa một chút.” Cố Khải vỗ nhẹ lưng cậu, “Bằng không bụng lại khó chịu.”

“Chờ chút đã.” Lưu Tiểu Niên không chịu động đậy, “Đợi thêm một lát đi.”

Đờ mờ! Cố tổng lại không biết xấu hổ nhộn nhạo! Chẳng lẽ là muốn cái ứa ừa ưa của mình ở trong thân thể em ấy lâu thêm chút nữa? Loại tình tiết này thiệt cấp lực quá đê! Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Cố tổng vẫn kiên định tin tưởng này chỉ có thể là do mình tự YY thôi, vợ mình đơn thuần mềm mại như vậy sao lại có ý tưởng kia được chứ! Tuy nhiên thật ra anh đã đoán trúng cmnr a a a a a! Tuy rằng tiểu trạch nam có chết cũng không thừa nhận… nhưng đúng là có nghĩ như vậy!

Hu hu hu quả nhiên viết H văn quá nhiều sẽ bị sa đọa mà. Hai tai Lưu Tiểu Niên bốc khói, dán chặt mặt mình vào ngực anh!

Thiệt là hạnh phúc quá đi!

Tuy rằng tối nay rất kịch liệt, bất quá Lưu Tiểu Niên đã quen dậy sớm, ở phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho mọi người.

“Ăn xong cùng đi dạo phố đi?” Cố Khải ôm cậu từ phía sau, “Sắp Giáng Sinh rồi, chúng ta đi xem đồ trang trí và cây thông đi.”

“Phải ở lại đây qua Giáng Sinh sao?” Lưu Tiểu Niên đút một viên thịt nhỏ cho anh.

“Ừ, Giáng Sinh ở đây rất nhộn nhịp.” Cố Khải hôn nhẹ tai cậu, “Coi như mình đang đi nghỉ đi, lúc trước quá mệt mỏi rồi.”

Nếu Cố Khải đã nói như vậy, Lưu Tiểu Niên đương nhiên sẽ đáp ứng, huống hồ có thể cùng ảnh đóng Giáng Sinh ở nước ngoài cũng rất tốt a!

Trấn nhỏ nên người cũng không nhiều lắm, trên trời có bông tuyết nhẹ bay, Lưu Tiểu Niên mặc áo lông kín mít, tay đút vào túi áo Cố Khải, cảm thấy không lạnh chút nào!

“Coi nè!” Trong tủ kính có một đôi thỏ sứ nho nhỏ đáng yêu, mắt Lưu Tiểu Niên sáng lên.

Chỉ là vật nhỏ bình thường, cũng không quá tinh xảo. Nhưng từ miệng vợ nói ra, không hiểu sao liền trở nên đáng yêu như vậy nữa! Cố tổng vừa cảm khái, vừa sảng khoái quẹt thẻ.

Trong thị trấn có chợ Giáng Sinh, hai người đi ngao du một chút, rất nhanh đã mua một đống đồ lớn nhỏ, thở hổn hển ném vào trong xe. Cũng đã tới giữa trưa, hai người đến một nhà hàng Thái ăn gì đó.

“Tiểu Niên!” Vừa mới ngồi xuống, phía sau lưng liền truyền tới âm thanh quen thuộc.

Lưu Tiểu Niên sửng sốt quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Diệp Thanh.

“Bạn em à?” Cố Khải hỏi.

“Ừ, là Diệp Thanh.” Lưu Tiểu Niên thực chột dạ.

“Rủ hắn lại đây ăn chung đi.” Thật ra Cố tổng rất rộng rãi, dù sao hiện tại có mình coi chừng vợ rồi, còn ngại Diệp Thanh Diệp Hồng cái gì nữa chứ!

“Sao trùng hợp vậy.” Diệp Thanh bưng đồ ăn sang, ngồi bên cạnh Lưu Tiểu Niên, “Chào Cố tổng.”

“Xin chào.” Cố Khải đặc biệt đặc biệt khí phách, cố gắng thể hiện mị lực nam nhân của mình! Y như mấy con công đực trong sở thú!

“Không ngờ lại gặp ở đây.” Diệp Thanh cười cười, “Muốn ăn gì? Tôi mời.”

Sao có thể để hắn mời chứ! Cố tổng đặc biệt muốn cuồng vọng ném ra một ề thẻ tín dụng sáng chói, nhưng hên là anh nhịn được, bởi vì như vậy rất giống nhà giàu mới nổi đó!

“Sao cậu lại đi ăn một mình?” Lưu Tiểu Niên chủ động tìm đề tài.

