Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 74

0
56

Bởi vì đám em gái trong diễn đàn thật sự quá nhiệt tình, cho nên Lưu Tiểu Niên đành phải đáp ứng, hơn nữa còn lo lắng phải dựng tình huống thế nào để nam chính nam phụ có thể lấy thân phận đàn ông thuần khiết bình thường hôn lưỡi!

Kết quả sau nửa tiếng lo lắng đó là… đờ mờ căn bản là không thể nào á á á á á á! Hai trai thẳng đang êm đẹp làm gì có lý do để hôn lưỡi chứ! Cho nên nói BL trá hình ngôn tình gì đó đáng ghét nhất!

“Em mệt quá…” Lưu Tiểu Niên dựa vào sofa, thực ai oán nhìn Cố Khải.

“Mệt thì đừng viết nữa.” Cố Khải đỡ cậu dậy, “Thay quần áo đi, ra ngoài ăn cơm với anh.”

“Nhưng mà em lỡ hứa với độc giả rồi!” Lưu Tiểu Niên giả chết.

“Để anh.”Cố Khải trực tiếp kéo máy tính cậu qua gõ phím, Lưu Tiểu Niên tò mò nhìn qua, sau đó bị chấn kinh cmnr!

Tiểu thỏ hồng loli: Hôm nay tui xin phép nghỉ.

Tiểu thỏ hồng loli: Bởi vì tui phải đi ăn cơm với chồng.

Tiểu thỏ hồng loli: Tạm biệt mọi người.

“A a a sao anh có thể làm vậy chớ!” Lưu Tiểu Niên hoảng hồn đoạt lấy máy tính, nhưng đã không còn kịp rồi!

Cơm cari: Cứu mạng! Tui vừa thấy gì vậy!

Rau xanh xào: Mù mắt chó tui rồi!

Thịt kho tàu: Tiểu thỏ hồng show ân ái gì đó đi chết đê!

Lẩu cay: Mới vừa onl đã thấy câu này rồi, huhuhu chịu sao nổi a!

Canh củ cải: Tuy rằng rõ ràng là phát bánh gato nhưng sao tui lại thấy moe thế này chứ!

Cơm trứng: Cảm thấy moe vô cùng +1! Loại lý do cùng chồng đi ăn này ai có thể từ chối chứ…

Hũ giấm đường: Quảng cáo rùm beng Tiểu thỏ là tay-viết-ngôn-tình thiệt là dối trá a!

Ngài Tiểu thỏ hồng loli lệ rơi đầy mặt, lừa mình dối người ôm đầu — Mọi chuyện nãy giờ không phải là sự thật!

“Bây giờ đi ăn cơm được chưa?” Cố Khải hỏi cậu.

“Em! Không! Ăn!” Lưu Tiểu Niên bi phẫn, nắm góc áo hoảng loạn, sau này làm sao gặp độc giả được nữa chứ a a a a a!

Vợ yêu luống cuống nhìn cũng thiệt moe! Lòng Cố Khải vui như hoa nở, kéo cậu tới hung hăng hôn một cái! Sau đó lại ỷ mình sức lớn mà khiêng cậu về phòng ngủ thay quần áo.

Lưu Tiểu Niên hữu khí vô lực tựa vào vai anh, cảm thấy lòng tự trọng bị sỉ nhục, vì thế nghiêm túc suy nghĩ đến cảnh tượng mình luyện ra một thân cơ bắp chống lại anh, sau đó… lặng lẽ từ bỏ!

Trời sinh tay chân ốm nhách quả nhiên không có thuốc chữa a khóc một dòng sông!

Cùng lúc đó ở quán rượu, Lâm Bình Bình hoàn toàn đã bị dọa sợ giật mình y như thần kinh! Cái cái cái gì gọi là quà giáng sinh anh tặng em chứ!

“Có thích không?” Hồ Vân Phi hỏi đặc biệt thâm tình.

Lâm Bình Bình còn đang bận update tình tiết tặng cả một quán bar làm quà giáng sinh vô cùng ngôn tình máu chó này vào đầu, mình hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý gì hết… Không đúng không đúng, cho dù có chuẩn bị tâm lý cũng không thể tiếp nhận được quà tặng sang chảnh như này đâu a!!!!

“Sao anh lại tặng quán bar cho em?” Tiếng Lâm Bình Bình run rẩy.

