Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 75

0
78

Sau giáng sinh, Cố Hi gọi điện thoại tới, nói sẽ cùng Diệp Thanh về nước.

Cố Khải vốn dĩ không muốn đem chuyện này nói với Lưu Tiểu Niên, nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng không có gì để giấu diếm, cố ý tránh né ngược lại còn càng kỳ quái. Vì thế anh chọn thời điểm đang tình nồng ý mật, “không chút để ý” mà nói ra chuyện này.

“Diệp Thanh sẽ đến công ty của anh?” Lưu Tiểu Niên đang ghé vào ngực anh muốn ngủ, nghe xong thì sửng sốt, tỉnh ngủ.

“Em có ý kiến gì không?” Cố Khải hỏi

“Em có ý kiến gì đâu, lại không hiểu chuyện công ty” Lưu Tiểu Niên cọ cọ ngực anh, lười biếng ngáp ngáp “Chỉ có chút ngoài ý muốn.”

“Ừ, ngoan ngoãn ngủ đi” Cố Khải giúp cậu đắp chăn, không muốn cùng cậu thảo luận vấn đề này quá nhiều.

Ba ngày sau, Diệp Thanh quả nhiên cùng Cố Hi về nước, thuận lợi vào công ty con của Cố thị làm thực tập sinh. Bất quá vì cuối năm Lưu Tiểu Niên bận rộn viết kịch bản cùng tiểu thuyết, Cố Khải lại cố tình khiến cậu tránh mặt, cho nên cậu vẫn chưa gặp Diệp Thanh, chỉ gọi điện thoại một chút, lễ phép tỏ ra hoan nghênh.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cuộc sống vẫn như trước tràn ngập không khí tình yêu hạnh phúc. Nhưng mà mấy hôm nay, tiểu trạch nam lại đang tức giận.

Bởi vì Cố Khải cư nhiên cho cậu leo cây, trước giờ chưa từng có!

Vốn hai người hôm trước còn hẹn cùng nhau đi ăn tối, kết quả Lưu Tiểu Niên tan tầm xong đói bụng ở văn phòng đợi anh hơn một giờ, cũng không gặp anh từ phòng họp đi ra, gọi điện thoại cũng không bắt máy, vì thế đành nằm dài trên bàn ngẩn người. Một phút, hai phút, rốt cuộc sau nửa tiếng, Lưu tiểu Niên thành công ngủ quên luôn. Lúc tỉnh lại đã là mười giờ tối, trên hành lang hiển nhiên không còn một bóng người, chỉ có đèn hành lang lúc chớp lúc tắt, cửa phòng họp ở đối diện đóng chặt, một người cũng không có!!!!

Lưu Tiểu Niên nhất thời cảm thấy có chút hỗn độn, đây là tình huống kỳ quái gì chứ rõ ràng đã hẹn tan ca xong liền cùng nhau đi ăn mà!!!! Hơn nữa nếu có bận đột xuất cũng phải báo trước một tiếng chứ có đâu lại đem mình nhốt trong công ty!!!! Lệ rơi đầy mặt!!!

Lấy điện thoại ra gọi, thật lâu cũng không có ai nghe máy, gọi cho tiểu Hi thì nói anh cùng đối tác ăn tối, còn chưa có về nhà!

Ngoài trời tuyết đang rơi dày, Lưu Tiểu Niên ôm ba lô đứng bên đường chờ xe, bị đông lạnh đến run cầm cập. Quả nhiên sống lâu trong cái sướng, Mị quen sướng rồi, hằng ngày được anh đón đưa đến sinh hư! Tiểu trạch nam hướng lòng bàn tay mình hà hơi, thực ai oán nhìn ra ngoài, vô cùng khát khao có thể đón được một chiếc taxi, xe ôm cũng được nha! Đứng chỗ này lạnh đến sắp thành cục đá rồi!

“Hắt xì!!!” Năm phút sau, Lưu Tiểu Niên hắt hơi một cái, rút ra khăn tay xoa xoa cái mũi, trong lòng cầu nguyện ngàn vạn lần đừng để bị cảm nha, trong tay còn một đống bản thảo chưa viết xong, bị bệnh liền xong đời!!

