Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 8

0
155

“Bởi vì cậu là người mới, nên bên nhân sự quên phân phòng cho cậu” Cố Khải nói dối mặt không biến sắc. “Sắp lại lần nữa rất phiền phức, cho nên cậu ở chung phòng với tôi.”

“Như vậy à” Lưu Tiểu Niên có hơi chiếm được tiện nghi mà vui sướng, căn phòng rõ sang trọng aa.

“Tiệc lát nữa mới bắt đầu, hiện tại là giờ hoạt động tự do, cậu muốn làm gì?” Cố Khải hỏi.

“…Ưm…chạy xe đi” Tiểu trạch nam căn bản không thích vận động, nhưng Cố tổng đã hỏi, nên cậu cố tìm ra một sở thích.

“Lái xe?” Cố tổng có chút ngoài ý muốn. “Được bao lâu rồi?’’

‘’…Khoảng mười năm’’ lần cuối cùng chạy xe là thời còn trung học, đến bây giờ đã rất lâu rồi.

‘’Lần sau đi đua xe tôi sẽ dẫn cậu theo’’ Cố Khải vỗ vỗ đầu cậu, “Cậu thích loại xe nào?’’

Còn phân loại a…Lưu Tiểu Niên thực mờ mịt, xe môtô không phải đều có hai bánh sao?.

‘’Quên đi, lần sau dẫn cậu đến cửa hàng chọn’’ Cố khải thấy cậu rối rắm cũng không tiếp tục truy vấn nữa.

‘’Vậy giờ chúng ta làm gì?’’ Lưu Tiểu Niên thực thuần khiết hỏi.

Lời này cư nhiên có thể suy ra vô số nghĩa a, vì thế Cố tiểu công uy mãnh của chúng ta xém chút tinh trùng thượng não, nhưng vẫn cố nhịn xuống được, chính mình cũng sùng bái mình, quả thực chính là Liễu Hạ Huệ().

() Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm

Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào.

‘’Ra ngoài một chút, ở trong phòng bức bối’’ Cố Khải kéo cậu đứng lên, tiện tay sờ sờ bàn tay nhỏ bé, kỳ thật nguyên nhân chính là nếu bây giờ không ra ngoài thì cmn sẽ nhịn không được. Trong đầu Cố tổng bây giờ toàn là viêc cầm thú không a….

Khách sạn Uy Mãnh tuy tên thật khí phách, nhưng kỳ thật chính là một cái làng du lịch, liễu rũ bên hồ, phong tình vạn chủng, tuyệt không uy mãnh, ngược lại còn mang chút sắc thái của vùng Giang Nam Yên Vũ.

Khung cảnh sóng nước mênh mông, thơ mộng trữ tình này, Cố tổng tâm tư dạt dào cảm xúc tung bay, vừa định nói vài câu tình cảm thì Lưu Tiểu Niên rất sát phong cảnh mà kêu lên ‘’Xe đạp!’’.

Cố Khải nháy mắt có xúc động muốn chụp đầu cậu, khung cảnh lãng mạn như vậy, còn kêu lên xe với chả cộ, quả thực chính là sát thủ lãng mạn! Killer! Chưa thấy qua xe đạp sao? Kích động cái gì ? Có cái quái gì mà kích động ?

‘’Xe đạp đôi!’’ Lưu Tiểu Niên móc tiền xu trong túi ra, bỏ vào máy.

Xe đạp tình yêu a, tâm tình Cố tổng nháy mắt hoá thành mùa xuân, trăm hoa đua nở, hương sắc ngợp trời, cmn xe đạp tình yêu thực anh tuấn aaa.

‘’Tôi muốn ngồi phía trước!’’ Lưu Tiểu Niên hoan hô

Cố Khải một bên trong lòng kêu gào bán manh vô sỉ, một bên hạnh phúc ngồi phía sau.

‘’Một, hai, ba, xuất phát!’’ Lưu Tiểu Niên dùng sức đạp.