“Vì em thích mà.” Hồ tổng vẫn luôn tà mị cuồng quyến.

Em chỉ thuận miệng nói thôi mà! Lâm Bình Bình rơi lệ! Lúc trước ảnh hỏi mình sau này về già định làm gì, vừa lúc trong tay đang cầm quyển catalog của một quán café, cho nên thuận miệng nói muốn mở một quán nhỏ, buổi sáng bán café buổi tối bán rượu, nuôi thêm vài con mèo cùng nhau bình yên ngồi hết ngày! Thật không ngờ… liền trở thành sự thật a!!!!!!

“Em em em không thể nhận được!” Lâm Bình Bình ngượng ngùng rút lui!

“Tại sao?” Hồ Vân Phi hỏi.

Tiểu Bạch Liên trả lời không hề khí chất, “Bởi vì quý quá.”

Đâu chỉ là quý thôi chứ oa oa oa bán thân mười lần cũng không mua nổi á!

“Còn quý hơn cả anh ư?” Ánh mắt Hồ tổng khiến người ta rùng mình!

Tiểu Bạch Liên rụt cổ lại nhanh chóng lắc đầu.

“Vậy thì tốt rồi.” Hồ Vân Phi trừng cậu, “Lúc em nhận anh sao không chê quý đi?”

Hai cái này có giống nhau đâu chứ! Tiểu Bạch Liên biện giải, “Anh cũng đâu phải đồ vật!”

“Dám nghĩ chồng em không bằng đồ vật à?” Ánh Hồ tổng lập tức lộ ra tia dữ tợn, “Lại muốn dạy dỗ nữa phải không!”

Oa! Tiểu Bạch Liên ‘xoẹt’ phát trốn sang một bên, than thở khóc lóc nói, “Em không có ý đó!”

Hồ tổng chậm rãi xắn tay áo, sẵn tiện kéo kéo cravat, đáy mắt hiện ra tia cầm thú!

Tóc gáy toàn thân tiểu yêu nghiệt dựng thẳng, hoảng hốt vọt vào trong quầy bar, vô ý làm rơi hai bình rượu Tây.

“Một bình hai vạn, hai bình bốn vạn.” Biểu tình Hồ tổng tiếc hận, “Cậu Lâm muốn cà thẻ hay trả tiền mặt?”

“…” Tiểu Bạch Liên khóc không ra nước mắt!

“Không có tiền trả cũng không sao, lấy thân trả đi.” Hồ Vân Phi chặn cậu trong quầy bar, ngữ khí thực tà ác.

“Bây giờ là ban ngày đó!” Lâm Bình Bình cường điệu!

“Anh biết.” Khóe miệng Hồ tổng hơi nhếch, tà mị quá mức quy định!

‘Nụ cười Diêm Vương’ khiến mọi người trong tập đoàn Tài Phú biến sắc, công lực đương nhiên không thể xem thường! Tiểu Bạch Liên bị hắn cười đến toàn thân run rẩy, khóc lê hoa đái vũ nói, “Mấy người Cố tổng sắp tới rồi!”

“Đã hẹn 8h tối rồi, bây giờ mới 5h30.” Ngữ khí Hồ tổng chậm rãi.

Hu hu hu còn có hai tiếng rưỡi thôi đó! Hôm qua rõ ràng mới làm mà hu hu vô độ gì đó đáng ghét nhất! Đúng là tên d*m ma! Vì bảo vệ cúc hoa không bị chà đạp thường xuyên, Tiểu Bạch Liên cắn hắn một cái, cố hết sức đẩy hắn ra rồi chạy, bất cứ giá nào cũng phải chạy a a a!

Sau đó cậu sẽ thuận lợi chạy ra cửa quán bar ư?!

Làm gì có chuyện đó!

Còn chưa đầy một giây, cậu đã bị Hồ Vân Phi nắm cổ áo lôi về!

Lâm Bình Bình khóc ròng, lần nữa xác nhận, sức chiến đấu của mình không bằng một góc người ta! Nhưng mà còn nước còn tát, phải chiến đấu với hắn tới cùng! Tiểu Bạch Liên ra sức giãy dụa! Bỗng nhiên cổ tay chợt lạnh, trực tiếp bị còng vào rào chắn của quầy bar.