“Hắt xì hắt xì!!!” Lại qua năm phút, vẫn là một bóng xe cũng không có, Lưu Tiểu Niên đành mang ba lô đi về phía trước, muốn đến ngã tư đường đón xe.

Còn chưa đi đến hai bước, phía sau đột nhiên truyền đến một trận tiếng xe mô tô thật lớn, âm thanh của sự sống a!!! Lưu Tiểu Niên lệ nóng doanh tròng, xoay người đưa tay định đón, lại bị ánh đèn chói mắt chiếu trúng, vì thế hoảng sợ, tai nạn xe cộ gì đó, đừng để xảy ra nha!! Cánh tay bị một lực thật lớn kéo mạnh, vì thế cả người mất đi thăng bằng té thẳng xuống, nằm dài trên mặt đường đầy băng!

Bị té ngốc luôn đó biết không!!

Chính là trong nháy mắt, xe máy cũng biến mất trong bóng đêm, Lưu Tiểu Niên nằm úp sấp trên đường khóc không ra nước mắt, bị giật ba lô a, loại chuyện này cư nhiên còn rớt lên đầu mình, còn có thể xui xẻo hơn nữa không???

Bò lên ghế đá ven đường, Lưu Tiểu Niên cuộn ống quần lên, liền nhìn thấy da bị tróc một mảng lớn, máu chảy đầm đìa! Trong lòng điên cuồng rơi lệ! Vốn sáng hôm nay muốn mặc quần áo mùa đông, kết quả bị đệ đệ khinh bỉ một phen, “Mới bây giờ mà anh đã mặc đồ mùa đông!!”

Lưu Tiểu Niên ngậm bàn chải đánh răng sửng sốt “Sao anh không thể mặc?”

“Mấy bác già mới phải mặc!” Đệ đệ kiêu ngạo xắn ống quần lên, lộ ra cẳng chân trắng trắng “ Anh nhìn nè, em mới không thèm mặc.”

“Nhưng mà không mặc thì lạnh lắm” Lưu Tiểu Niên tiếp tục đánh răng

“Lạnh thì sao chứ” Đệ đệ kiên nhẫn truyền thụ kinh nghiệm “Anh cảm thấy mặc lắm đồ thế có gợi cảm không?”

Lưu Tiểu Niên cuối đầu nhìn nhìn, quyết đoán lắc đầu.

“Anh nghĩ coi, vạn nhất trưa nay ca ca giữa văn phòng đột nhiên thú tính hoá—“

“Câm miệng!!!” Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng đánh gãy cậu, lại nhịn không được tưởng tượng cảnh mình bị Cố Khải áp đảo trên bàn làm việc, hưng trí bừng bừng cởi ra quần jean, lại lộ ra quần bông màu lam dày dày bên trong… có hơi nhược trí a!

Cho nên cậu liền vụng trộm đem quần bông cởi ra, cho nên hiện tại liền bị đại thần quần bông trách phạt ==’

Trong lòng bàn tay cùng đầu gối đều đổ máu, trong người không một đồng, điện thoại cũng bị giật mất! Trong lòng vô cùng chua xót, mình quả thật đáng thương như cậu bé bán diêm!

Thật sự không có biện pháp, đành phải khập khiễng đi về công ty, hỏi bảo vệ mượn tiền. Bảo vệ đại ca đang ngồi vây quanh TV đang xem phim tâm lý tình cảm cung đấu, đột nhiên nhìn thấy Tiểu Niên chật vật đứng ngoài cửa, cảm thấy thực khiếp sợ! Đồng loạt cảm khái đầu năm nay phim truyền hình rất chân thật nha, nhân vật nương nương quả nhiên đều bị ngược thê thảm!

“Mấy anh cho em mượn năm mươi đồng được không?” Lưu Tiểu Niên có chút không yên, bởi vì cậu còn chưa biết những người này có biết cậu là nhân viên trong công ty hay không.

Nhưng mà hiển nhiên cậu đã lo lắng dư thừa, một giây đồng hồ sau, đã bị mọi người ấn ngồi xuống ghế giữa!