‘’Đi đường bên phải đi?’’ Cố Khải ngồi sau hỏi.

‘’Ừm’’ Lưu Tiểu Niên không rõ ý anh, nhưng vẫn lái xe qua phía bên phải.

Về phần Cố tổng, vì cái gì không đi con đường bằng phẳng bên trái mà lại rẽ vào con đường nhỏ bên phải…hoàn toàn bởi vì con đường nhỏ bên kia có nhiều bụi cây cùng hòn đá nhỏ, Cố Khải là ai, ánh mắt trước giờ vô cùng sắc bén.

‘’Á!’’ Lưu Tiểu Niên mông nhỏ bị xóc nảy.

Cố Khải ngồi sau tâm trạng thật vô cùng tốt, đương nhiên anh cũng rất xốc nảy, nhưng nhìn mông nhỏ trước mặt bay lên bay xuống, Cố Khải hạnh phúc đến tận chân, anh thuận lợi buông tay lái, đem móng vuốt đặt lên vòng eo nhỏ nhắn kia.

Thực vừa tay a…Cố Khải còn chưa kịp say mê hai giây, Lưu Tiểu Niên bắt đầu hét chói tai, loạng choạng ngã xuống, hai người thành công bị xe đạp đè dưới đất.

‘’Tiểu Niên’’ Cố Khải hoảng sợ, cũng không quan tâm mình có bị thương hay không, kéo người dưới đất lên hỏi ‘’Có bị thương không?’’

‘’Không có việc gì, còn anh?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

‘’Tôi cũng không sao’’ Cố Khải giúp cậu phủi bụi. ‘’Đang yên đang lành sao lại té xuống?’’

‘’Bởi vì anh nắm thắt lưng tôi” Lưu Tiểu Niên có chút 囧, “Tôi đặt biệt sợ nhột, cho nên…’’

Cho nên thân thể nhất định vô cùng mẫn cảm, Cố Khải vô sỉ thêm vào nửa câu sau, trong đầu thầm tưởng tượng cảnh Lưu Tiểu Niên cởi quần áo, mở rộng hai chân, thở gấp mà câu dẫn mình.

Kỳ thật Cố tổng cũng không muốn cứ như vậy mà tìm bất mãn, bởi vì có vẻ đặc biệt không có khí chất, nhưng mọe nó chuyện này không có cách nào khống chế được a.

‘’Cố tổng?’’ Lưu Tiểu Niên có chút hoảng sợ, sao tự nhiên lại xuất hiện vẻ mặt kỳ kỳ quái quái như vậy, cười như có như không, bà nó quả thật rất giống bị trúng tà.

‘’Không có việc gì’’ Cố Khải sờ sờ mũi, ‘’Nhớ lại chút chuyện của công ty’’

‘’Vừa rồi thật xin lỗi’’ Lưu Tiểu Niên giải thích.

Vậy dùng thân thể em để bồi thường đi! Cố Khải cười cười ‘’Không sao đâu’’.

Đặc biệt hai mặt!

‘’Chúng ta trở về đi’’ Lưu Tiểu Niên ngồi dậy dắt xe, xoay người trở về.

‘’Để tôi’’ Cố Khải giúp cậu dắt xe.

‘’Cảm ơn’’ Hảo cảm của Lưu Tiểu Niên đối với Cố Khải lại tăng thêm một bậc, Cố tổng quả thật là người rất tốt a.

Thời gian còn lại, hai người đều nhàn rỗi tản bộ nói chuyện phiếm, trong lúc đó đương nhiên gặp nhiều đồng nghiệp, nhận được vô số ánh mắt hoặc chúc phúc hoặc hâm mộ hoặc phức tạp.

Ân ái gì đó thật là vô vị!