Một con quạ đen cạc cạc bay qua, Lâm Bình Bình không thể tin cúi đầu, trên cổ tay rõ ràng là một bộ… còng tay chói lọi?!!

Loại! Đồ! Vật! Cầm! Thú! Này! Thiệt không biết phải nói sao nữa a a a a a!

“Chạy tiếp đi.” Hồ tổng lấy bật lửa ra, chậm rãi châm một điếu.

Xấu xa quá đi! Lâm Bình Bình dùng ánh mắt lên án hắn! Vốn muốn dùng chân đá hắn, nhưng nghĩ nghĩ… Hu! Không dám làm đâu!

“Có biết anh tìm được còng tay này ở đâu không?” Hồ Vân Phi bốc cằm cậu lên.

Tiểu Bạch Liên bề ngoài thống khổ, bên trong oán thầm, biến thái như anh muốn tìm mấy thứ đồ này đương nhiên quá dễ!

“Ở nhà em.” Hồ Vân Phi quả thực hận đến nghiến răng. Buổi sáng đột nhiên trời lạnh, nên lái xe về nhà ẻm lấy vài bộ mùa đông, kết quả không ngờ tìm được trong tủ quần áo một đống toy đủ loại! Mặc dù có vài cái vẫn chưa mở bao bì, nhưng nghĩ đến chuyện ẻm cư nhiên mua mấy thứ này, thiệt muốn lập tức đè xuống hung hăng thu thập một phen!

“Nói bậy nhà em sao lại có mấy thứ… hu hu hu em sai rồi!” Lâm Bình Bình nói được một nửa mới nhớ, rất lâu trước kia từng mua đĩa GV thể loại giam cầm tình thú, thấy trong phim có mấy món này nên mới mua thử, vì thế lập tức rơi lệ nhận sai, tội! Chết! Đã! Định!!

“Còng tay còn chưa tính, còn cái này là cái gì nữa hả?!” Hồ Vân Phi rút ra một cái hộp đặt lên quầy bar.

Nắp hộp trong suốt có thể nhìn thấy bên trong, Lâm Bình Bình lập tức bị dọa đến trắng bệch! Cậu nói năng lộn xộn giải thích em em em cho đến giờ vẫn chưa từng dùng qua chỉ là mua chơi mà thôi!

“Em còn muốn dùng?!!!” Hồ tổng lộ ra thái độ hung hãn, lột quần tiểu yêu nghiệt, hung hăng đánh một cái.

Ui da! Lâm Bình Bình ủy khuất vạn phần, dùng một tay che cái mông sưng đỏ lại.

“Sẵn tiện nói luôn, anh còn tìm được ở nhà em hơn mười chương nháp truyện tranh có tựa ‘Hồ Vân Phi là một đại hỗn đản’.” Hồ tổng cười âm hiểm, nghiến răng nghiến lợi ấn cậu dựa vào trên quầy bar, thực áp lực rít gào, “Hơn nữa còn định ra phần hai!!!”

Còn một chuyện nữa mà Hồ tổng không nói tới! Kết thúc trong truyện tranh cư nhiên là ‘JJ của Hồ Vân Phi bị chém rớt, hắn biến thành một thái giám!’! Đờ mờ! Cái này không phải thiếu đòn thì là gì!

“Khi đó anh khi dễ em, em… á!” Ba tiếng ‘chát’ thanh thúy vang lên, Lâm Bình Bình khóc không thành tiếng, “Anh bạo hành em!”

Tuy rằng tay dùng lực vừa phải, nhưng dù sao cũng là nam nhân trưởng thành cường tráng, đánh hơn mười cái làm sao chịu nổi. Từ nhỏ đến lớn yêu nghiệt vô cùng yêu bản thân, không tiếc tiền mua các loại kem dưỡng tinh dầu, vất vả lắm mới dưỡng ra một thân làn da trơn trượt, không ngờ lại rơi vào tay phần tử bạo lực, mông bị đánh đỏ bừng một mảnh, vô cùng thê thảm.

Hồ tổng ngừng tay, “Biết đau rồi?”

Tiểu Bạch Liên gục xuống bàn, khóc đến chật vật. Một đại nam nhân mà còn bị đánh đòn, còn có thể dọa người hơn nữa được không hả, hơn nữa còn đau quá đi hu hu hu hu.