“Cậu muốn uống trà không?” Mọi người tới giờ còn chưa tiếp xúc gần gũi với nương nương như vậy, cho nên cảm thấy có chút khẩn trương!

“Không cần không cần, cho em mượn tiền là tốt rồi, sáng mai em tới trả.” Lưu Tiểu Niên thực ngượng ngùng, “Em trên đường gặp phải cướp, túi tiền đều bị giật mất.”

Cmn còn gặp phải cướp! Nhóm hán tử chấn động, không yên vạn phần, không biết Cố tổng có vì chuyện này mà khai trừ mình không a! Hoàng thượng vì hồng nhan mà giận dữ, là loại nam chính cuồng ngạo bá đạo trong phim a! Sắp tới năm mới rồi đừng để bị thất nghiệp nha!

“Đi! Chúng ta đi cướp lại túi tiền!!” Đội trưởng đột nhiên đập bàn đứng lên, cả chén trà đều bị chấn động!

Lưu Tiểu Niên đang uống nước, bị doạ đến sợ run run.

Vì thế nhóm hán tử lại cảm khái, nương nương nhà mình quả nhiên thiệt mảnh mai, âm thanh lớn một chút cũng có thể sợ đến cả người run run! Quả là một đoá hoa bách hợp tinh khiết ngây thơ!

“Không cần, bọn họ chạy xe máy, đã sớm chạy xa rồi.” Lưu Tiểu Niên buông chén trà “Cho em mượn chút tiền là được, sáng mai liền đem trả mọi người.”

“Nhưng mà đoạn đường phía trước rất khó đón xe” Đội trưởng đội bảo vệ cảm thấy mình có trách nhiệm bảo hộ tốt nương nương, vì thế chân thành đề nghị “không thì tôi lấy xe máy đưa cậu về?”

“A?” Lưu Tiểu Niên thực băn khoăn “Vậy có phiền anh không?”

“Đương nhiên là không.” Nhóm hán tử tranh thủ đẩy mạnh tiêu thụ đội trưởng cao lớn toàn năng của mình, không chỉ thể trạng bưu hãn, còn là cao thủ cận chiến! Không chỉ vài tên lưu manh, ngay cả băng đảng xã hội đen đều có tthể đánh bay!

Lưu Tiểu Niên cảm động muốn rơi nước mắt, hiệp sĩ công lý bảo vệ dân lành gì đó, nghe qua rất ấm áp!

Xe môtô một đường nổ vang, thành công hộ tống nương nương về cung, Lưu Tiểu Niên xuống xe, chân thành mời anh vào nhà uống chén trà nóng rồi về.

Đêm đông chạy xe máy thật sự rất lạnh, vì thế đội trưởng không từ chối lời mời của nương nương. Trà nóng gì đó rất hấp dẫn, cho nên theo cậu đi vào biệt thự. Phòng khách vừa mở cửa, liền cảm nhận được ánh mắt phẫn nộ của tổng tài, lực sát thương rất cao đó biết không!!

Má ơi!! Đội trưởng cảm thấy sau lưng có chút lạnh.

“Bên ngoài lạnh lắm” Lưu Tiểu Niên níu ống tay anh, đem người kéo lại sô pha “Em giúp anh rót chén trà”

Vì thế sắc mặt Cố tổng càng đen, ánh mắt cứ như là sát thần.

“Cố tổng” Đội trưởng căng thẳng chào hỏi.

Cố tổng bất động thanh sắc, đem dép lê hình con thỏ của mình đá xuống gầm sô pha, sau đó lạnh lùng lãnh khốc bức người nói “Cảm ơn anh đã đưa Tiểu Niên về.”

Cho dù đội trưởng thần kinh có chút thô, nhưng vẫn nghe ra ý lai giả bất thiện trong lời nói, cmn đừng nói là hiểu lầm mình với nương nương có gian tình đi? Tư thông cùng nương nương rất nghiêm trọng đó loại tội danh này không thể tuỳ tiện mà nói đâu nha nhất định sẽ bị tru di cửu tộc!!