“Bạn tớ đang có việc.” Khác với sự câu nệ của cậu, Diệp Thanh rất tự nhiên hào phóng, nói cũng rất nhiều. Cố Khải có chút ngoài ý muốn, “Cậu là chuyên gia máy tính à?”

“Đúng vậy, tôi còn muốn sau khi về nước, có thể có cơ hội đến làm ở Cố thị.” Diệp Thanh cười khẽ, “Cố thị luôn hỗ trợ những nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất, tôi vẫn luôn hi vọng có thể hảo hảo nói chuyện một lần.”

Lưu Tiểu Niên ngồi nghe hai người họ nói chuyện phiếm, có chút hâm mộ ghen tị hận, máy tính gì gì đó căn bản là mình dốt đặc cán mai á hu hu hu! Chỉ biết viết tổng tài vương gia gì đó thôi cảm giác thiệt ngốc mà!

Vừa ăn vừa tâm sự một hồi, đợi đến lúc hoàn toàn ăn xong đã gần ba giờ rồi! Tối hôm qua Lưu Tiểu Niên vận động quá độ, sáng sớm lại đi dạo phố, bây giờ còn bị bắt nghe thuật ngữ máy tính mấy tiếng đồng hồ, đã buồn ngủ muốn chết ngáp liên miên, đầu cứ gục lên gục xuống, còn mặc áo lông trắng tròn xoe y như con thỏ nhỏ lười biếng!

“Cám ơn cơm trưa, còn chia sẻ kinh nghiệm cho tôi nữa.” Diệp Thanh nho nhã lễ độ cáo biệt.

“Không có gì, cậu rất có ý tưởng.” Cố Khải cười cười, “Muốn tôi đưa cậu về nhà không?”

“Không cần, tôi đi bus được rồi.” Diệp Thanh phất tay, “Tạm biệt.”

Cố Khải gật gật đầu, nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, sau đó… bị vợ mình đánh một cái!

“Làm sao vậy?” Cố Khải xoa đầu cậu.

“Không có gì.” Lưu Tiểu Niên nhìn trời.

“Không có gì sao lại đánh anh.” Cố tổng bật cười, nâng cằm cậu lên, “Nói hay không?”

“Lúc anh ăn cơm cứ nhìn hắn mãi!” Lưu Tiểu Niên âm thầm bổ sung nửa câu sau trong lòng, hơn nữa ánh mắt còn đặc biệt ôn hòa! Hừ!

“Ghen à?” Cố Khải vui vẻ.

“Không có!” Lưu Tiểu Niên mở cửa xe ngồi vào!

“Bọn anh đang nói chuyện với nhau, không nhìn hắn thì nhìn ai?” Cố Khải kiên nhẫn giải thích, cảm thấy vợ đúng là ngày càng đáng yêu hơn á!

“Hàn huyện tận ba tiếng!” Lưu Tiểu Niên tức giận cường điệu!

Sau đó cậu bị cuồng dã hôn lưỡi một phen!

A a, mình đang giận mà! Sao có thể muốn hôn là hôn chứ! Lưu Tiểu Niên trừng to mắt, dùng sức đẩy anh ra, loại tình tiết này không hợp lí!

Cố tổng bị cậu moe đến muốn tan chảy, ba tiếng gì đó, đôi mắt nhỏ tức giận gì đó, mặt bánh bao gì đó… Thiệt là chịu không nổi mà!

Vì thế không đợi Lưu Tiểu Niên bật lại ghen tuông giận dỗi mode, anh đã nhào vào đè người lên ghế!

Hôn sâu là cách thức tiêu chuẩn để hóa giải hết mâu thuẫn đó biết không! Lưu Tiểu Niên bị hôn đến mơ mơ hồ hồ, đành phải bỏ qua giận dỗi, bởi vì cậu cảm thấy nếu còn hôn nữa nhất định sẽ ngất xỉu!

“Lần sau cam đoan sẽ không vậy nữa.” Cố tổng giơ tay phải, “Lần sau anh chỉ cùng Tiểu Niên bàn tổng tài văn thôi!”

“Anh im miệng!” Lưu Tiểu Niên buồn bực che mặt! Vừa nãy cảm giác như xuyên qua truyện của Quỳnh Dao vậy, tình tiết mình ghen chờ ảnh tới dỗ này nọ rất buê đuê a hu hu hu hu! Thiệt là sa đọa mà!