Hồ Vân Phi còn định đánh thêm vài cái nữa, nhưng thấy người kia khóc thật sự rất đau lòng, bả vai đơn bạc còn run run nữa chứ, vì thế rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm, vươn tay kéo cậu dậy.

Đau đớn cùng khuất nhục, Lâm Bình Bình khóc đến sắp ngất.

Sao lại đáng thương vậy chứ… Hồ Vân Phi thở dài. Hồi sáng tìm thấy mấy thứ này thực sự rất giận, nhưng mà cũng không tới mức muốn đánh em ấy, dù sao ẻm vẽ mình thành thái giám cũng đâu có nghĩa là mình sẽ thành thái giám thiệt đâu… Nhưng hồi nãy sao lại nhịn không được chứ, dù ghen cũng không cần tới mức nhìn một đống toy cùng truyện tranh thiểu năng này mà ghen đâu a!

Cũng không biết đến tột cùng là bị trúng tà gì của tiểu yêu nghiệt này nữa, Hồ Vân Phi ảo não rút ra khăn tay, giúp cậu lau mặt.

“Anh là đồ bạo lực.” Lâm Bình Bình vừa khóc vừa phẫn nộ lên án.

Hồ Vân Phi mở còng tay, ôm người vào lòng.

Lâm Bình Bình né hắn, tự mình kéo quần lên.

“Đau lắm à?” Hồ Vân Phi biết rõ còn cố hỏi, bởi vì bây giờ hắn cũng không biết nên nói gì nữa!

Lâm Bình Bình đẩy hắn đi ra ngoài.

“Cục cưng à.” Hồ Vân Phi ôm cậu từ đằng sau, “Giận rồi?”

“Buông tay!” Lần đầu tiên trong đời Lâm Bình Bình đối đầu với hắn.

“Không đâu.” Hồ tổng xấu xa ôm cậu, “Anh cũng không ngốc, buông rồi sẽ không có vợ nữa.”

Lâm Bình Bình cố sức tránh hắn, nhưng hiển nhiên là không hiệu quả, người đằng sau dính muốn chết gỡ hoài không ra, vì thế để hả giận chỉ có thể hung hăng cắn nắm tay hắn!

Hồ Vân Phi đau đến nhướng mày, xém chút nữa kêu lên, nhưng hên vẫn còn nhịn được!

Tuy rằng Lâm Bình Bình rất muốn cắn đứt luôn tay hắn, nhưng hiển nhiên là không làm thật! Huống hồ… haiz, cũng không thể nào bỏ hắn được!

“Cắn thiệt tròn, nhìn y như đang đeo đồng hồ vậy.” Hồ Vân Phi nhìn dấu răng trên cổ tay cảm khái.

“Phụt.” Tiểu Bạch Liên thực không tiền đồ cười ra tiếng.

“Không giận nữa sao?” Hồ Vân Phi ôm sát cậu, “Gọi chồng một tiếng đi.”

“Cuồng bạo lực.” Lâm Bình Bình đạp chân hắn.

Hồ tổng hôn ‘chụt’ lên mặt cậu cam chịu cách gọi này, “Anh có mua thịt bò, cùng anh làm bữa tiệc lớn đón giáng sinh nha?”

“Phạt anh đi một mình!” Lâm Bình Bình trừng hắn.

“Được, anh đi anh đi.” Hồ Vân Phi ôm cậu lên sofa, “Vợ ngồi xem tạp chí đi, nửa tiếng sau ăn cơm!”

Lâm Bình Bình nghiêng người dựa vào sofa, đặc biệt đặc biệt giống Từ Hy thái hậu — nhưng thiệt ra là do mông đau quá không ngồi được! Cuồng bạo lực gì đó đáng ghét nhất!

Sở dĩ Hồ Vân Phi có thể thuận lợi khởi nghiệp trên thương trường phần lớn là do hắn có tài năng thật sự. Mặc kệ làm ngành sản xuất gì cũng đều tự mình đi trải nghiệm một lần, cho nên đã từng làm tiếp tân khách sạn, bán hàng trong siêu thị, cũng từng làm qua phụ bếp trong khách sạn cao cấp.

Một đĩa thịt bò sốt rượu vang thơm ngon thành công đánh bay ủy khuất trong lòng tiểu yêu nghiệt, hơn nữa còn có panna cotta làm điểm tâm ngọt, ánh mắt yêu nghiệt bắt đầu sáng long lanh!