Bởi vì khí tràng Cố tổng thật sự quá cao quý lãnh diễm, cho nên đội trưởng nhất thời không hold được, đại não khẩn trương đến trống rỗng, anh cảm thấy mình nên giải thích một chút, nhưng mà cmn nửa ngày cũng không tổ chức được từ ngữ!

“Mời anh” Lưu Tiểu Niên từ phòng bếp đi ra, đưa anh một ly hồng trà.

Đội trưởng đáng thương tâm bắt đầu run rẩy, kiểu này có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không hết tội.

“Anh uống đi” Lưu Tiểu Niên nhìn anh ôm chén trà bất động, có chút khó hiểu.

“Tôi tôi tôi trở về sớm một chút” Đội trưởng vội vàng cáo từ, cơ hồ là chạy trối chết!

Đế vương từ xưa đến nay quả nhiên đều vô tình, không khí rất áp lực!

Lưu Tiểu Niên một mình ở phòng bếp nấu nước ấm, định đem lên lầu, lại bị Cố Khải gọi lại.

“Hừ” Tiểu trạch nam ngạo kiều không thèm để ý anh, bị leo cây!!!

“Trễ vậy em còn đi đâu? Sao không chịu nghe điện thoại?” Cố Khải ngữ khí cứng ngắc, đầu lưỡi cúi xuống l**m l**m cậu.

“Anh uống say?” Lưu Tiểu Niên nhíu mày, giúp anh đứng lên “Em mang anh lên nghỉ ngơi”

“Anh đang hỏi em trả lời mau!” Cố Khải xoay người ấn mạnh cậu xuống sô pha. Sau đó đè cả người lên trên.

Đầu gối bị thương va mạnh vào tay vịn, Lưu Tiêu Niên đau đến rớm nước mắt, tuy rằng trong lòng có chút uỷ khuất, bất quá không thể nói đạo lý với người say. Vì thế cũng không tức giận, còn giải thích với anh “Di động em bị mất”

“Ừ.” Cố Khải trên cổ cậu hôn hôn cắn cắn, hiển nhiên không thèm chú ý.

Lưu Tiểu Niên thở dài, vươn tay xoa xoa tóc anh “Chúng ta về phòng trước đã”

Cố Khải sờ soạng kéo khoá áo khoác cậu xuống, bàn tay liền vói vào trong, ý đồ rõ ràng.

“Tiểu Hi còn ở nhà!” Lưu Tiểu Niên hoảng sợ, giãy dụa muốn dậy, lại bị mạnh mẽ áp chế.

“Ngoan, cho anh.” Cố Khải người đầy mùi rượu, ôm cậu khẳng cắn lung tung. Tuy rằng cách một lớp tây trang vẫn cảm nhận được nơi nào đó của anh đã muốn cứng rắn.

Uống say xong sao lại dễ dàng động d*c như vậy chứ! Lưu Tiểu Niên gấp đến muốn khóc, vạn nhất Tiểu Hi xuống thấy thì sao!

Men rượu xông lên não, cùng t**h d*c không ngừng dâng cao đem lý trí dốt sạch. Cố Khải trong mắt đầy tơ máu, trong đầu đều là hình ảnh tiệc rượu hôm nay.

Mặc dù tính hướng của mình cũng không phải là bí mật, nhưng từ trước giờ vẫn luôn đem Tiểu Niên bảo hộ thật tốt, không cho dư luận hướng cậu bàn tán, duy nhất một lần bị báo lá cải chụp lén, nhưng vì cố kỵ bối cảnh Cố gia mà đem ảnh làm mờ, chỉ lộ ra ánh mắt cong cong. Cho nên thân thế cậu đến bây giờ người ngoài vẫn chưa biết.

Chính bởi vì thế, cho nên hôm nay, đối tác là ông chủ Phương nhầm Diệp Thanh thành cậu, giơ chén rượu hướng Diệp Thanh gọi Cố phu nhân, không khí nháy mắt trở nên xấu hổ, may mắn có thư ký thông minh đúng lúc pha trò, mọi người mới miễn cưỡng xem như bỏ qua.