Bởi vì buổi tối sẽ có party hoành tráng, cho nên mọi người buổi trưa cũng không ăn nhiều, mỗi người tự nhận phiếu ăn, xuống căn tin lãnh cơm, lãnh đạo công ty cũng không ngoại lệ. Cho dù là bữa cơm đơn giản, cư nhiên cấp bậc cũng không thấp. Cố gia luôn lo cho phúc lợi của công nhân cùng hay làm từ thiện, đó cũng là nguyên nhân vì sao Cố tổng thực nổi tiếng .

‘’Chúng ta đi đâu ăn cơm đây?’’ Lưu Tiểu Niên bưng khay cơm hỏi.

‘’Bên hồ đi, phong cảnh không tệ.’’ Cố Khải không ở lại nhà ăn, đông đúc ồn ào, làm sao có không khí!

Mà bên hồ không giống phía trong kia, yên tĩnh thanh bình, phong cảnh cũng rất đẹp, vào hoàn cảnh như vậy, tâm tình cũng sẽ tốt lên không ít.

‘’Đây là cái gì?’’ Lưu Tiểu Niên mở một cái chai hỏi.

‘’Sữa chua, cậu không uống được’’ Cố Khải vươn tay đưa túi cơm cho cậu, ‘’Cái này mới là của cậu’’

Lưu Tiểu Niên mở ra, có chút kinh ngạc. chính mình từ nhỏ thể chất vốn không tốt, bị dị ứng nhiều thứ, nhưng khay cơm trước mắt hoàn toàn đều là những thứ cậu ăn được.

‘’Lúc kiểm tra sức khoẻ ở công ty, tôi thuận tiện kêu họ làm vài xét nghiêm dị ứng cho cậu luôn’’. Cố Khải nói. ‘’Cho nên lần này đặc biệt dặn riêng cho cậu’’.

‘’Sao tôi lại không biết nhỉ?’’ Lưu Tiểu Niên buồn bực. ‘’Trước đây mỗi lần kiểm tra đều phải chấm trên tay thật nhiều điểm nhỏ!”

‘’Đó là trước đây’’ Cố Khải giúp cậu mở đồ uống, ‘’Bây giờ không cần phức tạp như vậy’’.

‘’Cảm ơn Cố tổng’’ Lưu Tiểu Niên cảm động đến suýt rơi lệ, bận trăm công ngàn việc như vậy, cư nhiên còn đặc biệt chuẩn bị cơm riêng cho mình.

‘’Ăn đi’’ Cố Khải cười cười. “Em trai tôi cũng thường xuyên bị dị ứng như cậu, có quen biết một bác sĩ tốt, lần sau sẽ dẫn cậu đi trị liệu’’.

Lưu Tiểu Niên nghẹn ngào không nói nên lời, hiện tại cho dù Cố tổng có đem tiền lương của cậu trừ đi hai phần ba, cậu cũng sẽ trung thành ở lại. Đại ân đại đức này, chỉ có thể lấy thân báo đáp, liều mạng làm công!

Di động đột nhiên vang lên, là Khương Đại Vệ gửi tin nhắn, kêu mọi người đến chơi mạt chược.

‘’Không được đi!’’ Cố Khải sắc mặt tối tăm, chơi cái khỉ gì mà chơi chứ.

‘’Sao vậy? Tôi muốn chơi mạt chược.’’ Lưu Tiểu Niên có hơi muốn đi.

‘’…’’ Cố tổng nhất thời không nghĩ ra lí do để cự tuyệt, đành phải trong lòng hung hăng chà đạp Khương Đại Vệ cho hả dạ.

‘’Anh không đi à?’’ Lưu Tiểu Niên thuận miệng hỏi.

‘’Không đi.’’ Cố Khải tâm tình rất không tốt. ‘’Tôi muốn đi ngủ’’

‘’Ừ, vậy tôi đi với anh’’ Lưu Tiểu Niên cũng có chút buồn ngủ.

Chủ động bồi mình đi ngủ? Cố Khải nháy mắt tan chảy, chỗ đáng xấu hổ phía dưới nhộn nhạo nhảy múa.