Sau khi về nhà, người một nhà ngồi bên lò sưởi trang trí cây thông Noel, ngay cả Tim nhỏ tuổi nhất cũng chạy tới chạy lui, cầm banh vải nhiều màu đưa cho các ca ca!

“Không phải màu này! Màu vàng mới đúng! Yellow!” Cố Hi đứng trên cầu thang, kiên nhẫn giải thích cho em trai nhỏ!

“Yes! Màu vàng! Yellow!” Tim giơ lên một trái banh đỏ, biểu tình đặc biệt nghiêm túc!

“Đây là màu đỏ!” Cố Hi sửa đúng cho bé.

“Này là màu đỏ!” Tim nhặt một trái banh xanh biếc trên mặt đất lên!

“Hai người chắc nó không bị mù màu chứ?” Cố Hi lo lắng nhìn ba cùng mẹ kế.

Nhưng ba ba đang cùng Lưu Tiểu Niên quấn đèn màu, hoàn toàn không để ý đến con trai nhỏ và con trai nho nhỏ! Mẹ kế cũng đang chuyên tâm học cắt giấy Trung Quốc, đầu cũng không hề nâng lên một chút!

Cố Hi đành phải bất đắc dĩ thở dài, vươn tay về phía Tim, “Được rồi, lấy đại cho anh màu gì cũng được.”

Tim cười khanh khách, sau đó ném toàn bộ banh trong tay lên người Cố Khải!

“Tên nhóc con thích gây sự này!” Cố Khải giận dữ, muốn nhào lên nhéo bé. Tim vừa thét chói tai vừa trốn, trong phòng tràn ngập âm thanh cười đùa, cùng với ánh đèn vàng nhẹ, cảm giác thật ấm áp.

Diệp Thanh đứng ở ngoài cửa trong chốc lát, sau đó phất áo khoác, xoay người đi vào trong tuyết.

Tuyết rơi lớn một đêm, buổi sáng Lưu Tiểu Niên có hơi sốt, đại khái là do hôm qua ở bên ngoài lạnh.

“Ngoan, hôm nay đừng rời giường.” Cố Khải đút cậu ăn cháo xong, lại giúp cậu đắp thêm chăn, “Ngoan ngoãn ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ hết bệnh thôi.”

“Ưm.” Lưu Tiểu Niên thực nghe lời.

“Ngủ đi.” Cố Khải hôn hôn mũi cậu, thích cậu nhu thuận như vậy muốn chết.

Trong viện có tiếng cãi nhau, là Cố Hi cùng Tim đang nghịch tuyết, Cố Khải giúp cậu kéo rèm lại, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

“Daddy!!!!!!! Help!!!!!” Tim ở trong sân khóc, hiển nhiên lại bị Cố Hi ngược đãi!

Cố ba ba ngồi trên xích đu, thực không có tình yêu với trẻ nhỏ làm lơ, bưng chén uống trà nóng.

“Con cùng ba chơi cờ vây đi?” Cố Khải tìm thấy bàn cờ cũ trong ngăn kéo.

“Được!” bcc hứng thú, xoa tay chuẩn bị làm một trận, kết quả còn chưa đi được mười nước, bàn cờ này đã bị khách không mời đến cắt ngang.

“Cố tổng.” Diệp Thanh bọc áo gió, chóp mũi bị đông lạnh đến đỏ bừng.

“Ngồi đi.” Cố Khải có chút ngoài ý muốn, rót cho hắn một chén nước, “Tuyết lớn như vậy, cậu đến đây làm gì?” Giao thông công cộng đã ngừng rồi, hắn lại không có xe, đi tới đây rất xa a!

“Có việc muốn nói với anh.” Diệp Thanh lắc mạnh trà, lạnh đến có chút run run.

“Daddy!!!!!!!! Help!!!!!!!!!!!! Ca ca muốn giết con!!!!!!” Tiếng thét chói tai của tiểu mập mạp lần thứ hai vang lên.

Cố ba ba đành phải xuống lầu cứu viện cho con trai béo nhỏ, Cố Khải ngồi trên sofa hỏi Diệp Thanh, “Tìm tôi có chuyện gì?” Mạo hiểm gió tuyết lớn đến đây không phải là muốn nói mấy câu như ‘Tôi thật lòng yêu Tiểu Niên’ ‘Tôi muốn cùng anh quyết đấu’ đó chứ, đờ mờ!

Kết quả là sự thật luôn máu chó hơn ảo tưởng rất nhiều.

Bởi vì anh rõ ràng nghe được Diệp Thanh kêu mình một tiếng, “Anh Khải.”

HẾT CHƯƠNG 72

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here