Trên đường đi toilet lại vô tình nghe được nhân viên nhàn thoại, nói Cố tổng quả nhiên đều thích cùng một loại khuôn mẫu, dù là cái người vẫn luôn giấu ở nhà kia hay người mang theo lúc này, đều lớn lên giống nhau mũi nhỏ cằm tiêm, ánh mắt cũng cong cong như nhau, trách không được ông Phương lại nhận sai.

“Tôi đã nói, vì sao tên họ Diệp kia vừa tốt nghiệp nghiên cứu sinh liền trực tiếp được phân vào bộ phận quản lý, nguyên lai là vì lớn lên hợp với khẩu vị của lão đại!” Một đám người hi hi ha ha châm chọc, không biết Cố tổng đứng phía sau sắc mặt đã xanh mét.

Một người là người yêu tâm can bảo bối, một người là bạn từ nhỏ, hiện tại bị người ta đem ra làm trò cười, tâm tình nhất định không hề dễ chịu.

Tiệc rượu vẫn còn tiếp tục, Cố Khải cũng không còn tâm tình, vội vàng ký kết hợp đồng, sau đó liền cáo từ.

Trong biệt thự im ắng, Cố Hi gần đây chuẩn bị cho buổi đấu giá, công tác mệt chết nên đã đi ngủ sớm, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là vợ mình đi đâu a??

Ngồi trên ghế gọi ba bốn cuộc điện thoại, vẫn không có ai bắt máy, đại não bị cồn hung đến mờ mịt, cho nên trong lòng bắt đầu hỗn loạn, tính tình cũng trở nên nóng nảy – huống chi vài phút sau, cậu cư nhiên còn được một nam nhân khác đưa về nhà!

Lo lắng suốt bao lâu thành công đốt sạch sẽ lý trí Cố Khải, anh đè nặng Tiểu Niên không chịu thả, động tác trên tay ngày càng ngông cuồng.

Lưu tiểu Niên đương nhiên không biết những chuyện này, cậu chỉ biết Cố Khải hôm nay đầu tiên là cho mình leo cây chạy đi uống rượu, hơn nữa không chịu tiếp điện thoại, chính mình bị lạnh còn bị thương, anh không quan tâm mình, còn muốn ở phòng khách làm loại chuyện này.

Cho dù là uống say, cũng không thể không nói đạo lý như vậy.

Lưu Tiểu Niên muốn khóc lên, tình huống này mà làm tới mình nhất định sẽ bị thương, hơn nữa càng không thể để Tiểu Hi nhìn thấy. Mắt thấy quần sắp bị kéo xuống, Lưu Tiểu Niên hồn phi phách tán, càng thêm liều mạng đẩy anh ra. Cố Khải nóng nảy bế cậu đứng lên, nhắm thẳng bàn trà ấn xuống.

Lưu Tiểu Niên đầu đập mạnh lên đĩa trái cây, đĩa sứ bị đụng trúng, rớt xuống đất vỡ vụn.

Cố Hi trong phòng ngủ giật mình tỉnh lại, mê man không biết có phải mình gặp ác mộng hay không.

Sau đó trong phòng khách truyền tới âm thanh giãy dụa.

Má ơi!!! Chẵng lẽ gặp trộm?

Đệ đệ nháy mắt thanh tỉnh, cẩn thận chuồn ra phòng ngủ, lại phát hiện cửa phòng ca ca mở rộng, bên trong lại không có ai. Chẳng lẽ ca ca cùng Tiểu Niên bị trộm bắt đi? Đệ đệ bị giả thiết này chấn kinh, mở điện thoại ấn sẵn 110, tay sờ soạng lấy lên cái gậy bóng chày đi xuống lầu.

Sau đó cậu liền bị chấn kinh, bởi vì cậu nhìn thấy trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, tẩu tử đang nằm trên bàn trà, mà ca ca lại đang bắt đầu cởi áo.