“Thích ăn không?” Hồ Vân Phi đút cho cậu một muỗng bánh ngọt, “Sau này mỗi ngày anh sẽ nấu cho em.”

“Vậy không cho anh đánh em nữa.” Lâm Bình Bình cường điệu.

“Bảo bối kêu nghe rất tình thú.” Hồ Vân Phi rướn người qua l**m chút bơ dính trên khóe miệng cậu.

Yêu nghiệt đỏ mặt giận dữ, “Vậy tại sao không phải em tình thú anh?!”

“Bởi vì anh là công chứ sao.” Hồ tổng vô liêm sỉ.

“Em cũng có thể công!” Yêu nghiệt cãi chày cãi cối.

“Em không làm được đâu.” Hồ tổng quả quyết phủ định.

“Tại sao chứ!” Yêu nghiệt bất mãn.

“Bởi vì em nhỏ.” Hồ tổng một phát đánh trúng trọng tâm.

Yêu nghiệt lập tức huhuhu, nói thẳng trọng điểm gì đó quả nhiên đáng ghét nhất!

8h tối, những người còn lại cũng lục tục đến, ba người đàn ông chuẩn men trên thương trường ngồi trước quầy bar uống rượu, Lưu Tiểu Niên cùng Lâm Bình Bình ngồi ở một góc chơi ipad.

“Cậu lại bấm sai rồi.” Lưu Tiểu Niên thực ai oán, “Làm tôi thua mười chín lần rồi đó!”

“Không chơi nữa.” Lâm Bình Bình nằm dài trên sofa, lười biếng ngáp.

“Tối hôm qua ngủ không ngon à?” Lưu Tiểu Niên hỏi cậu.

Lâm Bình Bình có tậ giật mình lập tức ngồi thẳng dậy, “Không có a! 7h tối hôm qua tôi đã ngủ rồi!”

“Xạo!” Lưu Tiểu Niên không chút lưu tình vạch trần cậu, “Lúc 9h chúng ta còn gọi điện thoại, sau đó cậu đột nhiên ngắt máy!”

Tai Lâm Bình Bình nóng lên, đột nhiên ngắt máy gì đó, không phải vì tên cầm thú kia đột nhiên nhào qua đâu nha! Dạo này cũng không phải mùa xuân, sao hắn có thể thú tính mọi lúc mọi nơi vậy chứ, thiệt không khoa học! Tiểu Bạch Liên thực ai oán liếc qua bên kia, ai ngờ vừa vặn gặp được ánh mắt hắn.

Hồ Vân Phi giương giương khóe miệng với cậu.

“Có cần lưu luyến tới vậy không?” Âu Dương Long khinh bỉ, “Muốn dán con mắt vô người ta luôn rồi kìa.”

“Tôi hiểu vì sao cậu gato.” Hồ Vân Phi rót cho hắn một ly rượu, “Chúc anh sớm ngày tỏa sáng mùa xuân thứ hai!”

“Biến!” Âu Dương Long nổi giận, ngửa đầu uống cạn một ly rượu.

“Nói thật, chẳng lẽ cậu chưa từng định mang Tô Nặc về sao?” Cố Khải hỏi hắn.

“Ngưng đê.” Âu Dương Long đen mặt, “Đêm nay không say không về, mau đổi đề tài đi.”

“Ok, nghe lời cậu.” Cố Khải nhấc tay nhận thua, “Không đề cập tới cậu ấy nữa.”

“Vậy thì đổi đề tài.” Hồ Vân Phi lắc lắc ly rượu, “Tôi định cầu hôn.”

“Cái gì?” Hai người còn lại đều bị chấn động!

“Có cái gì… không tốt à?” Hồ Vân Phi dùng ngón trỏ gõ gõ bàn.

“Thiệt hả?” Âu Dương Long cảm thấy vô cùng kinh thiên động địa, “Hai người quen nhau chưa tới nửa năm đó!”

“Có người chỉ ở bên nhau ba ngày đã biết có hợp hay không rồi.” Hồ Vân Phi nhìn Lâm Bình Bình, “Nhất định sẽ không sai.”

“Mấy lời này y như trong ngôn tình vậy.” Âu Dương Long chán ghét.

“Tôi chưa bao giờ đọc mấy cái thiểu năng đó cả.” Hồ Vân Phi khinh thường.