Cố Khải sau khi trở về phòng thì kéo rèm xuống, bắt đầu cởi áo. Lưu Tiểu Niên chấn kinh, chỉ là ngủ trưa thôi mà, cần gì cởi áo cuồng dã như vậy? Đương nhiên Cố Khải còn có lí do khác, bởi vì hắn muốn khoe dáng người cực chuẩn. Cơ bụng sáu múi rất đáng tự hào nha.

‘’Oaaa!’’ Lưu Tiểu Niên quả nhiên ngoan ngoãn mắc câu, vẻ mặt cực kì hâm mộ.

Cố Khải tự hào đứng trước bàn uống nước, cố gắng bày ra tư thế thực xinh đẹp.

Sau đó Lưu Tiểu Niên trơ mắt nhìn Cố tổng uống một ly lại một ly, thẳng đến khi đem nước trong bình trà uống sạch.

‘’Anh khát nước lắm sao?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

Khát em gái em! Cố Khải có cảm giác mình sắp biến thành con sứa trong suốt, vì thế trong lòng tàn bạo rít gào, ông đây là khát khao, không phải khát nước có biết không! Em còn không mau cởi ra đi. Thân trên anh đã lộ ra trong không khí mà đứng lâu vậy rồi, sao em còn ngồi đó quần áo chỉnh tề a! Ít nhất cũng cho anh nhìn cái bụng nhỏ đáng yêu cùng vài địa phương linh tinh xinh xắn này nọ chứ.

Lưu Tiểu Niên một chút cũng không lĩnh hội được ý tứ của Cố Khải, ngồi xếp bằng trên giường, lôi máy tính bảng ra chơi game.

Cố Khải quả thật muốn rơi lệ, sao em ấy cứ hết lần này tới lần khác không chịu phối hợp với mình chứ. Nhưng mà cũng không thể kêu ẻm cởi áo, cho nên Cố tổng đành phải tức sùi bọt mép mà đến ngồi trên giường.

Lưu Tiểu Niên chơi Ninja fruit, Temple run, xong lại đến angry bird,… chơi suốt một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Giường rất mềm mại, gối rất mềm mại, trong không khí hương hoa càng mềm mại, quả thật rất thích hợp để ngủ, Cố Khải rốt cuộc nhịn không được, hai mắt nhắm lại, ngủ. Hai giờ đồng hồ sau, Cô tổng cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn thấy Lưu Tiểu Niên đưa lưng về anh mặc áo thun.

VỪA! MỚI! MẶC! XONG!

Không thấy được con mọe gì hết!!!

Cố tổng lập tức phát hoả, hung hăng nện gối.

Lưu Tiểu Niên giật mình, xoay người kinh ngạc nhìn anh. ‘’Làm sao vậy?’’

‘’…Gặp ác mộng’’. Cố Khải hung ác trả lời.

Lưu Tiểu Niên thực rối rắm nhìn anh, gặp ác mộng không phải nên giật mình tỉnh dậy sao, nhìn kiểu nào cũng thấy ảnh giống như bị tức đến tỉnh! Không giống bị quỷ dọa mà giống như dọa quỷ!

‘’Mấy giờ rồi?’’ Cố Khải hỏi.

‘’Năm giờ rồi, đi thôi, tiệc cũng sắp bắt đầu rồi.’’ Lưu Tiểu Niên đem quần bơi lôi ra.

Ánh mắt Cố Khải lập tức sáng lên. Buổi tối có tiệc hồ bơi.

PARTY! HỒ! BƠI!

Đến lúc đó mọe nó tha hồ mà nhìn, bực tức trong lòng nháy mắt tan biến vào hư vô, sung sướng lôi từ trong balô ra quần bơi tình nhân.

‘’A?’’ Lưu Tiểu Niên kêu lên. ‘’Chúng ta mặc quần bơi giống nhau này!”

Cố Khải trong lòng đắc ý, mịa nó đương nhiên phải giống rồi, vì anh cố ý đi theo sau em mua mà.

HẾT CHƯƠNG 8

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here