A a a a a a này khẩu vị cũng quá nặng đi!!!! Các người chú ý một chút đi! Ở trong phòng khách ân ân cũng được, nhưng đừng làm ra âm thanh lớn như vậy chứ! Nhìn một chút sẽ bị đau mắt đó! Lão tử chính là tiểu thụ tươi mát thuần khiết đó biết không? Đệ đệ ngũ vị tạp trần hỗn độn một chút, nghĩ nên quay lại phòng ngủ, liền nghe tẩu tử mình giong nức nở nói “Xem như em cầu xin anh đi.”

Cmn! Ca ca anh sẽ không cầm thú như vậy chứ? Đệ đệ chần chừ dừng bước, đi xuống nhìn nhìn.

Cmn rõ ràng là cầm thú! Tẩu tử là hoàn toàn không muốn!

Lòng chính nghĩa của đệ đệ nhất thời bùng nổ, gầm gậy bóng chày vọt xuống, dùng sức chín trâu hai hổ lôi ca ca mình dậy.

Lưu Tiểu Niên kinh hoàng ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt.

“Chân anh bị làm sao?” Cố Hi hoảng hồn

“Không sao, bị trầy sơ thôi” Lưu Tiểu Niên xắn ống quần lên, vừa rồi giãy dụa kịch liệt, vết thường lại chảy máu, nhìn qua có chút đáng sợ.

“Trời ơi!!” Đệ đệ bất chấp ca ca mình, đỡ Tiểu Niên ngồi xuống sô pha, lấy thuốc cầm máu tới.

Cố Khải cũng mệt mỏi, ngồi xuống ghế sô pha thở dốc.

“Đỡ anh lên lầu trước đã.” Cố Hi lo anh trai mình lại nổi điên!

Lưu Tiểu Niên chân đau không chịu nổi, thật vất vả mới lên được phòng ngủ.

“Anh bị làm sao vậy?” Cố Hi vừa giúp cậu sát trùng vừa nhíu mày “Không giống ca ca làm.”

“Không phải anh ấy làm, hôm nay anh gặp cướp, bị giật túi té sấp xuống.” Lưu Tiểu Niên hít ngụm khí lạnh “Em em nhẹ tay một chút.”

“Miệng vết thương dính đầy đất, không rửa sạch sẽ bị nhiễm trùng.” Cố Hi giúp cậu băng bó xong đầu gối, lại lấy bông y tế xử lý tiếp lòng bàn tay cậu. “Ca ca thật quá đáng.”

“Ảnh uống say quá.” Lưu Tiểu Niên thấy đầu đau đau, đưa tay sờ sờ, sau ót đã sưng thành một cục.

“Đầu bị làm sao?” Cố Hi kiểm tra, nhíu mày “Anh rốt cuộc là bị làm sao? Tại sao đầu gối, lòng bàn tay cùng sau ót đều bị thương?” Này không khoa học! có vặn vẹo thế nào cũng không tới nổi thảm hại vậy a!

“Đầu là hồi nãy đập vào thành ghế” Lưu Tiểu Niên thở dài “Không sao đâu, ngủ một giấc sáng mai liền khỏi.”

“Anh đừng sợ, em đem ca ca kéo tới phòng khác, cam đoan ảnh đêm nay không tới làm phiền anh nữa.” Cố Hi đem hộp y tế cất đi, “Nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Ừ, cảm ơn em.” Lưu Tiểu Niên thực cảm kích.

“Khách khí gì, chúng ta làm người một nhà mà.” Cố Hi vặn nhỏ đèn bàn “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên ngồi trên giường, đầu gối cùng bàn tay đều bị gói thành bánh chưng.

Đúng vậy, thủ pháp băng bó của đệ đệ là chân truyền của bác sĩ Long, giống như băng xác ướp!!

Thở hổn hển lôi ca ca vào phòng ngủ, đệ đệ cảm khái vạn lần, anh lo ngủ cho ngon đêm nay đi, sáng mai thức dậy có sức đi quỳ từ đường!

Buổi tối hôm nay trôi qua quá kịch liệt, ngày hôm sau lại là cuối tuần, cho nên mỗi người đều ngủ tới trưa muộn.

Cố Khải mơ mơ màng màng, thấy cái mũi ngưa ngứa, vì thế anh hắt hơi một cái.