“Cậu mới thiểu năng!” Cố tổng đập bàn.

“…” Hồ tổng vô lực, “Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi.”

“Đừng nói cậu muốn học theo nam chính trong phim thần tượng, mua chín ngàn hoa hồng xếp hình trái tim đứng dưới lầu công ty ẻm, vừa đốt nến vừa nói anh yêu em nha.” Âu Dương Long khinh bỉ, “Tôi không làm anh em với thiểu năng đâu.”

Cố tổng cảm thấy thực bi thương, bởi vì đó là tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết của vợ mình.

“Sao không trực tiếp kết hôn luôn?” Âu Dương Long khó hiểu, “Rõ ràng cậu ấy đã đeo nhẫn của cậu rồi.”

Hồ tổng xoa thái dương, thật ra mình cũng rất muốn mang em ấy ra nước ngoài kết hôn, cầu hôn này nọ đối với quan hệ hiện tại của hai người mà nói là rất dư thừa a! Nhưng dạo trước có một lần hai người đang đi dạo ở công viên, tình cờ thấy có người cầu hôn, tuy rằng bóng bay rợp trời hoa hồng đầy đất nhìn qua sến súa vô cùng, nhưng phải công nhận không khí lúc đó thật sự ấm áp, làm người qua đường cũng phải vỗ tay chúc phúc, ngay cả lòng mình cũng mềm nhũn, huống chi là Tiểu Bạch Liên mảnh mai! Em ấy vừa sụt sùi vừa nắm chặt tay mình, tuy không nói ra, nhưng ánh mắt lại cực kỳ hâm mộ.

Cho nên… cầu thì cầu thôi.

“Không thì hỏi Tiểu Hi giùm cậu nhen.” Cố Khải chủ động lấy điện thoại ra.

Hồ Vân Phi hiểu đề nghị này có thể tiếp thu, dù sao cũng là một nghệ thuật gia tân thời, ý tưởng chắc không thể tầm thường.

Sau đó đệ đệ quả nhiên đặc biệt cấp lực, hoa hồng, nến gì đó không hề nhắc tới một câu, đề nghị chơi nổi, “Anh mặc đồ Iron Man đi!”

…Ba đại nam nhân tập thể trầm mặc.

“Sau đó cột pháo hoa vào giày, bay từ nóc công ty anh em xuống cửa sổ phòng làm việc của Bình Bình rồi cầu hôn ảnh!” Đệ đệ hưng phấn vạn phần, “Đương nhiên nếu không thích Iron Man, cũng có thể đổi thành Batman, Spider Man, thậm chí Hulk cũng được đó!”

“Chúc em Giáng Sinh vui vẻ!” Hồ Vân Phi bình tĩnh cúp điện thoại.

“Tôi bắt đầu cảm thấy hoa hồng và nến thật ra cũng không tệ lắm.” Âu Dương Long thật lòng đề nghị, hơn nữa tận đáy lòng bắt đầu đồng tình với Lục bác sĩ trong truyền thuyết.

Cố Khải cũng hối hận vì gọi đệ đệ, thiệt là mất mặt Cố gia mà! Cố Hi lại cố tình không cảm nhận được, còn gọi lại!

“Còn gì nữa?” Ca ca đành phải bắt máy.

“Ba còn có chuyện muốn nói với anh, sao lại cúp máy chứ!” Đệ đệ rất bất mãn.

“A Khải.” Cố ba ba nhận điện thoại.

“Ba.” Cố Khải cầm di động ra ngoài.

“Ra ngoài chơi Giáng sinh à?” Cố ba ba hỏi rất hợp lí.

“Có gì thì ba nói thẳng đi.” Cố Khải cười khổ, “Mỗi lần vòng vo như vậy, sau đó cam đoan không có chuyện gì tốt.”

“Thật ra chuyện này cũng không tính là xấu.” Cố ba ba thở dài, “Ngày hôm qua Diệp Thanh ở nhà mình nói chuyện với ba rất lâu, hắn là nghiên cứu sinh sắp tốt nghiệp, chuyên môn vừa hay là về máy tính, ba muốn cho hắn vào Cố thị.”

Quả nhiên a… Cố Khải thở dài.

“Ba đương nhiên sẽ không ép buộc con, nhưng mà hy vọng con có thể suy nghĩ một chút.” Cố ba ba nói.

“Không cần lo lắng, con đáp ứng.” Cố Khải gật đầu, “Mặc kệ thế nào chúng ta cũng phải thay bác Trầm chiếu cố hắn, nhưng mà con tạm thời sẽ không cho hắn vào công ty chính.”

“Cái đó tùy con quyết định.” Cố ba ba nói, “Con với Tiểu Niên dạo này sao rồi?”

“Tụi con tốt lắm.” Cố Khải cách cửa kính nhìn Lưu Tiểu Niên ngồi trên sofa, “Đó cũng là nguyên nhân con không cho Diệp Thanh vào công ty chính, cho dù Tiểu Niên có biết thân phận của hắn hay không, ở chung đều rất ngại.”

Cố ba ba ngầm gật đầu đồng ý. Một người là con dâu mình, một người là con trai bạn cũ, dù sao cũng phải để ý nhiều hơn bất kì ai, bởi vậy đối với an bài này không dị nghị gì, thậm chí còn chủ động đề nghị, có thể cho Diệp Thanh vào công ty con lân cận.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Khải xoay người vào quán bar, buồn không lên tiếng uống một chén rượu.

“Có việc?” Hồ Vân Phi hỏi.

“Chuyện công ty thôi.” Cố Khải có lệ, tùy tay mở một chai rượu Tây.

Chờ tới lúc Lưu Tiểu Niên và Lâm Bình Bình chơi xong một vòng cờ tỷ phú thì tiếng chuông giao thừa cũng bắt đầu vang lên.

“Đi ngắm cây thông Noel không?” Lâm Bình Bình hỏi Hồ Vân Phi.

Hồ tổng đương nhiên sẽ không cự tuyệt, cùng tiểu tình nhân tay trong tay đi đến quãn trường phía trước không xa.

“Chóng mặt.” Cố Khải ngồi trên sofa, đầu lệch qua l*ng ngực Lưu Tiểu Niên.

“Ai biểu anh uống nhiều vậy chứ!” Lưu Tiểu Niên uy anh uống sữa, “Uống hết!”

Cố Khải ôm cậu nửa tỉnh nửa say cọ loạn, “Đầu có chút choáng!”

“Em đưa anh về nhà thì hơn.” Lưu Tiểu Niên thực bất đắc dĩ, đỡ anh cùng tạm biệt Âu Dương Long.

Nhị ca cảm khái hàng vạn hàng nghìn, năm đó ba người cùng nhau uống rượu, hiện giờ hai người đều đã có gia đình… Thời gian qua thật nhanh quá.

Bình thường người uống say đều nặng vô cùng, Lưu Tiểu Niên dùng hết sức bình sinh mới có thể đỡ anh lên taxi, thành công trở về biệt thự, lại thở hổn hển đỡ anh lên phòng ngủ!

Cố Khải mở rộng tay chân ngái ngủ, một chút khí chất tổng tài cũng không có!

Lưu Tiểu Niên bưng chậu nước hầu hạ anh súc miệng rửa mặt, lại lau người thay quần áo ngủ, quả thực không thể hiền thục hơn được nữa! Tới lúc cậu tắm xong lên giường đã là ba giờ sáng.

“Sau này không được uống nhiều như vậy nữa!” Lưu Tiểu Niên nắm mũi anh.

“Tiểu Niên.” Cố Khải mơ mơ màng màng xoay người ôm cậu vào lòng, đổ ập thân xuống!

“Uống rượu không được phép lộn xộn!” Lưu Tiểu Niên ấn người vào ổ chăn, “Ngoan ngoãn ngủ!”

“Em không được đi.” Cố Khải nắm tay cậu.

“Em không đi.” Lưu Tiểu Niên vặn nhỏ đèn bàn, nằm nghiêng một bên nhìn anh.

Cho dù say khướt cũng rất tuấn tú a!

Cái gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi… quả nhiên có thiệt nha!

“Dù em có phải Tiểu Niên hay không, anh vẫn yêu em.” Giọng Cố Khải lè nhè.

Lưu Tiểu Niên chỉ nghe được ba chữ ‘anh yêu em’, vì thế khóe miệng hơi cong, cúi đầu hôn nhẹ mũi anh.

“Ừ, em cũng yêu anh.”

Vẫn sẽ luôn yêu anh như vậy.

HẾT CHƯƠNG 74

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here