“Đã tỉnh rồi, tẩu tử rời giường rồi đó.” Đệ đệ dùng sức chà đạp ca ca mình.

“Mày thiếu đòn hả??” Cố Khải đau đầu muốn vỡ, trợn mắt nhìn đệ đệ mình.

“Anh nhất định phải chết!” Đệ đệ nghiêm túc cảnh báo.

“Vì cái gì?” Cố Khải xoa xoa thắt lưng, xoay người ôm chăn “Cút ra ngoài, lão tử muốn ngủ tiếp”

“Ngủ em gái anh!” Đệ đệ lay anh dậy “Anh biết hôm qua anh phạm tội ác tày trời gì không?”

“Ồn một tiếng nữa liền đem mày ném xuống lầu.” Ca ca lấy chăn che đầu.

Thật không biết sống chết! Đệ đệ hít một hơi thật sâu, sau đó rít gào “Tiểu Niên ảnh bỏ nhà đi rồi kìa!!!”

Một giây…

Hai giây…

Ba giây sau, Cố Khải bật dậy “Em ấy vì sao phải bỏ đi?”

“Anh không nhớ hôm qua anh làm gì sao?” Cố Hi ánh mắt đầy thương xót.

Cố Khải sau lưng chợt lạnh “Ánh mắt của mày như thể anh sắp bị xử trảm vậy.”

“Tối hôm qua anh uống say.” Đệ đệ kể lại

“Anh biết.” Cố Khải xoa xoa huyệt Thái Dương

“Sau đó muốn ở phòng khách ân ân tẩu tử” Bời vì đệ đệ là tiểu tươi mát thuần khiết, nên giọng kể cũng nhỏ một chút.

“Từ từ” Cố Khải trừng to mắt “Em mới nói gì?”

“Chính là anh mới nghe đó.” Đệ đệ vỗ vỗ vai anh “Anh đúng là cầm thú”

Sát! Cố Khải luống cuống “Sau đó thì sao?”

“Sau đó anh đem ảnh đè lên bàn trà, đầu đụng vào thành ghế, sưng to một cục. Tiểu Niên khóc đến đá cũng nứt ra, sống không bằng chết, mất hết lòng tin, trời sụp đất lở!” Vốn thành ngữ của đệ đệ rất tốt, giọng điệu vô cùng chân thật không chút khoa trương.

“Anh đi xem.” Cố Khải tuy đầu còn đau, nhưng cũng nhớ mang máng hình như có cảnh này, vì thế xốc chăn muốn chạy ra ngoài.

“Em còn chưa nói xong!” Đệ đệ ngồi xếp bằng trên giường, buồn bã nói “Hơn nữa tẩu tử hôm qua tan tầm đi đường gặp cướp, người đầy thương tích về nhà, anh một câu an ủi cũng không nói, còn ức hiếp ảnh.”

Má ơi! Cố Khải cảm thấy có một đạo sét đánh xuống đầu mình.

“Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn/ Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn” đệ đệ ánh mắt đồng tình “Năn nỉ không được thì chủ động đi quỳ tấm giặt đồ nhận lỗi đi, nói không chừng còn được tha thứ”

( “Gió thổi đìu hiu, nước sông Dịch lạnh lẽo, Tráng sĩ ra đi, không hẹn ngay trở lại” hai câu thơ trên trong bài “Dịch thuỷ ca”, Kinh Kha hát khi từ biệt Cao Tiệm Ly lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính, cuộc chia ly diễn ra bên bờ sông Dịch)

Ca ca bước đi rón rén.

Trong phòng ngủ ánh đèn mờ nhạt, Lưu Tiểu Niên còn ôm chăn ngủ, ánh mắt sưng đỏ, trên trán có chút mồ hôi lạnh.

Cố Khải ngồi xổm bên giường, nhẹ nhàng cầm bàn tay bị băng thành cái bánh chưng của vợ, cảm thấy mình tội lỗi nặng nề, nhất định phải đi quỳ tấm giặt đồ!

HẾT CHƯƠNG 75

Tấm giặt đồ =))) quỳ lên cái này chắc phê lắm =)))

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here